Mẹ chồng mất, tôi không rơi 1 giọt nước mắt nào…
Mẹ chồng mất, tôi không rơi 1 giọt nước mắt nào vì trước bà quá ác, thế mà cả nhà mắng: Máu lạnh
Mẹ chồng tôi vừa mất được 1 tháng. Hôm đám tang bà tôi không muốn mình giả tạo nên cũng chỉ lẳng lặng cùng chồng và các anh chị đứng đó đón khách. Xong đám, tôi bị mọi người xúm vào mắng “đồ máu lạnh”, chẳng biết tôi máu lạnh ở chỗ nào nữa.
Tôi về làm dâu nhà chồng được gần chục năm rồi. Vì chồng là con út nên sống chung cùng bố mẹ anh. Ngay từ đầu mẹ chồng đã không ưa con dâu. Còn tôi thì lúc đầu cũng rất kính nể, cũng muốn sống hòa thuận với bà. Nhưng mẹ chồng không thích thì chịu thôi.
Bọn tôi vừa cưới được 2 tháng thì bố chồng bị mắc bệnh ung thư, chạy chữa hết rất nhiều tiền. Mấy tháng sau ông mất, mẹ chồng vô duyên vô cớ đổ hết tội lên đầu con dâu:
“Chị đúng là loại gò má cao, vừa về đã sát chết cả bố chồng. Không biết cái nhà này rồi đến lượt ai”
Lúc đó chồng tôi thấy chối quá cũng đứng ra bênh vợ:
“Mẹ nói thế mà nghe được à, vợ con làm gì mà mẹ rủa cô ấy như thế”
“Anh còn bênh nó à, nó vừa về thì bố anh ung thư chết. Rồi đến lượt anh mới trắng mắt ra”
Tôi tủi thân lắm, lúc ý vừa mới về làm dâu nên cố nín nhịn cho qua. Mẹ chồng thì mỗi lúc một quá quắt, từ khi bố chồng mất, bà nấu cơm ăn riêng, còn cố tình đi rêu rao cho hàng xóm nghe:
“Ăn cùng cái giống sát nhân để có ngày tôi chết oan à”
Mẹ chồng tôi có lương hưu, với lại con gái bà lấy chồng giàu nên thỉnh thoảng biếu rất nhiều tiền. Có bao nhiêu bà giấu giếm một mình không bao giờ thò ra mua cho cháu đồng quà, tấm bánh nào cả. Hôm sinh nhật bà, chị gái chồng mua tặng 1 cái lắc 5 chỉ. Ngày nào bà cũng đem ra ngồi ngắm nghía. Xong tự nhiên hôm đấy xầm xầm quát ầm lên:
“Đứa nào ăn trộm cái lắc của tao hả, chỉ có vợ chồng chúng mày lấy của tao thôi.”
Tôi mới bảo:
“Mẹ tìm kỹ lại xem để đâu, chứ vợ chồng con lấy của mẹ làm gì”
Nói thế nhưng bà vẫn lao vào phòng vợ chồng tôi tìm đồ, khám hết ngóc ngách không có lại quay ra bảo:
“Chúng mày bán đi ăn tiêu hết rồi phải không?”
Đến khi bà về phòng tìm thấy, nhớ ra chính tay mình giấu trong cái gối rồi mới im. Còn rất nhiều vụ khác khiến tôi chỉ muốn phát điên lên. Cũng may là có chồng luôn ở bên động viên, an ủi mỗi khi bà gây sự nên tôi cho qua tất cả những thói nanh nọc của mẹ chồng, chứ không cũng bùng nổ lâu rồi.
Đầu năm nay mẹ chồng tôi đi khám bất ngờ biết mình bị mắc bệnh ung thư. Tinh thần bà suy sụp nhanh lắm, lúc nào cũng dằn vặt con cháu đủ đường. Tất nhiên là bà lại nhắc chuyện tôi vừa về làm dâu thì bố chồng chết, giờ đến lượt mình cũng bị con dâu sát chết.
Bà nằm đó nhưng nhất định không cho tôi chăm sóc, thậm chí còn bắt con gái thuê người chăm bà chứ không để con dâu động vào. Nói không phải ác nhưng tôi thấy như vậy càng nhàn thân.
Rồi tháng trước bà mất, thấy các chị dâu, chị chồng khóc lóc thảm thiết trước di ảnh bà, tôi thật sự không thể rơi một giọt nước mắt nào. Bởi vì suốt gần 10 năm sống cùng tôi chưa từng được bà xem là con dâu. Thậm chí đến lúc nhắm mắt, bà vẫn coi tôi là quân thù. Thấy tôi như thế các chị dâu, con gái của bà xúm vào bảo:
“Thím ấy máu lạnh quá, mẹ chồng mất chẳng rơi được giọt nước mắt nào”
Chị gái chồng còn mỉa:
“Khéo bà đi, mợ ấy còn vui ấy chứ”
Bao nhiêu uất ức bấy lâu nay dồn nén vậy là quá đủ rồi. Tôi đáp thẳng các chị: