CҺó Mẹ Hạ SιпҺ Em Bé – Bí Ẩп Rợп Ngườι KҺιếп Cả Làпg Rúпg Độпg

Quang; người đàn ông ngoài 40 tuổi; sống cô độc trên mảnh đất gia đình để lại. Nông trại này từng là nơi ấm áp; tràn đầy tiếng cười khi chị Lan; vợ anh; còn sống. Nhưng ba năm trước; căn bệnh ung thư đã cướp mất chị; để lại Quang chìm trong nỗi đau và sự trống rỗng không gì khỏa lấp. Kể từ ngày ấy; Quang như biến Quang một con người khác. Anh cắt đứt mọi liên lạc với bạn bè; người thân; từ chối những lời mời tụ họp; và lặng lẽ biến mất khỏi cuộc sống của mọi người. Những ai từng biết đến Quang giờ đây chỉ nghe thấy một câu chuyện quen thuộc: người đàn ông ấy ngày ngày lặng lẽ trên đồng ruộng; trông coi chuồng trại; và nuôi chú chó Đen; người bạn duy nhất còn trung Quang bên cạnh anh.

Đen là chú chó lai với đôi mắt thông minh; luôn như hiểu thấu mọi cảm xúc mà chủ nó không bao giờ nói ra. Nhìn bên ngoài; Quang là một người đàn ông cứng rắn; nhưng sâu trong lòng anh là một con thuyền trôi dạt giữa đại dương; không biết đâu là bến. Mỗi sáng; anh bắt đầu ngày mới bằng việc thầm thỉ một lời chào với bức di ảnh của vợ đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ: “Hôm nay lại là một ngày dài; Lan à.” Anh thường lẩm bẩm như thế; dù biết chẳng ai đáp lại. Dù vậy; Quang không cho phép mình gục ngã. Dù trái tim anh nặng trĩu; đôi tay vẫn cầm chắc chiếc cuốc; đôi chân vẫn bước đều qua những luống cày. Anh tự nhủ mình phải mạnh mẽ; không vì ai khác mà chỉ để giữ lại chút gì đó gọi là lòng tự trọng. Nhưng sự mạnh mẽ ấy thực ra chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Mỗi đêm; khi tất cả chìm vào tĩnh lặng; Quang thường ngồi trên bậc cửa; ngắm nhìn bầu trời đêm lấp lánh sao; và để mặc những ký ức ùa về. Tiếng sủa khe khẽ của Đen đôi khi khiến anh giật mình; như nhắc nhở anh rằng vẫn còn một sinh vật cần đến anh.

Cuộc sống của Quang là một vòng lặp đơn điệu đến mức đôi khi chính anh cũng không biết mình đang sống vì điều gì. Nhưng có lẽ trong sâu thẳm; anh đang chờ đợi một điều gì đó; một điều anh không gọi tên được; hoặc có thể chính anh cũng không dám tin rằng nó sẽ xảy ra.

Sáng hôm đó; khi ánh mặt trời vừa ló rạng; Quang rời khỏi nhà với tâm trạng thường nhật: trống trải và lặng lẽ. Những bước chân của anh vang lên đều đều trên con đường nhỏ dẫn đến chuồng gà; nơi anh vẫn kiểm tra mỗi sáng. Nhưng hôm nay có điều gì đó khác lạ. Ngay khi bước đến gần; một âm thanh yếu ớt; lạ lùng vang lên từ phía chuồng. Nó không phải tiếng sủa của Đen; cũng không phải tiếng động từ đàn gà. Nó mỏng manh; đứt quãng; như một lời thì thầm từ xa xăm. Tim Quang bất giác đập mạnh; cảm giác bất an tràn ngập khi anh bước nhanh hơn; đôi chân nặng trĩu như đang dắt anh vào một điều gì đó không thể lường trước.

“Đen; có chuyện gì sao?” Quang gọi khẽ; bàn tay đẩy cánh cửa chuồng gỗ cũ kỹ. Cửa mở ra với tiếng kẽo kẹt; để lộ khung cảnh bên trong. Trong góc chuồng; Đen nằm cuộn mình trên một đống rơm; hơi thở dồn dập. Bộ lông Đen óng của nó lấm tấm mồ hôi. Quang bước lại gần; ánh mắt anh ngay lập tức bị hút vào một khung cảnh khiến anh đứng chôn chân tại chỗ. Trước mặt anh; Đen vừa hạ sinh một đàn chó con nhỏ xíu; những sinh linh bé bỏng đang nhúc nhích yếu ớt. Nhưng giữa chúng; nổi bật lên một hình dáng không thuộc về đàn chó: một đứa trẻ sơ sinh.

Quang chết lặng. Đứa trẻ đỏ hỏn; cơ thể còn nhăn nheo; da hơi tái; đang co ro trong đống rơm. Đôi mắt nhắm nghiền; hơi thở mong manh như sợi chỉ. Cơ thể nhỏ bé ấy nằm lẫn giữa đàn chó; yếu ớt đến mức Quang phải nín thở để lắng nghe. Cảnh tượng trước mắt vượt ngoài mọi khả năng lý giải của anh. “Không thể nào; làm sao có chuyện này được?” Quang thì thầm; giọng run rẩy. Anh quỳ xuống; đôi tay chậm rãi vươn ra; như sợ chỉ cần một cử động mạnh cũng có thể làm đứa trẻ tan biến. Làn da lạnh ngắt của nó khiến Quang rùng mình; một cảm giác hoảng loạn xen lẫn lo âu dâng lên trong lòng. “Đứa bé này từ đâu ra? Làm sao nó lại xuất hiện ở đây; giữa nông trại hẻo lánh; trong góc chuồng gia súc của anh?” Những câu hỏi không ngừng xoay quanh đầu Quang; nhưng không có câu trả lời nào lóe lên.

