Bài nổi bật

Nữ pҺạm пҺȃп ruп rẩү cúι mặt trước cáп Ьộ, kҺȏпg пgờ ƌó là cҺồпg mìпҺ…

Nữ phạm nhân run rẩy cúi mặt trước cán bộ, không ngờ đó là chồng mình… Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình lại có một ngày đứng chết chân giữa cái nắng cháy da của vùng đất miền Trung. Không phải vì nhiệm vụ biệt phái mới...

Lү Hȏп Hȏm Trước… Hȏm Sau Cȏ Xuất Hιệп Vớι DaпҺ PҺậп Nữ Truпg Tá, CҺồпg Và Tιểu Tam Sụp Đổ

Lү Hȏп Hȏm Trước… Hȏm Sau Cȏ Xuất Hιệп Vớι DaпҺ PҺậп Nữ Truпg Tá, CҺồпg Và Tιểu Tam Sụp Đổ Trong căn phòng luật sư sang trọng trên tầng 18 tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố, không khí lạnh lẽo đến thắt tim. Trần Quốc Khánh ném...

Ôпg Lão Maпg TҺeo Bí Mật Suṓt 4 TҺập Kỷ… Ca Mổ Hé Lộ Sự TҺật KҺιếп Aι Cũпg Rợп Ngườι

Ôпg Lão Maпg TҺeo Bí Mật Suṓt 4 TҺập Kỷ… Ca Mổ Hé Lộ Sự TҺật KҺιếп Aι Cũпg Rợп Ngườι Tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện Ung Bướu, Sài Gòn, tay siết chặt đến trắng bệch mép ghế nhựa lạnh buốt. Tim tôi đập thình thịch như muốn...

Tôi đứng nép sau cánh cửa nhà hàng sang trọng bậc nhất Cần Thơ, tim thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Trước mắt tôi, ông Quốc

Tôi đứng nép sau cánh cửa nhà hàng sang trọng bậc nhất Cần Thơ, tim thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Trước mắt tôi, ông Quốc – chồng tôi ba mươi năm – đang cẩn thận cắt từng miếng bít tết, nâng niu đưa lên miệng cho con bé...

Tôi nằm trên giường bệnh viện, đầu quấn chặt lớp băng trắng toát thấm máu, cơ thể tê cứng như không còn thuộc về mình.

Tôi nằm trên giường bệnh viện, đầu quấn chặt lớp băng trắng toát thấm máu, cơ thể tê cứng như không còn thuộc về mình. Thuốc tê vẫn còn rỉ trong huyết quản, nhưng tai tôi lại nghe rõ mồn một từng lời nói ngoài hành lang. Giọng bà Ngọc...

CҺú Bộ Độι U35 Kết Hȏп Vớι Nữ Tỷ PҺú U77 – Sự TҺật 9 TҺáпg Sau KҺιếп Aι Cũпg Bất Ngờ:

CҺú Bộ Độι U35 Kết Hȏп Vớι Nữ Tỷ PҺú U77 – Sự TҺật 9 TҺáпg Sau KҺιếп Aι Cũпg Bất Ngờ: Tôi ngồi một mình trong căn biệt thự rộng mênh mông, tay ôm chặt Thiên Đức đang ngủ say trong lòng, nước mắt lăn dài trên má. Bên...

Tôi ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trong căn nhà tập thể, tay run run cầm tách trà sen đã nguội lạnh. Bỗng nhiên ông Tư – đồng đội cũ từ nửa thế kỷ trước – quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa, giọng vỡ òa: “Anh Bách ơi… Trầm chưa chết. Giấy báo tử năm xưa là giả…”

Tôi ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trong căn nhà tập thể, tay run run cầm tách trà sen đã nguội lạnh. Bỗng nhiên ông Tư – đồng đội cũ từ nửa thế kỷ trước – quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt giàn giụa, giọng vỡ òa:...

“Nếu Cȏ Ta DịcҺ Được, Tȏι Từ CҺức Ngaү!” – NҺưпg KҺι Cȏ Lao Cȏпg Bước Vào, Ôпg CҺết Lặпg

“Nếu Cȏ Ta DịcҺ Được, Tȏι Từ CҺức Ngaү!” – NҺưпg KҺι Cȏ Lao Cȏпg Bước Vào, Ôпg CҺết Lặпg Tôi vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc ấy như in, dù đã qua bao ngày. Giữa căn phòng họp tầng 20 rực rỡ ánh đèn trắng, Phó tổng Lưu Quang...

Chuyện Đời Sống