CҺuүệп Độпg Trờι Ở Vùпg Quȇ NgҺèo: Mẹ Và Coп Gáι Cùпg Maпg Bầu CҺo Một Ôпg Gιà Xấu Xí

Dựa trên một câu chuyện có thật gây rúng động, một người mẹ đơn thân, sau bao năm vất vả nuôi con, cuối cùng cũng tìm được một bờ vai để dựa vào. Nhưng không ngờ, kẻ cô tin tưởng nhất lại biến gia đình cô thành một bi kịch kinh hoàng khi cả hai mẹ con cùng lúc mang thai đứa con của một gã đàn ông xấu xa, độc ác. Điều gì đã thực sự xảy ra? Bí mật nào đang bị chôn giấu?
 
 
Dưới ánh đèn mờ nhạt trong căn phòng trọ nhỏ, Nguyễn Thị Dung ngồi lặng lẽ; đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không. Cô chưa từng nghĩ cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng đầy chông gai như vậy. Năm 19 tuổi, cô từng là một cô gái tràn đầy ước mơ và hy vọng về tình yêu. Ngày ấy, cô đã yêu điên cuồng Nguyễn Văn Tú, một chàng trai có vẻ ngoài hào hoa, phong trần, lại khéo miệng. Anh ta hứa hẹn sẽ cưới cô, sẽ cho cô một mái ấm, một gia đình hạnh phúc. Những lời nói mật ngọt ấy đã làm cô siêu lòng; để rồi một ngày, khi biết tin mình mang thai, cô vui mừng thông báo cho Tú. Nhưng thay vì niềm hạnh phúc như cô tưởng tượng, cô nhận lại một sự thật đau đớn: “Khoa đã có vợ. Anh xin lỗi, anh không thể cưới em được. Anh đã có gia đình, và anh không thể để họ biết chuyện này.”
 
 
Lời nói ấy như nhát dao đâm thẳng vào tim Dung. Cô không thể tin được người đàn ông mà mình yêu thương, người đã thề hẹn sẽ cùng cô đi đến cuối con đường, lại phản bội cô một cách tàn nhẫn như vậy. Cô gào lên, nước mắt tuôn rơi: “Anh đã từng nói yêu em; anh đã nói sẽ chịu trách nhiệm. Giờ anh định bỏ rơi mẹ con tôi sao?” Tú lảng tránh ánh mắt của cô, rồi bước đi. Cô níu kéo, nhưng vô ích. Anh ta đã biến mất khỏi cuộc đời cô như chưa từng xuất hiện.
 
 
Khi biết Dung mang thai mà không có chồng, gia đình cô giận dữ tột cùng. Mẹ cô khóc lóc, mắng nhiếc con gái không biết giữ mình; bố cô thì giận dữ đến mức tuyên bố từ mặt. Bởi trong mắt ông, đứa con gái này đã làm ô nhục danh dự gia đình: “Mày không có chồng mà lại có cha hoang! Mày có biết nhà này bị người ta đàm tiếu ra sao không? Mẹ xin con, phá cái thai đi. Con còn trẻ, tương lai con còn dài. Đừng vì sai lầm này mà đánh mất cuộc đời mình.” Nhưng Dung không thể làm thế. Cô ôm bụng bầu, kiên quyết: “Đây là con của con. Mẹ không cần nuôi con nữa cũng được; nhưng con không thể bỏ rơi con mình.”
 
 
Thế là cô ra đi, mang theo một sinh linh bé nhỏ trong bụng, một mình đối mặt với cuộc đời đầy sóng gió. Cô thuê một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô Hải Phòng, bắt đầu cuộc sống của một bà mẹ đơn thân. Cô làm công nhân may trong một xưởng may tư nhân, ngày làm 12 tiếng đồng hồ; tối về lại cặm cụi nhận thêm hàng gia công để kiếm tiền. Những đêm cô ôm bụng đói đi ngủ không phải là hiếm; có những lần kiệt sức đến mức ngất xỉu giữa ca làm. Nhưng cô vẫn kiên cường gượng dậy; vì trong lòng cô chỉ có một mục tiêu duy nhất: sinh con và nuôi con nên người.
 
 
Ngày Mai Anh chào đời, cô khóc như chưa từng khóc trong đời. Cô bé nhỏ xíu, đôi mắt đen láy như hai viên ngọc, nhìn mẹ với sự ngây thơ của một đứa trẻ mới sinh. Cái nắm tay bé xíu của con như tiếp thêm sức mạnh cho cô: “Mẹ hứa, mẹ sẽ làm tất cả để con có một cuộc sống tốt đẹp.” Những năm tháng tiếp theo là chuỗi ngày cơ cực. Dung vừa làm việc, vừa chăm con; không có ai giúp đỡ, không ai quan tâm. Cô vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa là người bảo vệ duy nhất của con gái bé bỏng.
 
 
Khi Mai Anh lên năm, Dung bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không bao giờ đòi hỏi những thứ xa xỉ. Có lần, nhìn thấy bạn bè có bố đón đưa, Mai Anh quay sang hỏi mẹ: “Mẹ ơi, bố con đâu?” Dung khựng lại; làm sao cô có thể trả lời một câu hỏi đau lòng như vậy? Cô mỉm cười, ôm con vào lòng: “Bố con ở một nơi rất xa. Nhưng con có mẹ, đúng không?” Mai Anh cười rạng rỡ, vòng tay ôm chặt mẹ: “Vâng, con có mẹ là đủ rồi.” Những lời đó như một liều thuốc an ủi; nhưng sâu thẳm trong lòng, Dung biết con gái cô cũng khao khát có một gia đình trọn vẹn.
 
 
Dung cứ tưởng rằng mình có thể mãi mãi sống như vậy; chỉ cần hai mẹ con nương tựa vào nhau là đủ. Nhưng khi Mai Anh bước vào tuổi 11, con bé ngày càng hay nhìn những gia đình khác với ánh mắt khát khao. Một lần, khi thấy bạn cùng lớp được bố mẹ đưa đón đến trường, con bé chợt thở dài: “Ước gì con cũng có một người cha.” Dung lặng người; nỗi đau năm xưa vẫn còn đó. Nhưng vì con, cô tự nhủ mình không thể ích kỷ mãi. Có thể đã đến lúc cô cần mở lòng mình một lần nữa. Và thế là, lần đầu tiên sau 12 năm sống một mình, Dung cho phép bản thân nghĩ đến việc có một người đàn ông bên cạnh. Cô nghĩ rằng, nếu gặp được một người tốt, biết yêu thương Mai Anh như con ruột, có lẽ con bé sẽ không còn cô đơn nữa. Thế nhưng, cô không biết rằng quyết định này sẽ mở ra một cơn ác mộng.
 
 
Dung đã sống hơn 10 năm làm mẹ đơn thân; vừa làm việc cật lực tại xưởng may, vừa chắt chiu từng đồng để nuôi con. Với cô, Mai Anh là cả thế giới; nhưng sâu trong thâm tâm, cô vẫn mong mỏi có một gia đình trọn vẹn, một người chồng tốt để cùng cô chăm sóc con gái. Một ngày nọ, Dung tình cờ gặp Nguyễn Văn Thắng qua sự giới thiệu của một người bạn. Thắng 40 tuổi, từng ly hôn, hiện làm quản lý kho hàng tại một công ty vận tải ở Hải Phòng. Anh ta không quá đẹp trai, nhưng có vẻ chững chạc, điềm đạm, ăn nói nhẹ nhàng. Những lần đầu gặp gỡ, Thắng tỏ ra thấu hiểu hoàn cảnh của Dung: “Anh biết em đã chịu nhiều thiệt thòi. Làm mẹ đơn thân không hề dễ dàng; nhưng anh không quan trọng quá khứ của em. Anh chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai của chúng ta.”
 
 
Câu nói ấy khiến Dung dần cảm thấy tin tưởng. Điều khiến cô rung động nhất chính là cách Thắng đối xử với Mai Anh. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, hắn đã tỏ ra rất thân thiện với con bé; không những không xa cách, hắn còn mua quà, trò chuyện, và thậm chí dạy Mai Anh học toán. Mai Anh lúc đầu còn bỡ ngỡ; nhưng dần dần, con bé cười nhiều hơn khi ở cạnhThắng. Dung bắt đầu nuôi hy vọng rằng đây chính là người đàn ông tốt mà cô và con đã chờ đợi bấy lâu.
 
 
Chỉ sau 6 tháng hẹn hò, Thắng đã cầu hôn: “Anh muốn cùng em xây dựng một gia đình thực sự. Anh muốn trở thành cha của Mai Anh; muốn lo lắng cho hai mẹ con suốt đời.” Dung xúc động, nghĩ rằng cuối cùng cuộc đời cô cũng có một bến đỗ bình yên. Cô đồng ý kết hôn.
 
 
Ban đầu, cuộc hôn nhân diễn ra êm đềm. Thắng vẫn tỏ ra yêu thương mẹ con cô; vẫn giúp đỡ cô nấu ăn, đưa Mai Anh đi học. Nhưng rồi, mọi thứ dần thay đổi. Chỉ sau vài tháng, Thắng bắt đầu kiểm soát cô một cách kỳ lạ: “Em nghỉ làm đi. Ở nhà lo cho gia đình. Anh có thể lo được cho hai mẹ con mà.” Dung giật mình: “Nhưng em thích công việc của mình. Em đã làm ở xưởng may gần 10 năm rồi; em không muốn từ bỏ.”Thắng xám mặt, giọng trở nên cứng rắn hơn: “Phụ nữ có chồng rồi thì không cần đi làm. Anh không thích vợ mình lăn lộn ngoài xã hội.” Dung cảm thấy bất an; nhưng vẫn cho rằng anh chỉ đang lo lắng cho cô.
 
 
Nhưng rồi,Thắng không dừng lại ở đó. Hắn bắt đầu quản lý điện thoại, hỏi cô đi đâu, làm gì mỗi ngày. Nếu cô trễ về, hắn gọi điện liên tục, giọng nói lạnh lùng như ra lệnh. Hắn cắt giảm các mối quan hệ của cô; không cho cô gặp gỡ bạn bè, thậm chí cấm cô gọi điện thoại quá lâu với đồng nghiệp. Dung bắt đầu cảm thấy ngột ngạt; nhưng cô cố gắng nhẫn nhịn, nghĩ rằng đó chỉ là tính cách của chồng. Có lẽ, thời gian sẽ làm mọi thứ tốt hơn.
 
 
Dung không phải người duy nhất chịu sự thay đổi củaThắng . Cô nhận ra Mai Anh ngày càng ít nói; con bé trước đây hoạt bát, vui vẻ…
 
 
Nhưng bây giờ, Mai Anh trở nên lầm lì hơn hẳn. Mỗi khi Thắng về nhà, Mai Anh không còn chạy ra khoe chuyện trường lớp như trước. Con bé lảng tránh hắn, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. “Con sao vậy? Có chuyện gì à?” Dung hỏi khi thấy con gái tránh né ánh mắt của Thắng. “Không có gì đâu, mẹ,” Mai Anh cười gượng, cúi đầu xuống bàn ăn. Nhưng Dung cảm nhận rất rõ ràng có gì đó không ổn; nhưng cô lại nghĩ đơn giản rằng có lẽ con bé chưa quen có cha dượng.
 
 
Một ngày nọ, Dung tan làm sớm. Cô không báo trước với Thắng, vì nghĩ sẽ tạo một chút bất ngờ cho chồng. Nhưng ngay khi mở cửa bước vào nhà, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt: Thắng đang nắm chặt cổ tay Mai Anh; con bé run rẩy, nước mắt rưng rưng. “Buông con bé ra!” Dung hét lên, vứt túi xách xuống đất, lao tới. Thắng giật mình, lập tức buông tay Mai Anh ra. Hắn cười giả lả, tỏ ra bình thản: “Anh chỉ đang dạy con học thôi, em đừng nghĩ linh tinh.” Nhưng Dung không tin. Cô nhìn con gái, thấy đôi mắt con bé đỏ hoe; môi nó mím chặt, như đang cố ngăn mình khóc nấc lên. “Con… con không sao đâu, mẹ,” giọng Mai Anh yếu ớt, đôi tay vẫn còn run lên bần bật.
 
 
Dung cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Có gì đó rất sai; có gì đó vô cùng sai trái. Cô nhìn Bình; ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng vẫn cố giả vờ bình thường. Dung ôm chặt con vào lòng; cô cảm nhận được cơ thể bé nhỏ của con đang run lên từng đợt. Bản năng người mẹ mách bảo cô rằng, đằng sau sự ân cần giả tạo này, đang ẩn giấu một điều khủng khiếp. Nhưng điều đó là gì, cô chưa thể biết; nhưng cô chắc chắn Bình không đơn thuần như những gì hắn thể hiện.
 
 
Từ sau cái đêm chứng kiến Thắng nắm chặt tay Mai Anh, Dung bắt đầu để ý hơn đến những hành động của hắn. Cô cảm thấy có gì đó không ổn; nhưng lại không thể chỉ ra cụ thể là gì. Cô bắt đầu nhận ra những biểu hiện kỳ lạ của con gái. Mai Anh không còn hồn nhiên như trước nữa; con bé trở nên lầm lì, ít nói; đôi khi còn lảng tránh ánh mắt của cô. Đặc biệt, mỗi lần Thắng ở nhà, Mai Anh càng im lặng hơn; chỉ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt cha dượng. Còn điều này nữa: con bé rất sợ ngủ một mình. Những đêm Dung thức dậy đi vệ sinh, cô vô tình nhìn vào phòng con gái và thấy Mai Anh nằm co ro trên giường; hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, như thể đang sợ hãi điều gì đó vô hình.
 
 
“Mai Anh, con sao vậy? Sao chưa ngủ?” Giọng con bé yếu ớt, ánh mắt đầy lo lắng. Dung khẽ cau mày; nhưng cô không gặng hỏi thêm. Cô nghĩ rằng có lẽ con bé chưa quen có cha dượng; hoặc có thể con đang bước vào tuổi dậy thì, dễ bị mất ngủ. Nhưng cô không ngờ rằng, nỗi sợ hãi ấy không đơn thuần chỉ là tâm lý tuổi mới lớn.
 
 
Một ngày nọ, Dung tan làm sớm hơn bình thường. Vừa về đến nhà, cô nghe thấy tiếng hét thất thanh từ con gái: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Cứu con!” Cả người Dung lạnh toát; cô lao ngay lên cầu thang, tay run rẩy đập mạnh vào cửa phòng Mai Anh. “Mẹ đây! Mở cửa ra!” Nhưng cửa đã bị khóa trái. Dung điên cuồng đập cửa; tim cô đập loạn xạ, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ đáng sợ. “Mở cửa ra ngay! Thắng, anh đang làm gì? Con bé bên trong!” Không còn tiếng hét; chỉ còn sự im lặng ghê rợn. Vài giây sau, cửa bật mở. Dung kinh hoàng khi nhìn thấy Mai Anh đứng co rúm ở góc tường; hai tay ôm chặt lấy người, nước mắt giàn giụa trên gương mặt tái nhợt. “Mai Anh!” Cô lao vào ôm con gái, cảm nhận cơ thể con đang run lên từng đợt.
 
 
Bình đứng đó, thản nhiên chỉnh lại cổ áo; mặt không hề biến sắc. “Chuyện gì vậy?” Dung nghẹn giọng hỏi, cố giữ bình tĩnh. Bình bình thản đáp: “Nó không chịu nghe lời anh dạy, nên anh phạt thôi.” Dung không tin nổi vào tai mình: “Phạt kiểu gì mà con tôi sợ đến mức này?” Thắng không trả lời; hắn chỉ nhún vai, rồi bước ra ngoài, như thể chuyện vừa xảy ra chẳng có gì to tát. Dung nhìn Mai Anh; con bé vẫn khóc nấc, tay bấu chặt vào tay mẹ. “Con… con sợ lắm, mẹ ơi.” Dung đau đớn trong lòng; dâng lên một nỗi lo lắng tột cùng. “Con kể cho mẹ nghe, có chuyện gì đã xảy ra?” Mai Anh khẽ lắc đầu, mím môi thật chặt, không chịu nói gì. Dung càng lo hơn; cảm giác âu lo bao trùm trong lòng cô.
 
 
Sau sự việc hôm đó, Dung không thể ngủ được. Cô nằm trên giường, trằn trọc hàng giờ liền; đầu óc không ngừng xoay vòng với những suy nghĩ đáng sợ. Thắng rốt cuộc đã làm gì con bé? Tại sao Mai Anh không dám nói ra? Mỗi lần cô nhắc đến chuyện đó, Mai Anh chỉ lắc đầu, tránh né ánh mắt. Mẹ Dung rất muốn tin Thắng; nhưng có quá nhiều dấu hiệu bất thường. Mai Anh ngày càng xa lánh Thắng; không dám ở một mình với hắn. Con bé luôn khóa cửa phòng khi đi ngủ; nó sợ hãi mỗi khi Thắng chạm vào người. Mọi thứ không bình thường chút nào. Dung quyết định sẽ tìm hiểu sự thật; cô không thể ngồi yên thêm nữa. Nhưng sự thật mà cô sắp phát hiện sẽ đau đớn đến mức khiến cô hối hận vì đã quá tin người.
 
 
Một buổi sáng sớm, khi mặt trời còn chưa ló dạng, Dung thức dậy sớm hơn bình thường. Cô muốn chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà và tranh thủ gấp lại chăn gối trong phòng Mai Anh. Nhưng khi vừa lật tấm chăn lên, một vết đỏ sậm trên ga giường đập thẳng vào mắt cô. Tim Dung đập mạnh; cổ họng như bị nghẹn lại. “Máu?” Cô nhíu mày, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mai Anh vẫn còn đang ngủ; khuôn mặt nhỏ nhắn, hốc hác; đôi mắt sưng đỏ vì thiếu ngủ. Dung lay nhẹ con gái; giọng cô hơi run rẩy: “Mai Anh, dậy đi con.” Mai Anh mở mắt, thoáng giật mình khi thấy mẹ đang nhìn mình đầy lo lắng. “Con… con có bị thương ở đâu không?” Con bé vội vàng ngồi bật dậy, liếc nhìn vết máu trên ga giường, rồi hoảng loạn lắc đầu: “Không… không sao đâu, mẹ. Mẹ… đừng hỏi nữa.”
 
 
Dung không thể bình tĩnh được nữa. Cô nắm lấy vai con gái, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy sợ hãi ấy: “Nói mẹ nghe, chuyện gì đã xảy ra?” “Con không thể nói… mẹ đừng hỏi nữa mà,” Mai Anh bật khóc nức nở, ôm mặt quay đi; cả người run lên bần bật. Dung cảm thấy tim mình vỡ vụn. Con gái cô rõ ràng đang hoảng sợ một điều gì đó khủng khiếp; nhưng con bé không chịu nói, và cô sợ rằng sự thật sẽ đau đớn hơn những gì cô tưởng tượng.
 
 
Dung không thể để mọi chuyện tiếp diễn như vậy được. Cô biết rằng, nếu cứ cố ép Mai Anh nói, con bé có thể sẽ càng sợ hãi và thu mình hơn. Cô quyết định nhờ chị gái mình, Trần Thị Hương, giúp đỡ. Tối hôm đó, Dung đưa Mai Anh đến nhà dì Hương. Hương đã từng là một giáo viên; tính cách hiền lành, lại rất yêu thương cháu gái. Cô tin rằng…
 
 
Nếu có ai có thể khiến Mai Anh mở lòng, thì đó chính là dì Hương. Hương nhẹ nhàng ôm Mai Anh vào lòng, giọng nói tràn đầy sự dịu dàng: “Mai Anh, con biết không, dì thương con lắm. Bất kể có chuyện gì xảy ra, dì vẫn ở bên con.” Mai Anh im lặng, đôi mắt ngân ngấn nước. “Có phải con đang sợ hãi điều gì đó không? Nếu con không nói, làm sao mẹ và dì có thể giúp con được?” “Dì ơi,” giọng con bé nghẹn ngào, “dì ở đây. Con cứ nói đi, đừng sợ.” Mai Anh rơi nước mắt, rồi bất ngờ lao vào lòng dì Hương, ôm chặt lấy bà và bật khóc nức nở: “Dì ơi, con sợ lắm. Cha dượng… cha dượng đã làm những chuyện khủng khiếp với con.”
 
 
Cả Dung và Hương đứng chết lặng. Hương cảm giác toàn thân như bị đóng băng; còn Dung thì tim như bị bóp nghẹt, mặt mũi tối sầm lại. “Cái gì?” Dung thều thào, giọng cô gần như không còn sức lực. Từng từ, từng câu nói đứt quãng của Mai Anh khiến Hương run lên. “Lâu lắm rồi… con không nhớ nữa. Mẹ ơi, con không muốn ở nhà nữa. Con sợ lắm.” Dung cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. “Không thể nào… không thể nào!” Cô bật dậy như một người điên, lao ra ngoài. Cô phải về nhà ngay lập tức; cô phải đối mặt với con quỷ đội lốt người đàn ông kia.
 
 
Khi Dung trở về đến nhà, Thắng đang ngồi trên ghế sofa, điềm nhiên uống trà như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa. Dung lao đến, dáng một cú tát mạnh vào mặt hắn: “Mày đã làm gì con tao?” Thắng không hề tỏ ra hoảng sợ; thậm chí còn bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, rồi cười nhạt: “Mày có bằng chứng không?” Dung cảm thấy như vừa bị một nhát dao đâm thẳng vào tim. “Mày! Mày là đồ cầm thú!” Cô gào lên, lao vào đánh Thắng một cách điên cuồng. Nhưng chỉ trong một giây, hắn nắm lấy cổ tay cô, bóp chặt: “Nếu mày dám làm lớn chuyện, tao sẽ khiến mày phải hối hận cả đời.”
 
 
Dung toàn thân run rẩy. Hắn đang đe dọa cô; hắn không hề sợ hãi, vì hắn biết rằng cô không có bằng chứng. Nhưng dù có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào, cô cũng không thể để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ngay trong đêm hôm đó, Dung gọi điện cho công an; đồng thời nhờ Hương đưa Mai Anh đến bệnh viện kiểm tra. Cô biết rằng, chỉ cần có kết quả giám định y khoa, thì dù Thắng có mồm mép đến đâu cũng không thể chối cãi được nữa. Cả người cô lạnh toát; nhưng trong lòng bùng lên một cơn giận dữ chưa từng có. “Tao thề, tao sẽ không để mày thoát khỏi chuyện này đâu.” Nhưng cô không ngờ rằng, cuộc chiến sắp tới sẽ còn gian nan hơn cả những gì cô tưởng tượng.
 
 
Dung cảm thấy cơ thể mình đông cứng lại khi bác sĩ nhẹ nhàng đặt tập hồ sơ xét nghiệm lên bàn. Cô lặng người, hai tay run rẩy không dám mở xem. “Chị hãy chuẩn bị tâm lý,” bác sĩ nhẹ giọng. Mắt Dung tối sầm lại; cô nuốt khan, hít một hơi sâu, rồi cầm lấy tập giấy. Dòng chữ “Mang thai 16 tuần” như xé nát trái tim cô. “Không… không thể nào. Mai Anh mới chỉ là một đứa trẻ!” Cô gục quỵ, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát. Mai Anh ôm chặt lấy mẹ, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, con xin lỗi. Con không muốn chuyện này xảy ra.” Giọng con bé nghẹn ngào, đôi mắt đầy tuyệt vọng. Dung siết chặt con trong vòng tay; cảm giác đau đớn đến tột cùng. Cô không thể để gã đàn ông khốn nạn kia tiếp tục sống nhởn nhơ được nữa.
 
 
Ngay sáng hôm sau, Dung cầm chặt tập hồ sơ, bước thẳng vào đồn công an: “Tôi tố cáo chồng tôi, Lê Đức Thắng, vì tội hiếp dâm trẻ em.” Viên sĩ quan ngước nhìn cô, ánh mắt trở nên nghiêm trọng khi đọc nội dung đơn kiện. “Chị hãy bình tĩnh. Chúng tôi sẽ lập tức điều tra.” Công an nhanh chóng triệu tập Thắng lên làm việc. Khi đối mặt với cơ quan điều tra, Thắng không hề tỏ ra sợ hãi; thậm chí còn bình thản mỉm cười: “Tôi không làm gì cả. Các người đang vu khống tôi. Các người có bằng chứng không? Hay chỉ là lời nói bừa của một đứa trẻ?” Dung đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt rực lên sự phẫn nộ: “Bằng chứng? Anh nghĩ anh có thể chối cãi được kết quả giám định y khoa sao?” Nhưng Thắng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhếch mép cười nhạt: “Tiền có thể giải quyết tất cả. Em biết mà, đúng không, Dung?”
 
 
Dung chết sững. Hắn ta… hắn ta đang có ý định hối lộ. Không lâu sau khi bị bắt tạm giam, Thắng tìm mọi cách để chạy tội. Hắn ta dùng tiền để mua chuộc, liên hệ những người có thế lực để giúp hắn nhẹ tội. Một buổi tối, Dung nhận được một cuộc điện thoại vô danh: “Chúng tôi sẽ trả chị 500 triệu đồng nếu chị rút đơn kiện. Nếu chị tiếp tục, con gái chị cũng sẽ bị ảnh hưởng danh tiếng. Một đứa trẻ có thai ở tuổi 11? Chị có muốn nó bị cả xã hội bàn tán không?” Dung siết chặt điện thoại, cơ thể run lên vì tức giận: “Tiền? Các người nghĩ có thể dùng tiền để mua sự công bằng cho con gái tôi sao?” Cô ném điện thoại xuống đất, hai mắt đỏ rực như lửa cháy: “Tôi thề, tôi sẽ không để hắn thoát.”
 
 
Nhận thấy Thắng đang cố tác động vào vụ án, Dung quyết định hành động mạnh mẽ hơn. Cô liên hệ với báo chí, gửi toàn bộ hồ sơ giám định và đơn tố cáo của mình. Ngay sau khi câu chuyện được đăng tải, mạng xã hội bùng nổ. Hàng triệu người bày tỏ sự phẫn nộ tột cùng: “Thằng khốn này không thể thoát được! Hãy xử hắn thật nặng! Chúng ta cần bảo vệ những đứa trẻ khỏi quỷ dữ như hắn!” Sức ép từ dư luận buộc cơ quan chức năng phải vào cuộc quyết liệt hơn. Thắng chính thức bị khởi tố hình sự; không còn đường thoát.
 
 
Ngày tòa, Dung nắm chặt tay con gái, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Thắng ngồi ở ghế bị cáo; hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đầy lo lắng. Thẩm phán tuyên bố: “Bà toàn bằng chứng.” Luật sư của Thắng cố gắng biện hộ; nhưng khi kết quả giám định ADN của thai nhi được đưa ra, cả phòng xử án nổ tung sự phẫn nộ. “Đây là bằng chứng không thể chối cãi!” Thắng toát mồ hôi, mặt tái mét; biết mình không còn đường lui. Thẩm phán đứng dậy, gõ mạnh cây búa xuống bàn: “Bị cáo Lê Đức Thắng, phạm tội hiếp dâm trẻ em. Tòa tuyên án: 25 năm tù giam.” Cả phòng xử vang lên tiếng vỗ tay; những giọt nước mắt xúc động tràn đầy trên khuôn mặt Dung. Mai Anh gục vào lòng mẹ, nước mắt rơi không ngừng: “Mẹ ơi, chúng ta thắng rồi. Thắng đã phải trả giá rồi.” Dung ôm con thật chặt; cảm nhận được nỗi đau dày vò trong suốt thời gian qua cuối cùng cũng có thể nguôi ngoai phần nào. Công lý đã chiến thắng.
 
 
Sau phiên tòa, Dung quyết định đưa Mai Anh rời khỏi thành phố, đến một nơi yên bình để con gái có thể bắt đầu lại từ đầu. Cô biết rằng, vết thương này không thể biến mất ngay lập tức; nhưng ít nhất, họ đã không từ bỏ công lý. Họ đã không khuất phục trước cái ác; và quan trọng nhất, họ vẫn còn có nhau.
 