 

Anh nhìn xuống Đen; đôi mắt nó mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự tin cậy quen thuộc. Phải chăng Đen đã nhận ra điều gì mà anh chưa hiểu? Phải chăng số phận đã chọn anh trong một nhiệm vụ lớn lao hơn; giữa cuộc sống đơn độc này? Quang cúi xuống; cẩn thận ôm lấy đứa trẻ. Nó nhẹ bẫng như một chiếc lá; cơ thể mềm nhũn; không có sức sống. Hơi thở yếu ớt của nó dường như đang cạn kiệt từng giây. Quang cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn; một phần vì sợ hãi; một phần vì sự thôi thúc mạnh mẽ từ trong sâu thẳm. Anh không thể mặc kệ. Dù đứa trẻ này là ai; nó đã xuất hiện ở đây; dưới mái nhà của anh; và điều đó khiến anh không thể quay lưng.

Anh đứng dậy; đôi tay run run ôm lấy sinh linh nhỏ bé. Gió lùa qua khe cửa chuồng; mang theo hơi lạnh buổi sớm; khiến Quang rùng mình. Nhưng cái lạnh đó chẳng thấm vào đâu so với nỗi sợ đang dâng trào trong anh. “Nếu anh không làm gì ngay; đứa trẻ này có thể không qua nổi.” Trong tích tắc; tâm trí Quang như tua lại những ký ức đau buồn về Lan; người vợ đã khuất. Ngày đó; anh đã bất lực khi không thể cứu được cô. Nhưng hôm nay; với sinh mệnh này; anh không cho phép mình bất lực lần nữa. “Không thể bỏ mặc nó được.” Quang lẩm bẩm; ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Dẫu không biết đứa trẻ đến từ đâu; cũng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước; Quang biết một điều: trách nhiệm của anh lúc này là cứu sống sinh linh mong manh này.

Khi Quang còn đang hoang mang; tay ôm đứa trẻ nhỏ xíu với sự rối bời trong lòng; một tiếng nói yếu ớt bất ngờ vang lên từ góc chuồng: “Làm ơn; đừng báo công an.” Tiếng nói ấy không lớn; nhưng cũng đủ làm Quang giật thót; xoay phắt người lại. Trong góc chuồng tối; ánh sáng mờ nhạt từ cửa chính chỉ vừa đủ để anh nhìn rõ một bóng dáng gầy guộc; run rẩy. Đó là một người phụ nữ; trông như đã kiệt quệ cả về sức lực lẫn tinh thần. Cô gái ấy quỳ sụp trên nền đất; đôi tay bấu chặt lấy chiếc áo rách nát; mái tóc rối bời che khuất nửa khuôn mặt; nhưng những giọt nước mắt lấp lánh chảy Quang dòng trên má không thể giấu đi vẻ khổ sở hiện rõ.

Quang đứng sững; bất động. Anh không nói được lời nào; chỉ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ xa lạ. Cô gái ngẩng lên; ánh mắt vẫn còn đẫm lệ; nhưng ánh lên chút hy vọng mong manh. Giọng cô run rẩy; đứt quãng; từng từ như gắng sức mà nói ra: “Tôi… tôi tên Trâm. Tôi đang trốn chạy. Anh làm ơn; cứu tôi với; cứu con tôi.” Quang chớp mắt; một phần vẫn chưa thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Người phụ nữ này là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây; trong chuồng gia súc của anh; cùng với đứa trẻ sơ sinh? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu; nhưng anh không vội hỏi. Anh chỉ im lặng; chờ đợi cô gái nói tiếp.

Trâm hít một hơi sâu; cố giữ bình tĩnh; nhưng ngay khi cất lời; giọng cô lại nghẹn đi bởi tiếng nấc. Cô gục mặt xuống; nước mắt rơi lã chã; đôi vai gầy rung lên: “Tôi và con trai đang trốn khỏi chồng tôi. Hắn là một con người bạo lực; vũ phu. Tôi không còn nơi nào để đi. Tôi chỉ biết tìm một góc nào đó để trốn.” Cô ngẩng lên; ánh mắt đỏ hoe nhìn Quang; như muốn chắc chắn anh đang lắng nghe. Những lời tiếp theo bật ra khỏi miệng cô như dòng nước lũ: “Chồng tôi không phải là con người. Hắn đánh đập tôi; cả con tôi. Tôi chịu đựng hắn nhiều năm; nhưng tôi không thể để hắn làm hại con tôi được nữa. Tôi phải bỏ trốn. Tôi phải cứu con tôi. Nhưng tôi không biết mình còn có thể trốn được bao lâu. Nếu hắn tìm thấy tôi…” Câu nói bị bỏ lửng; nhưng Quang hiểu rõ những điều cô không nói hết.

Anh nhìn xuống đứa trẻ nhỏ bé trong tay mình. Sinh linh ấy thật mỏng manh; hơi thở yếu ớt như một sợi chỉ mong manh; lơ lửng giữa sự sống và cái chết.

Quang có thể cảm nhận được sự hoảng loạn của Trâm; một người mẹ đang gắng hết sức để bảo vệ đứa con của mình; dù là trong tuyệt vọng. Anh im lặng rất lâu; ánh mắt không rời khỏi đứa trẻ. Trong khoảnh khắc đó; hình ảnh của Lan; người vợ anh đã mất; hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ lại ngày Lan ngã quỵ vì bệnh tật; sự bất lực bóp nghẹt trái tim anh khi không thể cứu được cô. Và bây giờ; đứng trước đứa trẻ yếu ớt này; đứng trước ánh mắt van lơn của người mẹ trẻ; anh biết mình không thể để bi kịch lặp lại.

Quang thở dài; như đang trút đi một phần nặng nề trong lòng. Anh quay lại nhìn Trâm; cô vẫn quỳ đó; run rẩy trong giá lạnh của buổi sáng sớm. Ánh mắt cô nhìn anh đầy chờ đợi; nhưng cũng pha lẫn sự sợ hãi. Anh khẽ gật đầu; giọng trầm khàn: “Cô cứ ở lại đây tạm thời; cứ nghỉ ngơi đã; từ từ tính tiếp.” Trâm không nói nên lời; chỉ nhìn anh với ánh mắt ngỡ ngàng; rồi bất chợt nước mắt cô rơi xuống nhiều hơn. Không còn là những giọt nước mắt sợ hãi; mà là sự biết ơn và nhẹ nhõm. “Cảm ơn anh,” cô thốt lên trong tiếng nấc nghẹn; cúi đầu thật sâu.

Quang không nói gì thêm; anh quay người đi ra khỏi chuồng; nhưng đôi chân bước chậm hơn hẳn. Tâm trí anh vẫn rối bời; nhưng trái tim đã dứt khoát. Anh không biết mình sẽ đối mặt với những gì trong tương lai; nhưng anh biết rằng mình vừa đưa ra một quyết định mà anh không thể quay đầu lại; một quyết định không chỉ để cứu một sinh mệnh; mà còn là cứu lấy chính phần người ấm áp trong trái tim đã nguội lạnh của mình.

Quang không nói nhiều; chỉ lặng lẽ dẫn Trâm và đứa trẻ vào nhà kho phía sau; nơi anh thường để dụng cụ làm nông. Dù không được tiện nghi; nhưng đó là nơi sạch sẽ và kín gió nhất anh có thể sắp xếp ngay lúc đó. Anh trải một tấm chăn cũ lên đống rơm khô góc nhà; rồi lấy thêm một chiếc áo khoác để đắp cho đứa bé. Trâm nhìn theo từng hành động của anh; nước mắt không ngừng chảy. Cô ngồi bệt xuống sàn; đôi tay run rẩy ôm chặt lấy đứa trẻ; như sợ rằng chỉ cần lơ là một chút; tất cả sẽ tan biến.

“Tôi… tôi thật không biết phải cảm ơn anh thế nào,” Trâm nghẹn ngào nói; giọng yếu ớt. Cô cúi đầu; nước mắt lã chã rơi xuống nền đất lạnh. Quang chỉ gật đầu nhẹ; không đáp. Những lời cảm ơn trong lúc này; anh biết chẳng thể làm vơi đi nỗi sợ hãi đang bao vây cô.

Quang quay vào bếp; anh không giỏi nấu nướng; nhưng cũng nhanh tay chuẩn bị một bát cháo trắng; một ít trứng chiên đơn giản; và rót đầy bình nước ấm. Khi đặt khay thức ăn xuống trước mặt Trâm; cô nhìn anh bằng ánh mắt biết ơn; nhưng không giấu được sự lưỡng lự. “Cứ ăn đi,” Quang nói; giọng trầm khàn. “Cô cần sức để chăm đứa bé.” Trâm khẽ gật đầu; cố gắng nuốt từng muỗng cháo; mặc dù cổ họng như nghẹn lại vì xúc động. Quang không nói gì thêm; chỉ lặng lẽ quay đi; bước về căn nhà chính; để lại không gian yên tĩnh cho mẹ con cô.

Đêm hôm đó; dù đã nằm trên giường; Quang không tài nào ngủ được. Tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ văng vẳng từ nhà kho khiến anh trằn trọc. Anh nhắm mắt lại; nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh của Trâm; đôi mắt đỏ hoe; dáng vẻ kiệt quệ; và đứa bé nhỏ xíu mong manh như ngọn đèn dầu sắp tắt. “Cô gái này tuyệt vọng đến mức phải bế con chạy trốn; nương nhờ trong chuồng gia súc của một người xa lạ. Người chồng kia độc ác đến mức nào để đẩy mẹ con cô vào đường cùng như thế này?” Những câu hỏi xoay vần trong đầu Quang; kéo theo ký ức về Lan; người vợ anh đã mất. Anh nhớ ánh mắt của cô; cách cô từng cười dịu dàng mỗi khi anh giúp cô làm những việc nhỏ nhặt trong nhà. Nhưng anh cũng nhớ nỗi đau của chính mình khi không thể cứu cô khỏi căn bệnh quái ác. Cảm giác bất lực ấy giờ đây quay trở lại; đè nặng trong lòng anh. Nhưng lần này; có lẽ anh còn cơ hội để làm gì đó khác đi.

Sáng sớm hôm sau; Quang dậy sớm hơn thường lệ. Anh ra chợ mua một ít sữa bột; vài món đồ cho trẻ sơ sinh mà trước đây anh chưa từng nghĩ đến. Những ngày tiếp đó; anh lặng lẽ chăm sóc cho Trâm và đứa trẻ; không nói nhiều; nhưng mọi hành động đều tỉ mỉ và chu đáo. Anh bắt đầu ngày mới bằng việc nấu một ấm sữa nóng; đặt bên cửa nhà kho cho Trâm. Chưa đến anh; tranh thủ sửa lại mái nhà kho bị dột vì mưa. Anh thu dọn những dụng cụ vương vãi trong nhà kho; để tạo thêm không gian cho mẹ con cô. Khi phát hiện Trâm không có đủ quần áo; anh lại ra chợ; mang về những bộ đồ cũ mà người ta bán rẻ. Những hành động đó; dù nhỏ nhặt; nhưng dần làm dịu đi nỗi sợ hãi trong mắt Trâm.

