Minh Ngọc, người phụ nữ xinh đẹp, nhân hậu và đầy lòng vị tha, đã vĩnh viễn rời xa thế gian trong một vụ tai nạn đầy bí ẩn. Sinh ra trong một gia đình trung lưu, nhưng bằng sự thông minh và trái tim ấm áp, cô đã bước chân vào gia đình danh giá họ Phan khi trở thành vợ của tỷ phú Phan Dũng, một doanh nhân quyền lực, sở hữu tập đoàn bất động sản hàng đầu. Khác với những nàng dâu hào môn khác, Minh Ngọc không quan tâm đến danh vọng hay sự xa hoa; cô dùng cuộc đời mình để làm thiện nguyện, giúp đỡ những người yếu thế trong xã hội. Cô thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện, giúp đỡ phụ nữ gặp khó khăn; thậm chí, sẵn sàng đối đầu với những thế lực xấu để bảo vệ những người không có tiếng nói. Chính điều này đã khiến nhiều người trong gia đình họ Phan không hài lòng, nhất là bà Tuyết, mẹ chồng của cô, một người phụ nữ coi trọng danh lợi hơn tất cả.
Cái chết đột ngột của Minh Ngọc không chỉ là nỗi đau của Phan Dũng mà còn là sự tiếc thương vô hạn của những người từng yêu quý cô. Truyền thông cũng đưa tin rầm rộ về vụ tai nạn này, nhưng cuối cùng, cảnh sát kết luận đơn giản rằng đó là một vụ mất lái thông thường; không ai nghi ngờ gì cả, ngoại trừ ông Phan Kiên, bố chồng của Minh Ngọc. Tiếng trống tang trầm buồn hòa cùng những tiếng tụng kinh vang vọng khắp khuôn viên biệt thự gia tộc họ Phan; khói nhang nghi ngút, hương hoa trắng phủ kín gian phòng lớn, nơi linh cữu của Minh Ngọc được đặt trang trọng giữa trung tâm. Những ánh mắt đượm buồn, những tiếng khóc thầm khẽ khàng, nhưng chẳng ai trong đám đông thực sự hiểu được nỗi đau sâu thẳm bên trong người thân của cô.
Phan Dũng, chồng của Minh Ngọc, mặc một bộ tang phục màu đen; gương mặt hốc hác sau nhiều đêm mất ngủ, anh quỳ trước quan tài, đôi mắt đỏ ngầu nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Bên cạnh anh là mẹ ruột, bà Tuyết, người phụ nữ quyền lực của gia tộc họ Phan; khuôn mặt bà trầm tĩnh, có chút buồn, nhưng không quá bi thương, như thể đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho sự mất mát này. Người thân, bạn bè, đối tác làm ăn của gia đình lần lượt đến viếng, nói lời chia buồn; nhưng ai cũng không khỏi thắc mắc tại sao ông Phan Kiên, bố chồng của Minh Ngọc, lại không có mặt từ sáng đến giờ. Bà Tuyết đã xì xào với một vài người thân cận: “Ông ấy từ khi nghe tin con bé gặp tai nạn liền đóng cửa phòng, không bước ra ngoài; cũng phải thôi, chuyện xảy ra quá bất ngờ, ai mà không đau lòng.”
Khi quan tài chuẩn bị được đưa đi, một tiếng hét vang lên khiến cả gian phòng chấn động: “Dừng lại; không được chôn cô ấy!” Tất cả mọi người sững sờ quay lại; ông Phan Kiên lao vào giữa đám tang, khuôn mặt ông hốc hác nhưng ánh mắt sắc lạnh, đau đớn và phẫn nộ. Ông đứng giữa những vòng hoa trắng, trước ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm con người, chỉ tay vào di ảnh Minh Ngọc; giọng ông run rẩy nhưng đầy chắc chắn: “Không thể chôn con bé này; ai đó đã giết nó!” Cả căn phòng im lặng đến nghẹt thở; những người thân, bạn bè, đối tác kinh doanh của gia đình họ Phan đều hướng mắt về phía người đàn ông vừa gây ra cơn chấn động. Bà Tuyết, vợ ông Kiên, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay siết chặt lấy mép váy tang; ánh mắt bà xoáy sâu vào chồng mình. Một người phụ nữ trung niên trong gia tộc khẽ lắc đầu, giọng thì thầm nhưng vẫn đủ để nhiều người nghe thấy: “Ông ta điên rồi sao? Người chết thì cũng chết rồi; còn làm loạn lên để làm gì?” Một người khác nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc: “Nhưng tại sao ông ấy lại khẳng định Minh Ngọc bị giết? Chẳng lẽ ông ấy biết điều gì đó?”
Bà Tuyết nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi quay sang con trai mình; giọng bà dịu lại nhưng vẫn mang theo sự cứng rắn: “Dũng, con có tin lời bố con không? Nếu tin, thì hãy dừng lễ tang lại; hãy đào bới lại tất cả. Còn nếu không, thì hãy để Minh Ngọc được yên nghỉ.” Bà quay sang chồng mình, nhìn thẳng vào mắt ông Kiên: “Nếu ông không có bằng chứng, thì đừng phá hoại cái ngày cuối cùng của con bé.” Câu nói ấy như một lưỡi dao cứa vào lòng ông Kiên, nhưng ông không thể bỏ cuộc. Ông bước đến trước quan tài, cúi đầu thật lâu; giọng ông vang lên trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn phòng: “Ngọc, bố hứa với con, bố sẽ không để con chết oan ức.”
Bên ngoài, cơn gió mạnh thổi qua, những cánh hoa rơi lả tả trên nền gạch lạnh lẽo; trong cái không khí tan tóc và bí ẩn ấy, không ai biết rằng lời thề của ông Kiên chính là khởi đầu cho một hành trình đầy nguy hiểm, một cuộc chiến để tìm ra sự thật; và một khi bức màn dối trá bị vén lên, sẽ có những con người phải trả giá đắt. Lễ tang chìm trong một sự im lặng đáng sợ; tất cả ánh mắt đổ dồn vào ông Kiên, người duy nhất trong gia tộc dám đứng lên ngăn cản việc chôn cất Minh Ngọc. Ông siết chặt đôi bàn tay gầy guộc, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết: “Trước khi chết, Minh Ngọc đã cầu xin tôi giúp một người; nhưng chưa kịp, nó đã bị bịt miệng mãi mãi.”
Phan Dũng tức giận đến mức gương mặt đỏ bừng; từng đường gân trên cổ nổi lên, ánh mắt anh đầy đau đớn và căm phẫn: “Bố đang nói cái quái gì vậy? Vợ con vừa mất; sao bố lại hành xử thế?” Anh quát lớn, giọng nói vỡ vụn vì nghẹn ngào. Phan Dũng không thể tin nổi chính bố mình lại là người gây ra sự hỗn loạn trong ngày tiễn đưa Minh Ngọc. Chỉ trong vài ngày qua, anh đã mất ngủ liên tục; sống trong sự dày vò vì sự ra đi đột ngột của cô; anh không thể chịu đựng thêm bất kỳ điều gì nữa, nhất là những lời nói như xé nát trái tim anh ngay lúc này. Nhưng ông Kiên không lùi bước; ánh mắt ông xoáy thẳng vào con trai mình: “Dũng, con có biết không? Minh Ngọc đã tìm đến bố chỉ vài ngày trước khi mất; nó lo lắng, sợ hãi; nó nhờ bố giúp đỡ một người, nhưng trước khi bố có thể làm gì, nó đã chết một cách bí ẩn.”
Ông Kiên nói chậm rãi, từng câu từng chữ nặng như chì rơi xuống giữa bầu không khí căng thẳng. Một vài người trong gia đình bắt đầu rỉ tai, hoang mang cực độ: “Chuyện đó thì liên quan gì đến cái chết của cô ấy?” Một người họ hàng buột miệng hỏi, nhưng chính họ cũng cảm thấy có gì đó không đúng. Ông Kiên nhìn thẳng vào quan tài Minh Ngọc; giọng ông khàn đặc nhưng đầy chắc chắn: “Các người có bao giờ tự hỏi không? Một người như Minh Ngọc, cẩn thận đến từng chi tiết, lẽ nào lại mất kiểm soát tay lái trên một con đường quen thuộc? Một tai nạn sao? Không, bố không tin; vì có kẻ đã muốn nó phải chết.” Căn phòng bỗng chốc như bị hút hết không khí; những lời của ông Kiên như một cơn bão quét qua lòng từng người. Một số khách viếng tang lặng lẽ cúi đầu; không ai dám lên tiếng, họ cũng từng nghĩ đến điều đó, nhưng lại không ai dám nói ra.
Bà Tuyết, mẹ của Phan Dũng, vẫn giữ thái độ bình tĩnh; bà bước lên, giọng nói nhẹ nhưng sắc lạnh: “Ông Kiên, đây là tang lễ của con dâu chúng ta; ông nói những lời này có ý nghĩa gì? Ông nghi ngờ ai giết nó?” Ánh mắt bà sâu thẳm như một cái hố không đáy; không ai có thể đoán được bà đang nghĩ gì. Ông Kiên nheo mắt nhìn vợ mình: “Bà hỏi tôi nghi ngờ ai ư? Tôi chưa có bằng chứng, nhưng tôi biết một điều: cái chết của Minh Ngọc không phải là ngẫu nhiên; nó đã dấn thân vào một việc nguy hiểm, và ai đó đã muốn nó phải biến mất.” Bàn tay bà Tuyết khẽ siết lại mép váy tang, nhưng chỉ trong một giây; bà nhanh chóng giấu đi biểu cảm thoáng qua ấy. Bà thở dài, giọng vẫn bình tĩnh, như thể chẳng có gì có thể làm bà dao động: “Ông nói nghe có vẻ như một bộ phim trinh thám; nhưng cảnh sát đã kết luận đây là tai nạn. Tôi nghĩ ông nên chấp nhận sự thật và để con bé được yên nghỉ.”
Phan Dũng nhìn bố mình với đôi mắt rực lửa, nhưng sâu trong đó là một nỗi hoang mang khủng khiếp: “Bố, bố nói Minh Ngọc đã nhờ bố giúp đỡ một người; ai, ai mới là người cô ấy muốn cứu giúp?” Ông Kiên nhìn con trai mình thật lâu, rồi thở ra một hơi dài: “Đó chính là điều bố đang cố tìm hiểu; Minh Ngọc chưa kịp nói rõ cho bố, chỉ kịp để lại một số manh mối. Nhưng có một điều bố chắc chắn: nếu tìm ra người mà Minh Ngọc muốn giúp, chúng ta sẽ tìm ra sự thật về cái chết của nó.”
Cả căn phòng như chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc; mọi người dần nhận ra vấn đề không hề đơn giản như họ nghĩ. Một vài người bắt đầu xì xào to nhỏ, nhưng ánh mắt nghi ngờ, lo lắng lướt qua nhau. Bên ngoài, cơn gió đêm rít qua khe cửa, mang theo không khí lạnh lẽo ghê người. Phan Dũng nuốt khan, giọng anh yếu ớt hơn trước nhưng vẫn đầy đau đớn: “Vợ con đã phải chịu đựng điều gì? Nếu bố nói đúng, nếu có ai đó thực sự muốn cô ấy chết, thì con phải biết.”
Ánh mắt ông Kiên tràn ngập sự xót xa khi nhìn con trai mình, nhưng ông biết đây không phải lúc để yếu đuối: “Bố sẽ tìm ra sự thật; và bố hy vọng con cũng vậy.” Bà Tuyết khẽ nghiêng đầu, giọng bà nhẹ như hơi thở nhưng lạnh lẽo vô cùng: “Tôi mong ông Kiên không khiến gia đình này thêm đau khổ. Nếu ông không có bằng chứng, tôi khuyên ông nên dừng lại.”
Ông Kiên nhìn chằm chằm vào bà, ánh mắt ông không hề nao núng: “Tôi sẽ không dừng lại; dù có phải đào bới tất cả quá khứ của gia đình này, tôi cũng sẽ tìm ra kẻ đã đẩy Minh Ngọc vào chỗ chết.” Không khí trong căn biệt thự nặng nề hơn bao giờ hết; câu chuyện về cái chết của Minh Ngọc không còn đơn thuần là một vụ tai nạn. Nó mở ra một chuỗi bí ẩn mà ai đó đang cố gắng che giấu. Bên ngoài, trời bắt đầu nổi gió mạnh hơn, như một điểm báo rằng cơn dông bão thực sự chỉ mới bắt đầu.
Lặng lẽ đứng trước phòng Minh Ngọc, ông Kiên cảm nhận một sự lạnh lẽo lạ thường. Căn phòng này từng là nơi con dâu ông hay ngồi đọc sách mỗi buổi chiều; ánh nắng dọi qua ô cửa kính, phản chiếu lên trước bàn làm việc nhỏ gọn mà tinh tế. Giờ đây, không gian ấy trống vắng đến đáng sợ; mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc của Minh Ngọc dường như vẫn còn vương vấn đâu đây, nhưng chủ nhân của nó thì đã không còn nữa. Một nỗi đau âm ỉ trào dâng trong lòng ông Kiên khi nghĩ về những ngày tháng Minh Ngọc còn sống; lúc nào cô cũng vui vẻ, nhân hậu, tận tụy với gia đình. Nhưng chính người phụ nữ ấy đã mang theo một bí mật chưa kịp nói ra mà bị chôn vùi mãi mãi.
Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng chế ngự cảm xúc, rồi bắt đầu lục tìm. Ông nhớ rất rõ: Minh Ngọc luôn có một cuốn sổ tay; không phải là sổ ghi chép công việc thông thường, mà đó là một cuốn sổ đặc biệt, nơi cô ghi lại những người cô đã giúp đỡ. “Nó ở đâu rồi?” ông tự hỏi, mắt lướt qua từng ngăn kéo. Những quyển sách vẫn được sắp xếp ngay ngắn trên kệ; bàn làm việc gọn gàng, nhưng có gì đó không đúng. Ông mở từng hộc tủ, lật từng trang giấy, nhưng tuyệt nhiên không thấy cuốn sổ đâu. Chán nản, ông nhăn mặt: “Minh Ngọc luôn đặt nó trên bàn; vậy mà bây giờ đã biến mất. Ai đó đã lấy nó.”
“Bố đang tìm gì vậy?” Giọng nói của Phan Dũng vang lên từ phía sau, lạnh lùng và có phần đề phòng. Anh đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm chiếu vào từng hành động của bố mình. Ông Kiên quay lại, nhìn con trai thật lâu, rồi mới bình tĩnh trả lời: “Cuốn sổ của Minh Ngọc; nó từng nói với bố rằng cô ấy ghi lại những ai đã từng nhận giúp đỡ. Bây giờ nó biến mất rồi.”
Phan Dũng cười nhạt, nhưng đó không phải là một nụ cười thoải mái: “Bố thật sự nghĩ một cuốn sổ có thể giúp bố tìm ra cái chết của cô ấy sao? Chuyện đó đã kết thúc rồi, bố à; cảnh sát đã kết luận đó là tai nạn.”
“Tai nạn?” Ông Kiên nhíu mày, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu từng lớp phòng bị của con trai: “Vậy thì con hãy giải thích đi: Tại sao toàn bộ lịch sử cuộc gọi của Minh Ngọc trong điện thoại đã bị xóa sạch? Tại sao camera an ninh trong nhà lại bị tắt vào đúng đêm hôm ấy? Đừng nói với bố rằng tất cả chỉ là trùng hợp.”
Phan Dũng thoáng chững lại; anh biết rõ bố mình không phải người dễ bị qua mặt. Nhưng ngay lúc này, trước khi anh kịp phản ứng, một giọng nói khác chen ngang, êm ái nhưng lạnh lùng: “Có lẽ ai đó đã muốn xóa đi những thứ không cần thiết.” Bà Tuyết bước vào, dáng vẻ ung dung như thể mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong tầm kiểm soát của bà. Mắt bà lướt qua căn phòng một lượt, trước khi nhìn thẳng vào ông Kiên, giọng nói đầy ngụ ý: “Ông Kiên, tôi mong ông không quá bận tâm vào những chuyện vô nghĩa. Minh Ngọc đã mất rồi; thứ bà ấy để lại cũng không còn quan trọng nữa.”
“Bà đang muốn nói rằng sự thật không còn quan trọng sao?” Ông Kiên gằn giọng, đôi mắt ông xoáy sâu vào bà Tuyết, như thể đang tìm kiếm một vết dạn trong lớp mặt nạ hoàn hảo ấy. Bà Tuyết mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó là sự xa cách vô cùng đáng sợ: “Sự thật là gì, ông Kiên? Sự thật là con bé đã chết; ông đào xới lên cũng không thay đổi được điều đó.”
Bầu không khí trong phòng như bị bóp nghẹt; ông Kiên nhận ra từng lời nói của bà Tuyết như một lời nhắc nhở lạnh lẽo rằng ông không đơn độc trong cuộc điều tra này. Có ai đó, hoặc có thể là nhiều người, đang muốn chôn vùi sự thật mãi mãi. Đột nhiên, một người giúp việc của gia đình vội vàng chạy vào, hơi thở dồn dập: “Thưa ông, có điều này tôi nghĩ ông nên biết.”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào cô; người giúp việc cúi đầu, giọng nói đầy lo lắng: “Tối hôm Minh Ngọc mất, có người đã vào phòng cô ấy; tôi đã thấy bóng người lẻn vào trước khi cảnh sát đến.” Trái tim ông Kiên như thắt lại: “Ai?” Người giúp việc nuốt nước bọt, lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng tôi thấy dáng người đó không lạ; họ bước vào phòng Minh Ngọc, rồi khi rời đi, tôi để ý họ cầm theo một thứ gì đó.”
Sự im lặng bao trùm; lòng bàn tay ông Kiên siết chặt lại. Có kẻ đã lẻn vào đây ngay sau khi Minh Ngọc chết; kẻ đó đã lấy đi thứ gì? Là cuốn sổ, hay còn thứ gì khác quan trọng hơn? Bà Tuyết khẽ liếc nhìn người giúp việc, rồi chậm rãi hỏi: “Cô chắc chứ?” Người giúp việc dùng dằng trước ánh mắt bà, cô cúi đầu: “Dạ, tôi không dám chắc, nhưng tôi biết mình đã thấy gì.”
Một tia lạnh lẽo vụt qua mắt bà Tuyết, nhưng ngay sau đó, bà quay sang ông Kiên, thở dài: “Xem ra trí tưởng tượng của người làm trong nhà này cũng phong phú thật. Ông Kiên, ông định tin vào một câu chuyện không đầu không đuôi sao?” Nhưng ông Kiên không nói gì nữa; trong lòng ông, những mảnh ghép bắt đầu kết nối lại. Có ai đó đã xóa lịch sử cuộc gọi của Minh Ngọc; có ai đó đã tắt camera an ninh; và có ai đó đã lẻn vào phòng cô ngay sau khi cô qua đời. Ông có thể cảm nhận được sự sợ hãi đang lan tỏa trong căn biệt thự này; sự sợ hãi của kẻ có tội. Nhưng ai mới là kẻ đã lấy đi cuốn sổ tay của Minh Ngọc, và điều gì trong đó khiến họ phải sợ hãi đến mức phải ra tay bịt miệng cô mãi mãi?
Lời nói của người giúp việc không ngừng vang vọng trong đầu ông Kiên: “Có kẻ đã vào phòng Minh Ngọc ngay sau khi cô qua đời.” Cuốn sổ tay của cô biến mất; các cuộc gọi cuối cùng bị xóa sạch; mọi thứ đều chỉ ra rằng đây không phải là một vụ tai nạn thông thường. Ai đó đã cố tình che giấu điều gì đó.
Sáng hôm sau, ông Kiên rời khỏi biệt thự, lái xe thẳng đến trụ sở cảnh sát. Một người bạn cũ của ông, trung tá Lâm, là người duy nhất mà ông có thể tin tưởng lúc này. Khi gặp nhau, Lâm nhìn ông Kiên đầy ái ngại, thở dài: “Tôi biết ông sẽ đến.”
“Vậy là cậu cũng thấy có vấn đề?” Ông Kiên cau mày nói.
“Tôi nghe đi; vụ tai nạn của Minh Ngọc thật sự là tai nạn sao?”
Lâm không vội trả lời; ông ta đứng dậy, khóa cửa phòng, rồi mới mở chiếc laptop trước mặt: “Tôi có xem lại dữ liệu từ camera giao thông gần hiện trường vụ tai nạn; và ông cần phải xem cái này.” Một đoạn video ngắn xuất hiện trên màn hình; trong đó, chiếc xe của Minh Ngọc đang chạy trên con đường vắng, đèn đường lập lòe. Nhưng chỉ vài giây sau, một chiếc xe màu đen xuất hiện, chạy bám sát đuôi xe Minh Ngọc; rồi bất ngờ, nó lấn sang làn đường, ép sát khiến xe Minh Ngọc loạng choạng. Chỉ sau đó vài giây, chiếc xe của cô trượt khỏi đường, lao xuống vệ cỏ, rồi lật nhào.
Ông Kiên nín thở, mắt mở to; từng giây trôi qua như một nhát dao cắt vào tim ông. Ông quay sang Lâm, giọng khàn đặc: “Tại sao trong báo cáo không có đoạn này?”
Lâm chậm rãi đóng laptop lại, gương mặt trầm ngâm: “Tôi cũng thắc mắc như vậy; nhưng có vẻ như ai đó không muốn thông tin này lộ ra. Cảnh sát điều tra kết luận quá nhanh; họ chỉ nói đó là tai nạn do mất lái.”
Ông Kiên nghiến răng: “Ai có thể thao túng vụ án này? Làm sao có thể dễ dàng bỏ qua một tình tiết quan trọng thế này?”
Lâm trầm giọng: “Ông Kiên, ông biết tôi không thể nói nhiều hơn; nhưng hãy nghĩ xem: ai có quyền lực để ém nhẹm vụ này? Ai có lý do muốn Minh Ngọc chết?”
Tim ông Kiên đập mạnh; những cái tên bắt đầu lướt qua trong đầu ông. Có quá nhiều người trong gia đình này có động cơ; nhưng ai là kẻ thực sự đã ra tay? Ông hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh: “Tôi cần biết chiếc xe đen đó thuộc về ai.”
Lâm nhìn ông, ánh mắt đắn đo, rồi rút từ trong hộc bàn một tờ giấy nhỏ, ghi một dãy số biển kiểm soát: “Tôi không thể giúp ông chính thức; nhưng đây là biển số của chiếc xe đó. Nếu ông muốn điều tra, hãy làm điều đó cẩn thận.”
Ông Kiên siết chặt tờ giấy trong tay, rồi đứng dậy: “Cảm ơn cậu, Lâm. Tôi sẽ tự tìm ra kẻ đã giết con dâu tôi.”
Trở về biệt thự, ông Kiên lập tức triệu tập quản gia Hoàng: “Cậu điều tra giúp tôi xem ai đang sử dụng chiếc xe này.” Ông đưa tờ giấy có biển số xe. Quản gia Hoàng nhận lấy, thoáng nhíu mày: “Tôi sẽ kiểm tra ngay, thưa ông.”
Chưa đầy một giờ sau, Hoàng quay lại, gương mặt có chút căng thẳng: “Chiếc xe này thuộc về một nhân viên trong công ty của cậu Phan Dũng; hắn ta tên là Thành, trước đây từng làm trong bộ phận tài chính, nhưng gần đây đã bị đuổi việc.”
Ông Kiên chợt nheo mắt: “Tại sao hắn bị đuổi?”
“Nghe nói hắn có tranh cãi gay gắt với cô Minh Ngọc; hắn từng làm giả một số giấy tờ, và Minh Ngọc là người phát hiện ra. Cô ấy định báo cáo, nhưng chưa kịp thì hắn đã bị sa thải.”
Ông Kiên lặng người lại; thêm một mảnh ghép khớp vào bức tranh rối rắm này. Một kẻ từng bị Minh Ngọc phát giác gian lận; một kẻ có thể căm ghét cô đến tận xương tủy. Nhưng liệu hắn có đủ lý do để giết cô, hay có ai đó đứng sau giật dây?
Ngày hôm sau, ông Kiên tìm đến Thành. Hắn ta đang làm việc tại một quán bar nhỏ sau khi bị đuổi khỏi công ty. Khi thấy ông Kiên, Thành lập tức có vẻ mất bình tĩnh, nhưng cố che giấu bằng giọng điệu cộc cằn: “Ông đến đây làm gì? Tôi không còn liên quan đến nhà họ Phan nữa.”
Ông Kiên kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt sắc lạnh: “Cậu lái chiếc xe đen đó vào đêm Minh Ngọc gặp nạn, đúng không?”
Mặt Thành lập tức tái mét; hắn lắp bắp: “Tôi… tôi không biết ông đang nói gì.”
Ông Kiên gằn giọng: “Đừng nói dối; tôi đã xem camera giao thông. Chính cậu đã bám theo xe Minh Ngọc; chính cậu đã ép xe cô ấy xuống lề.”
Thành đồ mồ hôi hột; ánh mắt lảng tránh, hắn cúi đầu, tay siết chặt mép bàn, rồi run rẩy nói: “Tôi… tôi không có ý giết cô ta; tôi chỉ làm theo lệnh.”
“Lệnh của ai?” Ông Kiên đập mạnh bàn.
Thành cắn môi, mắt tràn đầy hoảng sợ: “Tôi không thể nói; nếu tôi nói, tôi cũng sẽ không toàn mạng.”
Ông Kiên nghiến răng; trái tim như bị bóp nghẹt. Hắn chỉ là con tốt thí; ai đó đứng sau điều khiển tất cả. Nhưng là ai? Khi ông còn đang suy nghĩ, Thành bất ngờ đứng bật dậy, hoảng loạn nhìn ra cửa. Một chiếc xe đen vừa đỗ bên ngoài quán bar; ánh mắt hắn đầy sợ hãi: “Tôi không thể ở đây nữa. Nếu ông còn muốn biết sự thật, hãy cẩn thận; họ sẽ không để ông yên đâu.” Nói rồi, hắn vội vàng rời đi, như thể đang chạy trốn khỏi một bóng ma vô hình.
Ông Kiên ngồi đó, lòng chĩu nặng. Ai đó có đủ quyền lực để che đậy vụ án; ai đó đã ra lệnh cho Thành; và ai đó đang theo dõi mọi hành động của ông. Một c
ơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo một dự cảm chẳng lành.
Ánh hoàng hôn buông xuống khu biệt thự nhà họ Phan, bao trùm một sắc đỏ ảm đạm. Ông Kiên ngồi trong phòng làm việc, mắt ông dán chặt vào bức thư Minh Ngọc để lại. Dòng chữ nghiêng nghiêng của con dâu như một lời chăn chối: “Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, hãy tìm đến bố chồng tôi; ông ấy là người duy nhất có thể giúp.” Tay ông run run, siết chặt lá thư; ông nhớ rất rõ cái tên này.
Linh, Minh Ngọc từng nhắc đến cô ấy; một người phụ nữ bí ẩn mà con dâu ông đã hết lòng giúp đỡ. Nhưng Linh là ai, và tại sao Minh Ngọc lại để lại một lời nhắn đầy tuyệt vọng như vậy? Ông Kiên đặt lá thư xuống bàn, ánh mắt trầm ngâm. Ông cần tìm ra Linh, nhưng bắt đầu từ đâu? Sáng hôm sau, ông Kiên cho gọi bác Hương, người giúp việc lâu năm trong nhà; bà là người thân cận với Minh Ngọc nhất, có thể sẽ biết gì đó.
Bà Hương vừa thấy ánh mắt nghiêm nghị của ông Kiên, liền vội cúi đầu, giọng run rẩy: “Thưa ông, tôi có nghe Phu Nhân Minh Ngọc nhắc đến cô Linh; nhưng tôi không rõ nhiều, chỉ biết cô ấy là một người rất khổ sở. Hình như cô ấy từng làm việc cho gia đình này.”
Ông Kiên nheo mắt, tim ông đập mạnh: “Cô ấy từng làm ở đây sao?”
Bà Hương gật đầu: “Vâng, cô Linh là nhân viên cũ trong một chuỗi cửa hàng của gia đình mình; nhưng rồi cô ấy đột ngột nghỉ việc mà không ai biết lý do. Sau đó, tôi thấy Phu Nhân Minh Ngọc hay bí mật giúp đỡ cô ấy. Tôi nghĩ họ có một mối quan hệ rất đặc biệt.”
Ông Kiên siết chặt tay, trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành. Nếu Minh Ngọc đã từng giúp Linh, thì rất có thể cô ấy đang gặp nguy hiểm; và bây giờ, cô ấy đã biến mất một cách bí ẩn ngay sau cái chết của Minh Ngọc.
Ông Kiên lái xe đến một quán cà phê cũ trong trung tâm thành phố, nơi Minh Ngọc từng lui tới. Ông nhớ rằng con dâu mình thường gặp ai đó ở đây. Khi đến nơi, ông bước vào, đảo mắt tìm kiếm; quán vắng khách, chỉ có một nhân viên pha chế đang lau quầy. Ông tiến đến, giọng trầm: “Chào cậu, tôi muốn hỏi về một cô gái tên Linh; cô ấy có từng đến đây không?”
Anh nhân viên ngẩng lên, đôi mắt ánh lên một tia cảnh giác: “Linh ạ? Cô ấy từng làm ở đây một thời gian; nhưng khoảng hơn một tuần trước thì mất tích. Chẳng ai biết cô ấy đi đâu cả.”
Tim ông Kiên thắt lại: “Trước khi mất tích, cô ấy có gặp ai không? Hoặc có dấu hiệu gì lạ không?”
Anh nhân viên ngập ngừng, rồi cúi xuống nói nhỏ: “Thực ra, tôi không dám chắc; nhưng hôm đó, có một người đàn ông đến tìm cô ấy; một gã cao to, mặc vest đen, trông rất đáng sợ. Tôi thấy hắn đưa cho cô ấy một tờ giấy; sau đó, Linh tái mét mặt và bỏ chạy.”
Lông mày ông Kiên cau chặt: Một kẻ lạ mặt tìm đến Linh ngay trước khi cô ấy biến mất; điều này không thể là trùng hợp. Ai đó đang theo dõi cô ấy; và Minh Ngọc chắc chắn biết điều gì đó, nên mới để lại bức thư này.
Trở về biệt thự, ông Kiên ngồi trầm tư trong phòng làm việc. Ông biết rõ rằng không thể đơn độc tìm kiếm Linh mà không có bất kỳ đầu mối nào. Ngay lúc đó, ông chợt nhớ đến một người có thể giúp đỡ mình: Thành, một cảnh sát đã từng nợ ông một ân tình. Gọi một cuộc điện thoại ngắn gọn, ông hẹn gặp Thành ngay trong tối hôm đó.
Khi ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê kín đáo, Thành nhìn ông Kiên, ánh mắt nghi hoặc: “Ông muốn tìm một người phụ nữ mất tích sao? Linh? Cái tên này nghe quen quen.”
Ông Kiên đặt bức thư Minh Ngọc lên bàn; Thành nhấc nó lên, đọc lướt qua, rồi khẽ nhíu mày: “Nếu Minh Ngọc đã dặn dò như vậy, có nghĩa là Linh đang gặp nguy hiểm. Tôi có thể tra thử thông tin về cô ấy.”
Nói rồi, anh lấy điện thoại ra, nhập nhanh một loạt dữ liệu. Chỉ vài phút sau, màn hình điện thoại hiện lên một hồ sơ: Linh, 29 tuổi, từng làm trong chuỗi nhà hàng họ Phan; mất tích không rõ lý do cách đây một tuần. Điều đáng chú ý nhất: hai năm trước, cô ấy từng bị cảnh sát triệu tập trong một vụ điều tra rửa tiền; nhưng sau đó được thả vì không đủ chứng cứ.
Ông Kiên sững người: “Rửa tiền? Linh từng liên quan đến một vụ án tài chính? Điều này có liên quan đến cái chết của Minh Ngọc không?”
Thành tiếp tục nói, giọng trầm: “Theo hồ sơ, Linh từng sống trong một căn hộ nhỏ ở ngoại ô; nhưng giờ thì không còn ai ở đó nữa.”
Ông Kiên gật đầu, đứng dậy: “Dẫn tôi đến đó.”
Đêm đó, họ đến căn hộ của Linh. Căn phòng nhỏ bé, lạnh lẽo; mọi thứ đều lộn xộn, như thể ai đó đã lục soát nó. Một tờ giấy nhàu nát nằm trên bàn khiến ông Kiên chú ý. Ông nhặt lên, mắt dán chặt vào dòng chữ: “Họ đã tìm ra tôi; tôi phải rời đi. Nếu ai đó đọc được dòng này, hãy nói với Minh Ngọc rằng tôi xin lỗi.”
Linh đã trốn chạy; nhưng ai đang săn lùng cô ấy, và tại sao Minh Ngọc lại quyết tâm bảo vệ cô đến vậy? Đúng lúc ấy, điện thoại của Thành đổ chuông. Anh nhìn vào màn hình, rồi ngước lên, ánh mắt sắc bén: “Chúng ta có vấn đề; một xác chết vừa được tìm thấy dưới sông, và đó rất có thể là Linh.”
Cả hai sững sờ; bóng đêm bao trùm biệt thự họ Phan, không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cổ trong phòng khách. Ông Kiên ngồi đối diện Phan Dũng, đôi mắt sắc lạnh xuyên thấu tâm can con trai. Trước mặt họ là những tài liệu và bức ảnh về vụ tai nạn của Minh Ngọc. Căn phòng chỉ có hai người, nhưng không khí nặng trĩu, như thể có một thế lực vô hình đang bóp nghẹt mọi lối thoát.
“Con có biết ai đã ép xe Minh Ngọc không?” Giọng ông Kiên vang lên trầm đục và đầy uy quyền.
Phan Dũng hơi khựng lại; anh ta chớp mắt nhanh, đôi môi mím chặt, như đang cố nuốt xuống một điều gì đó: “Bố đang nói gì vậy? Cảnh sát đã kết luận đó là tai nạn; sao bố cứ đào bới chuyện này lên làm gì?”
Ông Kiên đập mạnh bàn, giọng nghiêm nghị: “Đừng giấu bố nữa; camera giao thông cho thấy chiếc xe đó không tự mất lái; nó bị ép. Con có hiểu không?”
Phan Dũng đứng bật dậy, lùi một bước về phía sau; cổ họng anh ta khô khốc, ánh mắt lộ vẻ hoảng hốt: “Bố đang nghi ngờ con sao?”
“Ta không nghi ngờ con,” ông Kiên nhìn thẳng vào mắt anh ta, “nhưng ta chắc chắn con biết điều gì đó mà không chịu nói.”
Một thoáng im lặng kéo dài giữa hai cha con. Phan Dũng quay mặt đi, tay run rẩy rút điếu thuốc; nhưng khi châm lửa, nó cứ run run khiến anh ta không thể giữ vững. Ông Kiên siết chặt tay; thành nắm đấm trong lòng ông, từng mảnh ghép vụn vỡ đang dần xếp lại thành một bức tranh khủng khiếp.
“Bố biết Minh Ngọc đã cố giúp một người tên Linh,” ông Kiên tiếp tục, giọng ông trùng xuống nhưng vẫn mang theo một sức nặng vô hình, “và ta cũng biết Linh chính là tình nhân cũ của con.”
Phan Dũng giật mình; điếu thuốc trên tay rơi xuống sàn. Anh ta há hốc miệng, nhưng không nói nổi một lời nào. Mắt ông Kiên vẫn lạnh lùng, quan sát từng cử chỉ của con trai, như một con thú bị dồn vào góc tường.
“Bố biết chuyện này từ khi nào?” Giọng Phan Dũng nhỏ dần, ánh mắt hoang mang.
“Chẳng quan trọng,” ông Kiên đáp, “điều quan trọng là Minh Ngọc đã tìm gặp Linh, và nó đã cố bảo vệ cô ấy.”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Cuối cùng, Phan Dũng thở dài, toàn thân anh ta như sụp xuống. Anh ta ngồi phịch xuống ghế, gục mặt vào hai bàn tay.
“Con không hề muốn Minh Ngọc chết,” giọng anh ta run run, “nhưng đúng… Minh Ngọc đã biết quá nhiều… quá nhiều về điều gì?”
Ông Kiên nhíu mày. Phan Dũng ngẩng lên, ánh mắt anh ta đỏ ngầu.
“Linh không đơn giản chỉ là một người con từng yêu. Cô ấy từng bị truy đuổi bởi những kẻ rất nguy hiểm. Minh Ngọc biết chuyện đó, và cô ấy quyết tâm giúp Linh trốn thoát những kẻ truy đuổi.”
“Linh là ai?”
Phan Dũng do dự, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, giọng anh ta nghẹn lại:
“Chính là những kẻ đã giết cô ấy.”
Trái tim ông Kiên chợt chĩu nặng, ông hít sâu, cố giữ bình tĩnh.
“Con nói rõ hơn đi, Dũng. Tại sao Linh lại bị truy đuổi?”
Phan Dũng lắc đầu, ánh mắt lảng tránh.
“Bố không hiểu đâu. Nếu con nói ra, con sẽ mất tất cả, và có khi con mất mạng. Con đã mất vợ rồi!”
Ông Kiên đập bàn, giọng ông lần này đanh lại, từng chữ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Phan Dũng.
“Đến giờ phút này, con còn gì để sợ nữa? Minh Ngọc đã chết, Linh cũng mất tích, và con nói với ta rằng con sợ?”
Dũng run rẩy, anh ta gục đầu xuống, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
“Bố không hiểu đâu! Những người đó không phải là dạng bình thường. Họ có tiền, có quyền lực, và sẵn sàng giết bất cứ ai cản đường họ.”
Ông Kiên trừng mắt, tim ông như bị bóp nghẹt.
“Chẳng lẽ con đang nói đến…”
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Bà Tuyết bước vào, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai cha con.
“Hai người đang bàn chuyện gì mà căng thẳng vậy?”
Phan Dũng bật dậy theo phản xạ, mặt anh ta trắng bệch.
“Mẹ… sao mẹ lại ở đây?”
Bà Tuyết nhìn xoáy vào con trai, khóe môi nhếch nhẹ.
“Tại sao mẹ không thể ở đây? Dù sao thì đây vẫn là nhà của mẹ mà.”
Ông Kiên siết chặt nắm đấm.
“Bà biết chuyện gì về Linh không?”
Một thoáng im lặng trôi qua. Đôi mắt bà Tuyết thoáng hiện lên tia lạnh lẽo nhưng nhanh chóng che giấu. Bà khẽ nhún vai, mỉm cười nhẹ, như thể câu hỏi ấy chẳng có gì đáng bận tâm.
“Linh à? Một cái tên nghe rất quen, nhưng mà tôi chẳng biết cô ta. Có liên quan gì đến chuyện này?”
Phan Dũng nuốt khan, hai tay anh ta siết chặt, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.
“Mẹ, đừng giấu nữa! Mẹ biết Linh là ai mà!”
Bà Tuyết chớp mắt, đôi môi vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lùng.
“Dũng à, con yêu à, đôi khi biết quá nhiều không phải là điều hay ho đâu.”
Ông Kiên cảm thấy từng sợi tóc trên gáy mình dựng lên. Bầu không khí trong phòng như đặc quánh lại. Câu nói của bà Tuyết mang một hàm ý chết chóc.
“Mẹ…”
Giọng Phan Dũng nghẹn lại, như thể không dám tin vào điều đang nghe.
Bà Tuyết mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mép áo.
“Chúng ta không nên khơi lại những chuyện đã qua. Minh Ngọc đã chết, Linh cũng biến mất… Đôi khi, những người cản đường ta đều sẽ có chung một kết cục thôi.”
Cả căn phòng như chìm vào một hố sâu tuyệt vọng. Ông Kiên cảm thấy đôi chân mình như chôn chặt xuống đất. Ông đã nhìn thấy những mảnh ghép ghê rợn của sự thật, và ông bắt đầu hiểu ai mới thực sự là kẻ đứng sau tất cả.
Không gian trong phòng khách nặng nề như một cơn bão sắp ập đến. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống bàn trà bằng gỗ mun, phản chiếu ánh mắt sắc lạnh của ông Kiên. Đối diện ông, bà Tuyết vẫn bình tĩnh, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên đùi như thể chẳng có gì đáng phải lo lắng.
“Đừng giả vờ nữa, Tuyết.”
Giọng ông Kiên trầm xuống, nhưng mang theo sự tức giận được kìm nén.
“Bà chính là người đã thuê người ép xe Minh Ngọc, đúng không?”
Bà Tuyết chớp mắt, thoáng nở một nụ cười nhạt.
“Ông đang nói cái gì vậy? Sao tôi lại phải giết con dâu mình?”
Ông Kiên đập mạnh tay xuống bàn.
“Vì nó biết quá nhiều! Vì nó biết chuyện của Linh! Và vì nó dám đối đầu với bà!”
Bà Tuyết vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong ánh mắt lấp lánh một tia lạnh lẽo.
“Ông Kiên à, ông nói nghe hay lắm. Nhưng bằng chứng đâu? Chẳng lẽ chỉ vì Minh Ngọc từng giúp một người đàn bà vô danh nào đó mà tôi phải ra tay giết nó?”
Phan Dũng nãy giờ đứng yên, bỗng nhiên siết chặt nắm tay.
“Mẹ, đừng chối nữa!”
Giọng anh ta khàn đặc, như thể đang cố đè nén nỗi đau.
Bà Tuyết quay sang con trai, ánh mắt bà chợt trở nên dịu dàng hơn, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sự nguy hiểm chết người.
“Dũng à, con đừng nói linh tinh. Mẹ làm tất cả là vì con… vì con!”
Phan Dũng bật cười cay đắng.
“Mẹ giết vợ con cũng là vì con sao?”
Bà Tuyết khẽ lắc đầu, tay siết nhẹ mép áo, giọng bà chậm rãi như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Mẹ không muốn Minh Ngọc chết. Mẹ chỉ muốn nó biết sợ mà tránh xa những thứ không thuộc về nó. Nhưng có vẻ như nó quá cứng đầu…”
Ông Kiên siết chặt nắm đấm.
“Bà đã thuê ai? Nói ngay!”
Bà Tuyết nhìn thẳng vào chồng mình, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thách thức.
“Tôi chỉ bảo họ cảnh cáo con bé thôi. Chẳng may nó lại không đủ thông minh để tránh đi. Chẳng lẽ đó là lỗi của tôi?”
Phan Dũng nghiến răng, tay run lên.
“Mẹ… Mẹ đang biện hộ cho một mạng người đấy! Mẹ đã thuê ai?”
Bà Tuyết khẽ thở dài, vuốt nhẹ cổ tay áo.
“Dù mẹ có nói hay không, cũng chẳng thay đổi được gì. Minh Ngọc đã chết. Chúng ta có thể làm gì bây giờ? Khóc lóc, trách móc sao? Hãy thực tế đi, con trai!”
“Thực tế?”
Ông Kiên bật cười đầy khinh bỉ.
“Thực tế là bà đã giết con dâu mình, và bà nghĩ sẽ thoát được ư?”
Bà Tuyết ngả người ra sau ghế, mắt ánh lên tia thách thức.
“Ông có bằng chứng không?”
Lần này, ông Kiên rút từ trong túi áo một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn.
“Camera hành trình từ chiếc xe ép Minh Ngọc vào lề. Biển số xe đã được truy ra. Và bà biết gì không? Chủ nhân của chiếc xe ấy chính là một trong những vệ sĩ cũ của bà.”
Gương mặt bà Tuyết thoáng biến sắc.