 
Sau phiên tòa, Dung nhìn con gái mỗi ngày mà cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Mai Anh không còn là đứa trẻ vô tư, hồn nhiên như trước nữa. Cô bé lúc nào cũng lầm lũi, không nói chuyện với ai; thậm chí cả mẹ cũng ít khi dám nhìn vào mắt. Mỗi khi có một người đàn ông lạ mặt đến gần, dù chỉ là anh thợ sửa điện hay người bán hàng, Mai Anh cũng hoảng hốt lùi lại, toàn thân co rúm. Có lần, Dung đưa con ra công viên đi dạo. Một ông bác hàng xóm thân thiện đến gần, đưa cho con bé một viên kẹo: “Mai Anh, con gái ngoan, ăn kẹo đi nào.” Chỉ vừa nhìn thấy bàn tay người đàn ông chỉa ra, Mai Anh thét lên, hất mạnh kẹo xuống đất, bỏ chạy: “Đừng đụng vào con! Đừng mà!” Dung tá hỏa, vội vàng chạy theo con, ôm chặt con gái vào lòng: “Không sao rồi, con. Mẹ đây. Mẹ đây.” Nhưng Mai Anh chỉ biết khóc nức nở, gương mặt tái xanh, cơ thể run rẩy như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Những người xung quanh chứng kiến cảnh đó mà xót xa: “Tội nghiệp con bé. Cú sốc quá lớn với nó.”
 
 
Không biết đến bao giờ nó mới có thể quên được. Dung ôm con thật chặt, mà trong lòng quặn thắt. Cô biết Mai Anh cần phải được điều trị tâm lý ngay lập tức. Những đêm dài trôi qua, Dung mất ngủ triền miên. Cô ngồi bên giường, nhìn con gái nằm cuộn tròn như một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối. Dung che miệng khóc, không muốn con nghe thấy tiếng mình nức nở. Cô tự trách bản thân không biết bao nhiêu lần: “Tại sao mình lại có thể ngu ngốc như vậy? Tại sao lại đưa con quái vật ấy vào nhà? Lẽ ra mình phải nhận ra những dấu hiệu sớm hơn.” Nỗi đau đè nặng lên trái tim cô, đè nát cả niềm tin và hy vọng.
 
 
Có những lúc, Dung đứng trên ban công, nhìn xuống đường phố bên dưới. Đã có khoảnh khắc, ý nghĩ kết thúc tất cả lướt qua trong đầu cô. Nhưng rồi, tiếng nấc của Mai Anh trong đêm vang lên: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con nhé.” Dung giật mình, quay lại nhìn con. Cô biết cô không thể gục ngã; không thể để Mai Anh mất đi chỗ dựa duy nhất của con bé. Dù có đau đớn đến mức nào, cô phải mạnh mẽ vì con.
 
 
Một ngày nọ, khi hai mẹ con đang ngồi trên giường, Mai Anh rón rén tiến lại gần Dung. Đôi mắt con bé đầy lo lắng và sợ hãi. “Mẹ,” con bé thì thầm. Dung nhẹ nhàng vuốt tóc con, mỉm cười dịu dàng: “Sao thế, con?” Mai Anh cắn môi, cúi mặt xuống. Một lát sau, con bé ngẩng lên, đôi mắt long Dungh nước: “Mẹ ơi, con có phải là một đứa trẻ hư không?” Tim Dung như ngừng đập. “Cái gì?” Cô không tin vào tai mình. Dung siết chặt bờ vai nhỏ bé của con, đôi mắt rưng rưng: “Mai Anh, sao con lại nghĩ như vậy?” Mai Anh cúi đầu, giọng nói nhỏ xíu: “Vì con… con đã để chuyện đó xảy ra. Con đã không chống cự đủ mạnh; con không hét lên đủ to.” Dung sững sờ, nước mắt rơi xuống. Cô ôm chặt con vào lòng, giọng nghẹn ngào: “Không. Con gái của mẹ, con không hề làm gì sai cả. Con không có lỗi; con là thiên thần của mẹ.”
 
 
Mai Anh bật khóc nức nở, ôm lấy mẹ, bấu chặt vào áo Dung như sợ mẹ sẽ biến mất. “Nhưng con cảm thấy bẩn lắm, mẹ ơi.” Dung nghẹn ngào, hôn lên mái tóc con, thì thầm trong nước mắt: “Con không bẩn. Người bẩn thỉu duy nhất là hắn ta. Con vẫn là đứa trẻ trong sáng nhất, đáng yêu nhất của mẹ.” Cô ôm con thật lâu, để con gái cảm nhận được sự che chở.
 
 
Từ ngày hôm đó, Dung tìm kiếm mọi cách để giúp Mai Anh vượt qua cú sốc này. Cô đưa con đến gặp bác sĩ tâm lý, để con có thể giãi bày những điều giấu kín. Ban đầu, Mai Anh rất sợ hãi, không dám nói gì cả; nhưng nhờ sự kiên trì của mẹ, con bé dần mở lòng hơn. Dung cũng tham gia các hội nhóm hỗ trợ cho những người mẹ có con bị tổn thương, để học cách giúp con vượt qua. Mỗi ngày, cô đọc sách cùng con, cùng con đi dạo, vẽ tranh, làm mọi thứ để con cảm thấy an toàn. Cô biết, vết thương này sẽ không thể biến mất ngay lập tức; nhưng chỉ cần còn tình yêu thương, mẹ con cô sẽ cùng nhau vượt qua được tất cả.
 
 
Cuộc sống cũ quá nhiều tổn thương. Dung biết mình và con không thể tiếp tục sống ở nơi này. Những ánh mắt xót xa của hàng xóm, những câu hỏi vô tình khiến Mai Anh thêm hoảng loạn hàng ngày, Dung đều chứng kiến. Con mình co rúm người khi có người lạ; và cô biết, con gái mình không thể hồi phục nếu cứ sống mãi trong nỗi ám ảnh cũ. Vậy là, một buổi sáng, Dung gói ghém tất cả số tiền ít ỏi còn lại, đưa con rời khỏi thành phố. “Mẹ ơi, chúng ta đi đâu?” Mai Anh hỏi nhỏ, đôi mắt vẫn còn chút hoang mang. Dung mỉm cười, xoa đầu con: “Mẹ con mình sẽ đến một nơi khác, bắt đầu lại từ đầu. Con có muốn không?” Mai Anh im lặng. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường quen thuộc đang dần lùi xa. Nơi này chứa đầy ký ức đau đớn. Một thoáng sau, Mai Anh hít sâu, gật đầu: “Con tin mẹ.” Dung siết chặt tay con, mắt rưng rưng: “Mẹ hứa, mẹ sẽ bảo vệ con. Không ai có thể làm tổn thương con nữa.”
 
 
Sau nhiều ngày tìm kiếm, hai mẹ con dừng chân tại một thị trấn nhỏ ven biển; một nơi hoàn toàn xa lạ, không ai biết họ là ai. Dung thuê một căn nhà nhỏ, nằm ngay phía sau một con hẻm yên tĩnh. Cô quyết định mở một tiệm cà phê nhỏ, vừa để kiếm sống, vừa có thể dành thời gian bên con gái nhiều hơn. “Mẹ chưa từng mở quán bao giờ, nhưng mẹ sẽ cố gắng.” Mai Anh nhìn mẹ loay hoay sơn lại quán, lau dọn từng góc nhỏ, khuôn mặt lấm lem nhưng tràn đầy quyết tâm. Cô bé lần đầu tiên, sau nhiều tháng, nhếch miệng cười nhẹ: “Con sẽ giúp mẹ.”
 
 
Những ngày đầu ở thị trấn, Mai Anh vẫn chưa thực sự mở lòng. Cô bé ngại tiếp xúc với mọi người, luôn bám sát mẹ mỗi khi có khách bước vào quán. Nhưng Dung không vội vã; cô kiên nhẫn, trò chuyện, tạo ra một môi trường thật an toàn để con dần cởi mở lại. Mỗi ngày, khi khách đến, Dung cười chào thật tươi, trò chuyện vui vẻ, để con thấy rằng không phải ai cũng xấu xa. Dần dần, Mai Anh đã chịu giúp mẹ bưng nước cho khách.
 
 
Cảm ơn cháu nhé, Mai Anh! Một bác gái hàng xóm cười hiền lành. Ban đầu, Mai Anh chỉ im lặng gật đầu, nhưng rồi có một lần, cô bé nhỏ giọng đáp lại: “Dạ, không có gì ạ.” Dung suýt bật khóc vì xúc động, con gái cô đã chịu lên tiếng với người lạ. Rồi một hôm, có một cậu bé trạc tuổi Mai Anh đến quán: “Cô ơi, cà phê sữa đá của cô ngon quá!” Dung mỉm cười, nhưng cô nhận ra Mai Anh đang đứng nép sau quầy, ánh mắt vẫn còn lảng tránh. Cậu bé tinh ý nhìn Mai Anh rồi cười: “Bạn ơi, mình tên Nam. Mình thích đọc truyện tranh lắm. Bạn có thích không?” Mai Anh không trả lời, chỉ cúi đầu. Nhưng hôm sau, khi cậu bé lại đến quán, cậu mang theo một cuốn truyện tranh: “Tặng bạn nè. Nếu thích thì hôm sau mình mang thêm nha.” Dung nhìn thấy ánh mắt con thoáng chút giao động, cô biết có lẽ con bé cũng muốn thử lại một lần nữa, mở lòng với thế giới.
 
 
Mùa hè năm đó, Mai Anh bắt đầu đi học lại. Dung rất lo lắng, sợ con sẽ bị xa lánh, bị tổn thương lần nữa. Nhưng khi thấy Mai Anh ôm sách vở đứng trước cổng trường với ánh mắt kiên định, Dung biết con gái cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ngày đầu tiên đi học, Mai Anh nắm chặt tay mẹ nhưng vẫn bước vào cổng trường. Buổi trưa, Dung đến đón con, thấp thỏm không yên. Nhưng khi thấy Mai Anh bước ra, đi bên cạnh Nam và vài bạn cùng lớp khác, cười nhẹ một cái, cô biết mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
 
 
Mỗi ngày trôi qua, Mai Anh cười nhiều hơn, nói nhiều hơn. Hai mẹ con thường xuyên đi dạo trên bờ biển, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau trang trí lại quán cà phê nhỏ. Những ký ức đau thương ngày trước dần lùi xa. Dung biết rằng vết thương trong lòng con gái sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng cô cũng biết dù có thế nào đi nữa, Mai Anh sẽ không còn phải sống trong sợ hãi nữa. Cô bé đã tìm lại được ánh sáng trong cuộc đời mình.
 
 
Bầu trời hôm nay xanh đến lạ, những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời trong vắt, như thể mọi dông bão đã qua, chỉ còn lại sự bình yên. Dung đứng lặng trước bia mộ mẹ, đôi mắt ngân ngấn nước. Cô khẽ đặt bó hoa cúc trắng xuống nền đất, ngón tay run run chạm nhẹ vào tấm bia đá lạnh lẽo. Mẹ cô đã rời xa thế gian này từ lâu, nhưng mỗi lần trở về đây, Dung vẫn cảm thấy như mẹ đang dõi theo cô, lặng lẽ che chở cô từ một nơi nào đó xa xăm. Cô khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức gần như hòa vào gió: “Mẹ à, con đã sai lầm quá nhiều, nhưng con đã đứng lên được rồi. Con đã không để quá khứ hủy hoại cuộc đời con và Mai Anh nữa. Mẹ yên tâm nhé.” Một làn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi xuống nền đất. Dung nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, như thể muốn lưu giữ cảm giác này vào tận sâu trong tim.
 