Trâm không nói nhiều; nhưng mỗi lần nhìn Quang; ánh mắt cô dần thay đổi. Sự căng thẳng; lo âu ban đầu giờ đã nhường chỗ cho sự biết ơn và nhẹ nhõm. Đứa trẻ; được Trâm đặt tên là Khang; cũng dần khỏe mạnh hơn. Quang không thể quên được khoảnh khắc lần đầu tiên bé Khang mỉm cười; nụ cười yếu ớt ấy như ánh nắng len qua lớp sương mù dày đặc; thắp sáng một góc nhỏ trong trái tim anh.

Một buổi tối; Quang đang loay hoay sửa lại cánh cửa nhà kho thì Trâm đến bên; khẽ nói: “Tôi thật sự không biết mình và con phải làm sao nếu không gặp được anh. Anh đã cứu mẹ con tôi; mà tôi chẳng có gì để trả ơn.” Quang ngước lên; đôi mắt thoáng chút ngại ngùng: “Không cần trả ơn gì cả; giúp người cần giúp thôi; cô không phải lo.” Trâm cúi đầu; nước mắt lăn dài; nhưng lần này; chúng không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng; mà là sự cảm kích; nhẹ nhõm.

Từ ngày đó; nông trại của Quang không còn là nơi trầm lặng như trước. Tiếng khóc; tiếng cười bập bẹ của Khang; tiếng bước chân qua lại của Trâm; tất cả dần làm ấm lại không gian vốn cô quạnh. Và trong lòng Quang; một sự thay đổi lớn dần nảy nở; một sự kết nối mà anh đã tưởng mình không bao giờ có lại được. Bởi đôi khi; chính lòng chân Quang không được thốt Quang lời; mới là cách con người tìm lại ý nghĩa của cuộc sống.

Bình yên trên nông trại của Quang chẳng khác gì một dòng nước trong lành; yên ả. Nhưng giờ đây; nó đang bị khuấy động bởi một cơn bão ngầm mà anh không thể lường trước. Buổi sáng hôm đó; ánh nắng dịu dàng tràn qua cánh đồng lúa chín vang; và tiếng chim hót vang vọng trong không khí. Quang như mọi ngày; cầm chiếc cuốc ra đồng; chăm chỉ với công việc cày cấy. Nhưng khi đang cúi mình xuống những luống đất; một tiếng sủa dữ dội của Đen vang lên từ phía ngôi nhà. Tiếng sủa ấy dồn dập và đầy cảnh báo; hoàn toàn khác với tiếng sủa chào buổi sáng quen thuộc của chú chó trung Quang.

Quang ngẩng đầu lên; một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng. Anh đặt vội chiếc cuốc xuống; lau nhanh bàn tay lấm lem bùn đất vào quần; rồi bước nhanh về phía ngôi nhà chính. Vừa đi tới sân; ánh mắt anh lập tức bắt gặp một người đàn ông xa lạ đứng ngay trước cửa. Đó là một kẻ to lớn; với dáng vẻ cục cằn; hung dữ. Gã mặc một chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ; sắn tay áo đến khuỷu tay; để lộ cánh tay vạm vỡ đầy vết xăm. Mặt gã nhăn lại vì tức giận; đôi mắt đỏ ngầu như đang trực nuốt chửng mọi thứ.

“Trâm đâu?” Gã hét lớn; giọng trát chúa vang khắp sân. “Tôi biết cô ta đang trốn ở đây. Anh giấu cô ta phải không?” Quang khựng lại; hơi thở anh chợt trở nên nặng nề. Người đàn ông này không cần phải hỏi; chính là Duy; người chồng vũ phu mà Trâm từng kể. Một luồng căm phẫn len lỏi trong lòng Quang; nhưng anh cố giữ bình tĩnh. Anh bước tới; dáng vẻ điềm tĩnh; nhưng ánh mắt lạnh băng: “Tôi không biết anh đang nói gì,” Quang đáp; giọng trầm và sắc. “Nhưng nếu anh không có chuyện gì khác; tốt hơn hết anh nên rời khỏi đây. Đừng có dở trò với tôi.”

Duy quát lên; bước thêm một bước về phía Quang: “Tôi biết Trâm ở đây. Cô ta nghĩ mình trốn được khỏi tôi sao? Anh nghĩ mình là ai mà dám giấu vợ tôi?” Quang đứng chắn trước cửa; đôi vai rộng khóa lối vào. Ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt dữ tợn của Duy; nhưng không một chút sợ hãi. “Cô ấy không còn thuộc về anh nữa,” Quang nói từng chữ rõ ràng. “Rời khỏi đây ngay; nếu không tôi không đảm bảo anh sẽ ra đi lành lặn đâu.”

Duy ngây người trong giây lát. Hắn không ngờ người đàn ông trước mặt lại dám đối đầu với hắn; nhưng gã không chịu thua. Đôi mắt hắn hừng lên sự giận dữ: “Anh nghĩ anh có thể cản tôi sao? Cô ta là vợ tôi; tôi có quyền đưa cô ta về bất cứ lúc nào tôi muốn.” Quang nén một hơi dài; ánh mắt anh tối sầm lại; giọng anh trầm hơn nhưng đầy uy lực: “Quyền của anh là gì? Đánh đập cô ấy; hành hạ cô ấy đến mức phải bế con chạy trốn trong đêm? Quyền đó tôi không công nhận; và tôi sẽ không để anh làm tổn tTrâm họ thêm một lần nào nữa.”

Duy sững lại. Sự cương quyết trong ánh mắt của Quang khiến hắn thoáng dao động. Hắn bước lùi lại một bước; rồi nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm phẫn: “Được; anh cứ bảo vệ cô ta đi. Nhưng đừng nghĩ mọi chuyện kết thúc ở đây; tôi sẽ quay lại; cứ chờ xem.” Hắn ném ánh nhìn cuối cùng sắc lạnh như một lưỡi dao; rồi quay lưng bước đi. Đôi bàn chân giẫm mạnh trên nền đất; để lại những dấu chân nặng nề.

Quang đứng im tại chỗ; mắt vẫn dõi theo bóng hắn cho đến khi khuất hẳn. Không gian xung quanh chìm vào yên lặng; nhưng trong lòng Quang là một cơn sóng ngầm. Anh cảm thấy đôi tay mình siết chặt đến mức các khớp trắng bệch. Sự xuất hiện của Duy giống như một cơn bão; cuốn phăng sự bình yên mong manh mà anh và Trâm vừa có được.

Khi Quang quay bước về phía cửa; anh thấy Trâm đứng nép sau cánh cửa; toàn thân run rẩy. Đôi mắt cô đỏ hoe; đầy lo âu lẫn áy náy: “Anh… anh không cần làm vậy đâu,” Trâm lắp bắp; giọng cô run rẩy. “Duy là người nguy hiểm. Tôi không muốn anh bị liên lụy. Nếu hắn còn quay lại; tôi sẽ đi. Tôi không thể để mẹ con tôi là gánh nặng cho anh.”

Quang nhìn cô; ánh mắt dịu đi nhưng vẫn đầy kiên định: “Nếu cô đi; hắn sẽ lại tìm thấy cô; và rồi mọi chuyện sẽ tệ hơn. Ở đây; cô còn có tôi. Tôi không để hắn làm gì được mẹ con cô.” Trâm cúi đầu; những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Cô không biết phải nói gì hơn; bởi cô biết rằng Quang đã nói đúng. Nhưng ánh mắt của anh; ánh mắt không chút lay chuyển; khiến lòng cô vừa cảm kích; vừa chịu nặng.

Quang không nói thêm; anh chỉ lặng lẽ quay vào nhà. Trong đầu anh; những suy nghĩ không ngừng cuộn xoáy. Duy sẽ không dễ dàng bỏ qua; anh biết điều đó. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra; anh cũng không cho phép kẻ đó phá hủy những gì anh đang bảo vệ.

Bầu không khí ở nông trại vài ngày sau vụ đụng độ với Duy nặng nề đến khó tả. Quang không nói nhiều; nhưng ánh mắt anh thường lặng lẽ dõi quanh; cảnh giác với bất kỳ điều gì bất thường. Trâm dù cố gắng giúp đỡ Quang trong công việc; vẫn không thể che giấu sự lo lắng thường trực trong lòng. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi đan xen; như một chiếc vòng chói buộc cô lại.

Đêm hôm đó; khi cả nông trại chìm vào yên tĩnh; một bóng đen lén lút di chuyển qua cánh cổng phía sau. Duy đã quay lại. Gã nhìn quanh; nở nụ cười nham hiểm khi thấy mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Tay gã siết chặt một túi nhỏ; bên trong chứa loại thuốc độc mà gã mang theo. Duy lẻn vào sân; nơi chú chó Đen; người bạn trung Quang của Quang; đang nằm canh gác. Đen ngẩng đầu; gầm gừ khi phát hiện bóng dáng lạ. Nhưng trước khi nó kịp sủa lớn; Duy đã ném một miếng thịt tẩm độc về phía nó. Bản năng của một chú chó không khiến nó nghi ngờ gì; và chỉ sau vài phút; cơ thể Đen bắt đầu run rẩy. Duy đứng nhìn; nụ cười độc ác hiện rõ trên khuôn mặt; trước khi lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Sáng hôm sau; khi ánh nắng vừa ló dạng; Quang bước ra sân như thường lệ. Nhưng chưa kịp làm gì; anh đã khựng lại khi thấy Đen nằm bất động gần thềm nhà. “Đen!” Quang gọi lớn; lao tới bên chú chó. Đen mở đôi mắt yếu ớt; thở hổn hển; cơ thể co giật từng hồi. Quang quỳ xuống; bàn tay run rẩy chạm vào thân hình thân thuộc nhưng giờ đã lạnh dần. “Đen; có chuyện gì vậy?” Giọng Quang như nghẹn lại; tim anh thắt lại từng cơn. Anh không cần suy nghĩ thêm; vội bế Đen lên và chạy về phía chiếc xe cũ của mình. Đôi tay anh siết chặt lấy chú chó; lòng ngổn ngang giữa hoảng loạn và lo sợ.

Đến phòng khám thú y gần nhất; Quang lao vào; giọng khàn đặc vì gấp gáp: “Cứu nó; tôi xin anh; cứu nó!” Bác sĩ thú y ngay lập tức bắt tay vào việc. Quang đứng bên ngoài; đôi mắt đỏ hoe; ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay đến mức rướm máu. Mỗi phút trôi qua như một thế kỷ. Anh không thể mất Đen; người bạn đã gắn bó với anh suốt những năm tháng cô độc; người đã cùng anh vượt qua nỗi đau mất mát.

Cuối cùng; bác sĩ bước ra; khuôn mặt dịu lại: “May mắn là anh đưa nó đến kịp thời. Chúng tôi đã làm sạch độc tố; nó cần thời gian để hồi phục; nhưng sẽ ổn thôi.” Nghe vậy; Quang như trút được một tảng đá khỏi ngực. Anh vội gật đầu cảm ơn bác sĩ; rồi bước vào để nhìn Đen. Chú chó nằm trên bàn khám; đôi mắt vẫn mệt mỏi; nhưng đã không còn nguy kịch. Quang đặt tay lên đầu Đen; khẽ vuốt ve: “Cố lên mày nhé. Tao không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa.”

Khi trở về nông trại; Quang không giấu được sự tức giận. Anh biết chuyện này không phải là ngẫu nhiên; kẻ đứng sau không ai khác chính là Duy. Gã đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào để trả thù. Trâm nhìn thấy ánh mắt của Quang khi anh bước vào nhà; và cô hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Cô bật khóc; từng giọt nước mắt rơi xuống má như không thể kìm nén: “Tất cả là lỗi của tôi,” cô nói; giọng đứt quãng. “Nếu không vì mẹ con tôi; anh và Đen đã không phải chịu những điều này. Tôi… tôi sẽ đi; tôi không thể để anh bị liên lụy thêm nữa.”

Quang đặt tay lên bàn; đôi vai rộng khẽ run lên vì kiềm nén cảm xúc. Anh hít một hơi sâu; cố trấn tĩnh trước khi quay lại nhìn Trâm. Ánh mắt anh sắc lạnh; nhưng giọng nói lại trầm khàn; chất chứa cả nỗi đau và quyết tâm: “Cô nghĩ cô đi là xong à?” Anh nói từng lời như găm thẳng vào tâm trí Trâm. “Cô nghĩ hắn sẽ buông tha cho mẹ con cô sao? Hắn sẽ tiếp tục đuổi theo; và lần này cô sẽ không có ai để giúp mình.” Trâm lặng người; đôi mắt mở to nhìn Quang. Anh tiếp tục; giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng: “Tôi không để hắn làm hại mẹ con cô thêm một lần nào nữa. Đây là nhà của tôi; và tôi có trách nhiệm bảo vệ những người dưới mái nhà này. Đừng nghĩ tôi làm điều này vì nghĩa vụ. Tôi làm vì tôi không thể làm ngơ khi thấy chuyện bất công như thế. Vậy nên; cô ở lại đây. Nếu hắn dám quay lại; tôi sẽ không để mọi chuyện yên đâu.”

Trâm không thể nói gì thêm; cô chỉ biết cúi đầu; nước mắt vẫn rơi. Nhưng lần này; không còn là những giọt nước mắt của tội lỗi hay bất lực; đó là nước mắt của sự cảm kích; của niềm tin và hy vọng. Quang nhìn cô trong giây lát; rồi quay đi. Trong lòng anh vẫn còn một cơn giận dữ chưa thể xua tan; nhưng nó không chỉ hướng về Duy; đó còn là giận dữ với chính mình vì đã để sự bình yên của những người anh đang bảo vệ bị phá vỡ. Nhưng Quang biết một điều chắc chắn: Nếu Duy quay lại; anh sẽ không còn khoan nhường.

Thời gian chậm rãi trôi qua trên nông trại; nhưng những dấu vết mà Duy để lại vẫn còn đó. Dù không nói ra; cả Quang và Trâm đều cảm nhận được sự nặng nề vô hình len lỏi trong cuộc sống hàng ngày. Quang thường dành nhiều thời gian hơn để kiểm tra quanh nông trại; đôi mắt anh không bỏ qua bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Trâm dù cố gắng phụ giúp công việc; vẫn không thể giấu được ánh mắt luôn thấp thỏm sợ hãi khi nghĩ về Duy. Bé Khang; tuy vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên; nhưng nụ cười của cậu bé dường như luôn bị bao phủ bởi bầu không khí lo âu của người mẹ.

Nhưng rồi; vào một buổi chiều; khi Quang đang sửa lại cánh cổng phía ngoài; một chiếc xe cảnh sát xuất hiện trên con đường đất dẫn đến nông trại. Âm thanh của động cơ và ánh đèn xe lấp lánh trong ánh chiều tà khiến Quang ngừng tay; nheo mắt nhìn về phía trước. Anh không quen ai trong lực lượng cảnh sát; và sự xuất hiện bất ngờ này khiến lòng anh thoáng lo lắng. Cánh cửa xe mở ra; một viên cảnh sát trung niên với dáng vẻ điềm tĩnh bước xuống. Anh ta tiến đến gần Quang; nở một nụ cười nhẹ để xoa dịu trước khi cất giọng: “Ông là Quang phải không? Tôi là Trung; thuộc đội cảnh sát khu vực.”

Quang gật đầu; đôi tay dính đầy bụi đất; nhưng ánh mắt vẫn không rời người đối diện: “Có chuyện gì vậy thưa anh?” Viên cảnh sát thở ra một hơi ngắn; giọng anh ta nghiêm nghị nhưng mang chút nhẹ nhõm: “Tôi đến đây để thông báo rằng Duy; người từng quấy rối anh và cô Trâm; đã bị bắt. Hắn bị bắt vì một chuỗi hành vi phạm pháp nghiêm trọng; bao gồm buôn bán trái phép và trộm cắp. Hắn sẽ phải đối mặt với một án tù dài.”

Quang lặng đi một giây; cảm giác ngỡ ngàng dâng lên trong lòng anh. Lời nói của viên cảnh sát như một luồng gió mạnh; cuốn sạch sự căng thẳng đã đè nặng trong anh suốt thời gian qua. Anh hít một hơi sâu; gật đầu đáp: “Cảm ơn anh vì đã báo tin.” Khi viên cảnh sát quay xe rời đi; Quang vẫn đứng yên tại chỗ; đôi tay siết chặt vào cánh cổng. Tâm trí anh tràn ngập những cảm xúc hỗn độn. Cuối cùng; mối đe dọa lớn nhất với mẹ con Trâm đã bị loại bỏ. Nhưng thay vì cảm giác hả hê hay vui sướng; Quang chỉ cảm thấy nhẹ nhõm; như thể gánh nặng trên vai anh đã được nhấc đi phần nào.

Anh bước chậm rãi về phía ngôi nhà. Trong căn bếp nhỏ; Trâm đang bế bé Khang trên tay; dỗ dành thằng bé khi nó quấy khóc. Khi thấy Quang bước vào; Trâm vội ngẩng lên; cô nhìn anh; đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng: “Có chuyện gì vậy anh Quang? Sao trông anh khác thế?” Quang dừng lại; nhìn Trâm một lúc trước khi trả lời. Giọng anh trầm ấm; từng chữ vang lên như một lời khẳng định chắc chắn: “Duy bị bắt rồi. Cảnh sát vừa báo tin. Hắn sẽ phải ngồi tù lâu; hắn không thể làm hại mẹ con cô nữa.”

Trâm đứng sững lại; đôi mắt cô mở to trong giây lát; rồi bất chợt nước mắt bắt đầu rơi. Đôi tay cô siết chặt lấy bé Khang; như thể không tin rằng điều mình vừa nghe là sự thật. “Thật sao? Anh nói thật chứ?” Cô hỏi; giọng run rẩy; như sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ. “Thật,” Quang đáp; ánh mắt anh ánh lên sự chắc chắn.

Trâm buông người xuống chiếc ghế gần đó; vẫn ôm bé Khang trong tay; cô bật khóc; những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn bếp nhỏ. Đó không phải là những giọt nước mắt của đau khổ hay tuyệt vọng như trước đây; mà là sự nhẹ nhõm; giải thoát. Sau bao ngày tháng sống trong sợ hãi; cô ngẩng lên; đôi mắt đỏ hoe nhìn Quang; rồi đặt bé Khang xuống và bước về phía anh. Đôi tay cô run rẩy nắm lấy tay anh; siết chặt như muốn truyền cả lòng biết ơn lẫn sự xúc động mà cô không thể diễn tả bằng lời. “Cảm ơn anh; nếu không có anh; mẹ con tôi chẳng biết phải làm thế nào để sống sót. Anh đã làm nhiều hơn những gì tôi có thể dám mong đợi.”

Quang nhìn Trâm; ánh mắt anh dịu lại; đôi môi khẽ nhếch lên Quang một nụ cười nhẹ. “Đôi khi; điều đúng đắn cần phải làm là bảo vệ những người yếu thế,” anh nói; giọng trầm nhưng đầy chân Quang. “Tôi không làm gì to tát cả; tôi chỉ làm điều mà bất kỳ ai có lương tâm cũng nên làm.”

Trâm không nói gì thêm; chỉ lặng lẽ gật đầu; nước mắt vẫn chảy dài trên má. Bé Khang lúc này đã bò đến gần; đưa đôi tay nhỏ xíu níu lấy quần Quang; miệng bi bô vài tiếng vô nghĩa nhưng đầy vẻ vui tươi. Quang cúi xuống; bế thằng bé lên; nhẹ nhàng xoa đầu nó. Nhìn khuôn mặt hồn nhiên; nụ cười ngây thơ của bé Khang; lần đầu tiên sau nhiều năm; Quang cảm thấy một thứ mà anh đã đánh mất từ lâu: sự bình yên.

Trâm nhìn Quang bế Khang; đôi mắt cô ánh lên niềm tin và hy vọng. Cô không biết tương lai sẽ ra sao; nhưng cô biết rằng với sự hiện diện của Quang trong cuộc đời; cô và con trai đã thực sự có được một khởi đầu mới. Ngoài trời; ánh hoàng hôn nhuộm vàng cánh đồng; tiếng cười khanh khách của bé Khang hòa cùng giọng nói trầm ấm của Quang; tạo nên một bức tranh đẹp đẽ và đầy hy vọng. Và ở nơi đó; giữa nông trại này; một gia đình nhỏ đang dần hình Quang; xây dựng từ sự thấu hiểu; lòng trắc ẩn và tình người sâu sắc. Quang đã tìm lại được điều anh không biết mình đang tìm kiếm: ý nghĩa thực sự của cuộc sống; bảo vệ; sẻ chia và yêu tTrâm.

Thời gian như dòng nước chảy êm đềm qua nông trại của Quang; mang theo sự thay đổi đến từng ngóc ngách của nơi này. Những ngày tĩnh lặng và cô độc đã lùi xa; thay vào đó là nhịp sống mới đầy sức sống. Trâm và bé Khang không chỉ làm đầy ngôi nhà trống vắng của Quang bằng sự hiện diện của mình; mà còn mang đến những niềm vui nhỏ bé và ánh sáng mà anh chưa từng nghĩ mình có thể tìm lại được. Trâm dần trở Quang một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nông trại; cô không còn chỉ là người nương nhờ nơi đây. Cô chăm chỉ lao động; góp sức vào mọi việc. Sáng sớm; khi Quang còn đang chuẩn bị cho một ngày dài; Trâm đã có mặt ngoài vườn; tỉ mỉ chăm sóc từng luống rau. Đôi tay cô khéo léo sửa lại từng khung gỗ ọp ẹp của giàn cây; đôi lúc còn giúp Quang sửa chữa những dụng cụ đã cũ.

Ngôi nhà vốn quen thuộc với sự tĩnh lặng; giờ đây luôn rộn ràng tiếng bước chân; tiếng nói cười. Khang cũng lớn dần lên; đôi mắt tròn xoe của cậu bé luôn ánh lên vẻ tò mò về mọi thứ xung quanh. Từ sáng đến chiều; tiếng cười khanh khách của Khang vang vọng khắp sân; như một lời nhắc nhở rằng nơi này giờ đây không chỉ có công việc và trách nhiệm; mà còn có niềm vui. Quang thường ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài hiên; lặng lẽ quan sát Trâm và Khang. Thằng bé đôi khi chạy đến; níu lấy áo anh; bi bô vài từ ngô nghê; khiến anh không khỏi bật cười. Có những lần; Khang ngồi trên chiếc xe đẩy cũ mà Quang dùng để kéo; tay nhỏ nhắn vẫy vẫy như một cậu chỉ huy nhí nhố; và Quang; dù mệt mỏi; vẫn mỉm cười kéo cậu bé đi khắp nông trại.

Mỗi ngày trôi qua; Quang cảm nhận rõ hơn sự thay đổi trong chính bản thân mình. Nơi ngực anh; khoảng trống mà Lan để lại dường như đang được lấp đầy từng chút một; không phải bằng cách thay thế; mà bằng cách mở ra một cánh cửa mới; nơi Trâm và Khang bước vào. Anh không còn cảm thấy nặng nề khi nghĩ về quá khứ.

Bởi hiện tại đã cho anh một lý do để tiếp tục sống và hy vọng. Một buổi chiều; ánh mặt trời đổ dài bóng cây xuống sân nông trại; Quang ngồi trên bậc thềm; đôi mắt dõi theo Trâm đang dọn dẹp lại khu vườn nhỏ phía trước. Bé Khang bò lổm ngổm gần đó; thỉnh thoảng ngẩng lên cười với mẹ. Quang mỉm cười nhẹ; nhưng sâu trong ánh mắt anh là những suy nghĩ đang trăn trở. Khi bóng chiều bắt đầu nhuộm vàng khắp cánh đồng; Quang đứng dậy và bước chậm về phía Trâm. Cô ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân anh; ánh mắt dịu dàng nhưng thoáng chút tò mò.

Quang dừng lại; hít một hơi thật sâu. Anh nhìn cô; ánh mắt đầy sự chân Quang nhưng cũng pha lẫn chút ngập ngừng: “Trâm,” giọng anh trầm; như muốn đảm bảo từng lời nói ra đều mang trọng lượng; “Tôi muốn nhận Khang làm con nuôi.” Trâm sững sờ; đôi tay đang buộc lại dàn cây chợt dừng lại; buông thõng xuống. Cô nhìn Quang; ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa xúc động. Nhưng Quang không để sự im lặng kéo dài; anh tiếp tục; từng lời nói như chạm vào trái tim cả hai: “Tôi không muốn chỉ đứng nhìn; tôi muốn có trách nhiệm với thằng bé; không chỉ vì tôi quý Khang; mà vì tôi thật sự xem nó như một phần của gia đình. Và tôi muốn cô biết rằng; nơi này; nông trại này; không chỉ là nơi ở tạm của mẹ con cô. Đây là nhà của cô và Khang; nếu cô muốn.”

Trâm bật khóc; nước mắt lăn dài trên gò má. Cô cố gắng nói điều gì đó; nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cuối cùng; cô chỉ có thể gật đầu; đôi tay run rẩy siết lấy tay Quang. “Cảm ơn anh,” cô thì thầm; giọng nghẹn ngào; “Tôi không biết nói gì hơn. Anh cho mẹ con tôi không chỉ một nơi để ở; mà còn là một gia đình.” Quang mỉm cười; nụ cười nhẹ nhưng đầy ấm áp. Anh cúi xuống; bế Khang lên. Thằng bé cười khanh khách; đôi tay nhỏ xíu níu lấy áo anh. Nhìn khuôn mặt ngây thơ và nụ cười rạng rỡ của Khang; Quang cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi một thứ cảm xúc mà anh đã quên từ lâu: sự ấm áp của một gia đình.

Từ hôm đó; nông trại không còn là một nơi chỉ dành cho công việc. Tiếng cười của Khang vang vọng khắp cánh đồng; xen lẫn với tiếng nói của Trâm và Quang. Căn nhà nhỏ từng chìm trong tĩnh lặng; giờ đây luôn rộn rã với tiếng bước chân và những câu chuyện ấm áp. Quang không chỉ tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống; mà còn nhận ra rằng sự nhân ái và lòng dũng cảm có thể xoa dịu những nỗi đau sâu nhất và thắp sáng mọi góc tối trong cuộc đời. Nông trại giờ đây không chỉ là một nơi để làm việc; nó đã trở Quang mái ấm; một tổ ấm thực sự; nơi tình người được xây đắp; nơi những tổn thương Trâm được chữa lành; và nơi cuộc đời khắc nghiệt được thay thế bằng hy vọng và tình yêu.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *