Ngày cưới chị chồng, tôi mừng 2 chỉ vàng. Với tôi, đó là món quà vừa sức, vừa thể hiện tình cảm chân thành. Nhà tôi không giàu, chồng làm công nhân, tôi ở nhà chăm con nhỏ, tiền bạc xoay xở từng ngày. Vậy mà cả làng xì xào, bảo tôi keo kiệt, bủn xỉn. Họ nói chị chồng từng mừng cưới tôi hẳn 5 chỉ vàng, giờ tôi “trả lễ” thế này là không ra gì. Tiếng thị phi cứ râm ran, đến tai tôi không ít lần, nhưng tôi chỉ cười trừ, chẳng muốn đôi co.
Mọi người cứ nghĩ chúng tôi phải cho chị cái sổ tiết kiệm 80-100 triệu mới xứng đáng.
Suốt 2 năm về làm dâu, tôi chưa từng mở lời kể khổ với ai. Chị chồng ở ngay cạnh, nhà cửa khang trang, buôn bán khá giả, nhưng chưa bao giờ chị hỏi han hay cho con tôi dù chỉ 1 nghìn đồng. Con tôi ốm, tôi chạy vạy vay mượn, chị cũng chẳng ngó ngàng. Tết đến, tôi biếu chị bánh chưng, quà cáp, chị nhận mà không một lời cảm ơn, huống chi đáp lại. Tôi không mong cầu gì nhiều, chỉ nghĩ chị em trong nhà, chút tình thân cũng đáng quý. Nhưng dần dà, tôi nhận ra, với chị, tình thân có lẽ chỉ là thứ để cân đo bằng vàng bạc.
Hôm ấy, ngồi nghe mấy bà hàng xóm bàn tán, tôi chỉ lặng lẽ bế con về. Họ không biết, 2 chỉ vàng ấy là mồ hôi nước mắt của tôi, là những đêm thức trắng lo toan. Tôi không trách chị chồng, cũng chẳng buồn vì lời làng xóm. Chỉ nghĩ, đời này, sống sao cho lòng mình nhẹ, vậy là đủ.
XEM THÊM:
Chị chồng 10 năm lấy 3 lần chồng, lần nào tôi cũng phải mừng vàng
Đợt này giá vàng cao lắm rồi mà chị chồng em lại sắp cưới. Là lấy chồng lần thứ 3
Lần đầu chị cưới năm 2015, chồng em lúc ấy mới đi làm được vài tháng nhưng cũng cố vay tiền mừng chị 1 chỉ.
Đầu năm 2019 chúng em cưới nhau thì chị không mừng lại vàng mà chỉ cho phong bì 1 triệu.
Chồng em bảo thôi thông cảm chị con nhỏ chi tiêu nhiều.
Cuối năm 2020 chị lại cưới. Chồng em bảo cho 2 chỉ (mỗi đứa 1 chiếc lên trao dâu rể). Thực sự lúc ấy em bức xúc lắm, về làm dâu gần 2 năm sinh đẻ sinh nhật cháu chị không thăm một đồng, trong khi vợ chồng em ngày gì cũng đi đủ, lễ tết chu toàn.
Nói thì chồng trách em tính toán, cuối cùng anh lấy thưởng tết ra mua tặng.
Năm nay đến tháng 5 lại chuẩn bị cưới tiếp, giờ đang ăn hỏi dạm ngõ cũng tổ chức mấy lượt mời cơm (hàng xóm và họ hàng cũng chán vì đi phong bì bao lần rồi). Xong chồng lại dặn em hôm nào vàng xuống tí mua nhé tặng chị 1 chỉ cho đẹp mặt.
Giờ vàng cũng 9-10tr, nghĩ mà em xót đứt ruột, nói ra thì lại cãi nhau, em còn không muốn tham gia vì ông bà tiết kiệm vẫn tự nấu cỗ, bắc rạp rồi quét dọn. Mệt mỏi thật sự
Vàng thì ngày càng đắt, một chỉ giờ cũng phải vài triệu, mà nhà tôi đâu phải giàu có gì. Lần đầu, tôi cắn răng đồng ý, nghĩ là tình thân, giúp chị cho vui cửa vui nhà. Lần hai, tôi bắt đầu thấy khó chịu, nhưng chồng tôi vẫn khăng khăng: “Chị ấy khổ, mình mừng để chị có cái khởi đầu tốt.” Tôi miễn cưỡng gật đầu, dù trong lòng ấm ức. Đến lần thứ ba, khi chị Lan lại rục rịch cưới, chồng tôi vẫn câu cũ: “Một chỉ vàng, không thể ít hơn!” Tôi nghe mà tức muốn xịt khói lỗ tai. Tiền làm ra không dễ, cứ thế mà đem đi mừng hết lần này đến lần khác, trong khi chị chồng chẳng bao giờ hỏi han xem nhà tôi có khó khăn gì không.
Tôi quyết định lần này phải làm khác. Đám cưới diễn ra, nhà trai nhà gái đông đủ, không khí rộn ràng. Đến phần trao quà, tôi bước lên, tay cầm một hộp nhỏ xinh xắn, đặt vào tay chị Lan trước sự chứng kiến của cả nhà. Chị mở ra, mọi người xúm lại xem, rồi cả phòng bỗng lặng im, ngỡ ngàng. Trong hộp không phải vàng, mà là một chiếc vòng nhựa óng ánh, loại đồ chơi trẻ con hay đeo, bên trong còn kèm một tờ giấy nhỏ ghi: “Chúc chị hạnh phúc bền lâu, lần này em hết khả năng rồi!”
Chồng tôi trợn mắt nhìn tôi, chị Lan thì ngượng chín mặt, còn bà con thì xì xào bàn tán. Tôi mỉm cười nhẹ, quay về chỗ ngồi. Từ đó, chẳng ai trong nhà dám đòi tôi mừng vàng nữa.