 
Phía xa, Mai Anh đứng tựa lưng vào một gốc cây, nhìn mẹ bằng ánh mắt dịu dàng. Cô bé đã lớn hơn rất nhiều so với tuổi của mình. Những tháng ngày đầy tổn thương đã qua, nhưng vết sẹo vẫn còn đó. Dẫu vậy, nụ cười của cô bé hôm nay đã trở lại, rạng rỡ hơn, ấm áp hơn. “Mẹ xong rồi à?” Mai Anh cất tiếng, đôi mắt ánh lên tia sáng dịu. Dung mỉm cười, bước lại gần con gái, nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé: “Ừ, mẹ xong rồi. Con có muốn đi thả diều không?” Mai Anh thoáng bất ngờ: “Thật ạ? Mẹ chưa bao giờ thích thả diều mà.” Dung gật đầu, ánh mắt chứa đầy yêu thương: “Mẹ muốn thử một lần vì con thích.” Mai Anh cười tít mắt, nắm chặt tay mẹ. Hai mẹ con bước đi trên con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng. Gió chiều lộng thổi qua từng lọn tóc của họ, mang theo mùi hương cỏ dại thoang thoảng. Trái tim Dung chợt nhẹ bẫng, lâu lắm rồi cô mới cảm thấy bình yên đến thế.
 
 
Tiệm cà phê nhỏ của Dung ngày một đông khách hơn. Mọi người trong thị trấn yêu quý cô không chỉ bởi hương vị cà phê đặc biệt mà còn vì câu chuyện về một người mẹ kiên cường, vượt qua những đắng cay của cuộc đời. Mai Anh cũng dần quen với môi trường mới, cô bé đã có những người bạn đầu tiên, không còn lặng lẽ như trước. Một ngày nọ, khi đang rửa cốc trong quán, Dung nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Mai Anh đang cười đùa cùng bạn bè. Cô mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cuộc sống của họ đã thực sự bắt đầu lại, và lần này, họ sẽ cùng nhau bước đi trên con đường mới, đầy hy vọng và yêu thương.
 
 
Dung thấy con gái chạy vào, mắt long Dungh niềm vui: “Mẹ! Mẹ đoán xem hôm nay có chuyện gì?” Dung bật cười, gõ nhẹ lên trán con gái: “Chuyện gì mà con vui thế?” Con vừa được cô giáo chọn làm lớp trưởng. Cô bảo con rất giỏi và rất mạnh mẽ.” Dung thoáng sững lại. Mạnh mẽ ư? Con gái cô, một cô bé từng sống trong nỗi sợ hãi, từng thu mình lại trước thế giới, giờ đây đã dám bước ra ánh sáng, đối diện với cuộc sống bằng nụ cười. Nhẹ nhàng kéo con vào lòng, Dung khẽ thì thầm: “Mẹ tự hào về con lắm.” Mai Anh, cô bé ôm chặt lấy mẹ, thì thầm bên tai: “Con cũng tự hào về mẹ, vì mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất.” Dung cười trong nước mắt, lòng ngập tràn hạnh phúc.
 
 
Một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, Dung đứng trước hiên nhà, nhìn xa xăm về phía chân trời. Cô từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi bóng tối của quá khứ. Cô đã từng tin rằng đời mình chỉ toàn là bi kịch. Nhưng giờ đây, cô đã sai. Quá khứ có thể đau đớn, nhưng nó không thể định đoạt tương lai. Tương lai là do chính cô quyết định. “Tôi đã từng gục ngã, nhưng tôi đã đứng dậy. Tôi đã từng hận cuộc đời, nhưng giờ đây tôi biết ơn vì mình vẫn còn có cơ hội làm lại. Tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ bất hạnh nhất, nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng mình chính là người mẹ hạnh phúc nhất.” Gió biển thổi tung mái tóc cô, những cánh chim âu vỗ cánh bay cao, như mang theo những vết thương ngày cũ ra khỏi tâm hồn cô.
 
 
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Mai Anh khẽ cất tiếng hỏi: “Mẹ, mẹ ơi, sau này mẹ có muốn tìm một người nào đó để bên cạnh không?” Dung khẽ giật mình, nhìn sâu vào mắt con gái. Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Cô không còn sợ hãi tình yêu nữa, nhưng cũng không còn vội vàng như trước. Dung mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc con gái: “Mẹ nghĩ, khi nào duyên đến, mẹ sẽ đón nhận. Nhưng giờ đây, mẹ chỉ muốn ở bên con thôi.” Mai Anh ôm trầm lấy mẹ, khúc khích cười: “Con cũng muốn ở bên mẹ mãi mãi.” Dung khẽ nhắm mắt lại, hạnh phúc ngập tràn. Cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều đẹp đẽ. Quá khứ đã khép lại, tương lai rộng mở phía trước, và cô biết mình và con gái sẽ bước tiếp mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
 
 
Tôi tin rằng câu chuyện này không chỉ là một bi kịch đầy đau thương, mà còn là một bản hùng ca về nghị lực, tình mẫu tử, và sự kiên cường của một người phụ nữ trước sóng gió cuộc đời. Dung đã từng sai lầm, từng gục ngã, nhưng cô không cho phép quá khứ định đoạt số phận của mình và con gái. Cô đứng lên, bước tiếp, và biến nỗi đau thành sức mạnh để bảo vệ con, để tạo dựng một tương lai mới. Bài học lớn nhất mà câu chuyện này mang lại chính là sự tỉnh táo trong tình yêu và hôn nhân. Đôi khi, chúng ta đặt quá nhiều niềm tin vào một người, chỉ vì khao khát có một mái ấm, mà quên đi những dấu hiệu cảnh báo. Để rồi, khi bi kịch xảy ra, chúng ta tự trách mình. Nhưng điều quan trọng nhất không phải là quán trách, mà là biết đứng lên và hành động.
 
 
Câu chuyện này cũng là hồi chuông cảnh tỉnh cho những bậc cha mẹ: hãy lắng nghe con cái nhiều hơn. Đôi khi, những biểu hiện nhỏ như sự e dè, né tránh, hay sợ hãi, có thể là dấu hiệu cho thấy trẻ đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Đừng để đến khi sự việc đã quá muộn mới nhận ra. Và trên hết, đây là câu chuyện của hy vọng và sự tái sinh. Dù cuộc sống có tàn nhẫn đến đâu, chỉ cần còn một tia sáng, chỉ cần ta không từ bỏ, hạnh phúc vẫn có thể chờ ta ở cuối con đường.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *