Bố m:ất sớm, tôi đỗ đại học nhưng mẹ không có tiền nên tôi phải đạp xe 50 km đến nhà chú v:ay t:iền nhập học nhưng chú cầm gậy đ:uổi thẳng, 5 năm sau tôi quay về cảm ơn chú…
Bố mất sớm, tôi đỗ đại học nhưng mẹ không có tiền nên tôi phải đạp xe 50 km đến nhà chú vay tiền nhập học nhưng chú cầm gậy đuổi thẳng, 5 năm sau tôi quay về cảm ơn chú…
Ngày ấy, khi bị chú cầm gậy đuổi thẳng, tôi đứng ngây người trước cổng nhà, nước mắt chảy dài. Trên chiếc xe đạp cũ, tôi lặng lẽ trở về, lòng ngổn ngang tủi hờn và bất lực. Nhưng rồi, tôi quyết không từ bỏ. Tôi tự nhủ: “Mình không thể ngã gục, nhất định phải bước tiếp!”
Tôi làm đủ mọi công việc từ bưng bê, phát tờ rơi đến phụ hồ để kiếm tiền trang trải học phí. Những ngày tháng vừa học vừa làm cực khổ, có lúc tôi tưởng mình không thể chịu đựng nổi. Nhưng hình ảnh của mẹ, người đã vất vả hy sinh tất cả cho tôi, khiến tôi không cho phép mình gục ngã.
5 năm trôi qua, tôi tốt nghiệp loại xuất sắc và được nhận vào một công ty lớn. Trong ngày nhận tháng lương đầu tiên, tôi quyết định quay về thăm chú.
Khi đứng trước cổng nhà, tôi thấy chú giờ đã già yếu, dáng người còng xuống. Tôi bước vào, cúi đầu chào và nói: “Cháu không trách chú, chỉ muốn cảm ơn chú đã khiến cháu hiểu rằng trong cuộc đời, chỉ có tự lập mới là con đường chắc chắn nhất. Cháu mời chú nhận món quà này, để thay lời tri ân vì bài học ngày ấy.”
Chú lặng người, đôi mắt đỏ hoe. Chú rưng rưng nói: “Chú sai rồi. Chính cháu mới khiến chú nhận ra ý nghĩa thực sự của nỗ lực và tình thân.”
Giây phút ấy, mọi oán trách tan biến, chỉ còn lại sự cảm thông và tình người ấm áp.