“Trong ngày cưới ngập tràn hạnh phúc, Khánh An và Mai Phương trao nhau lời thề bên nhau trọn đời. Nhưng định mệnh tàn nhẫn nhanh chóng ập đến.

“Trong ngày cưới ngập tràn hạnh phúc, Khánh An và Mai Phương trao nhau lời thề bên nhau trọn đời. Nhưng định mệnh tàn nhẫn nhanh chóng ập đến. Mai Phương gặp tai nạn bí ẩn khi đi công tác xa. Giữa nỗi đau mất mát, Diệu Linh, em gái cô, xuất hiện với ánh mắt lạnh lùng toan tính. Những bí ẩn dần hé lộ khi Khánh An phát hiện cuốn nhật ký đầy bất an và đoạn video gây sốc. Đằng sau bi kịch ấy là âm mưu đen tối được che giấu bấy lâu.

Ngày hôm ấy, trời trong xanh, nắng nhẹ rải đều trên những dải lụa trắng trang trí khắp sảnh tiệc. Khánh An nắm chặt tay Mai Phương, đôi mắt họ sáng rực hạnh phúc khi cùng nhau thề nguyện trọn đời bên nhau. Tiếng vỗ tay vang lên khi chú rể nhẹ nhàng nâng tấm mạng che mặt và trao cho cô dâu nụ hôn ngọt ngào. Không ai biết rằng hôn lễ ấy chính là khởi đầu cho một bi kịch đầy u tối.

Vài tháng sau, Mai Phương nhận lệnh công tác đột xuất. Dù lưu luyến rời xa tổ ấm, cô vẫn hứa với chồng: “Em sẽ sớm về, anh đợi em nhé!” Nhưng chuyến đi ấy biến thành cơn ác mộng khi Khánh An nhận tin vợ gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, xe bị lật, thi thể không được tìm thấy. Khánh An ngã quỵ, trái tim anh vỡ vụn trước cú sốc quá lớn.

Trong đám tang không có thi thể, chỉ là di ảnh và nến trắng, Diệu Linh, em gái Mai Phương, xuất hiện với chiếc váy đen ôm sát. Mắt cô giáo hoạnh khác hẳn sự đau buồn của mẹ mình và bà Thoa. Khánh An thoáng rùng mình khi ánh mắt Linh chạm vào anh, lạnh lẽo thăm dò.

Thời gian trôi qua, Diệu Linh thường xuyên đến thăm nhà. Cô chăm sóc bà Thoa chu đáo, thỉnh thoảng nấu cơm và giúp Khánh An sắp xếp lại đồ đạc. Nhưng càng ngày, sự hiện diện của cô khiến anh thấy bức bối. Một lần, khi vô tình nhìn vào tấm gương hành lang, anh thấy Linh đứng sau mình, ánh mắt dán chặt lên vai anh cùng nụ cười nhàn nhạt.

“Mẹ cũng nghĩ thế đấy, con nên cưới Linh, nó còn trẻ, biết chăm sóc gia đình, lại thương con,” lời đề nghị của bà Thoa khiến Khánh An sững sờ. “Mẹ đang nói gì vậy? Vợ con vừa mất chưa bao lâu!” Nhưng bà chỉ thở dài: “Đời người đàn ông không thể sống mãi trong quá khứ. Linh cũng mến con.” Câu nói ấy ám ảnh Khánh An suốt đêm.

Anh bật dậy, bước vào phòng ngủ của Mai Phương, căn phòng anh chưa dám chạm đến từ ngày cô mất. Trên bàn trang điểm, cuốn nhật ký màu xanh bạc hiện ra như chờ đợi. “Gần đây Linh hay lục đồ của mình, có lần mình thấy nó đứng nhìn Khánh An rất lạ, mình thấy bất an nhưng không dám nói ra. Mẹ cũng lạ, luôn nhắc đến chuyện mình nên chia sẻ mọi thứ với em gái.” Trang giấy run rẩy trên tay Khánh An, mồ hôi lạnh túa ra khi anh nhớ lại ánh mắt Linh hôm đám tang.

Ngày hôm sau, anh bí mật kiểm tra camera an ninh, những hình ảnh cũ hiện ra. Diệu Linh vào đêm trước vụ tai nạn, đứng bên chiếc xe của Mai Phương, tay cầm vật gì đó, sau đó cô lén lút rời đi. Nỗi hoài nghi dâng trào, Khánh An quyết định đối mặt với Linh.

“Linh, em đã làm gì với xe của chị em?” Diệu Linh khẽ cười, ánh mắt sắc như dao: “Anh biết rồi à? Nhưng muộn rồi, anh không bao giờ thoát khỏi em đâu.” Trong khoảnh khắc ấy, Khánh An hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài ngây thơ kia là một tâm hồn méo mó bởi tham vọng và ghen tỵ. Anh lặng lẽ bấm ghi âm.

Khánh An ngồi bất động trong phòng làm việc, chiếc điện thoại trong tay vẫn hiển thị đoạn ghi âm vừa thu lại giọng nói lạnh lẽo của Diệu Linh: “Anh biết rồi à? Nhưng muộn rồi, anh không bao giờ thoát khỏi em đâu.” Tim anh đập dồn dập, người con gái từng là em vợ nay hiện nguyên hình là một kẻ đầy toan tính. Nhưng động cơ của cô ta là gì? Và tại sao bà Thoa lại ủng hộ mối quan hệ này?

Anh quyết định tìm về quá khứ, lục lại giấy tờ cũ của gia đình. Khánh An phát hiện một tập hồ sơ bệnh viện đã ố vàng, trên đó ghi rõ: “Mai Phương, con nuôi, nhận nuôi năm 5 tuổi.” Anh sững người, Mai Phương không phải con ruột của bà Thoa? Tại sao chưa ai nói gì? Và điều này có liên quan gì đến tai nạn thảm khốc kia?

Nỗi lo sợ ngày càng lớn khi anh nhớ lại câu nói trong nhật ký của vợ: “Mẹ luôn nhắc mình phải chia sẻ mọi thứ với em gái.” Chia sẻ điều gì? Tài sản hay là người chồng? Anh lập tức đến nhà bà Thoa.

Trong ánh đèn mờ mờ, bà Thoa ngồi trên ghế, gương mặt già nua thoáng chút giật mình khi thấy Khánh An xuất hiện. “Con muốn biết sự thật,” anh gằn giọng. Bà Thoa im lặng rồi thở dài: “Mai Phương không phải con ruột của mẹ, nó chỉ là đứa trẻ mẹ nhận nuôi khi không thể sinh con lần hai. Sau đó mẹ sinh được Linh, mẹ luôn muốn Linh có cuộc sống đủ đầy, không phải chia sẻ thứ gì với ai, kể cả con rể.”

Tim Khánh An như thắt lại: “Vậy nên mẹ và Linh đã lập mưu sát hại Mai Phương?” Bà Thoa không trả lời, chỉ cúi mặt. Sự im lặng ấy là lời thú tội đáng sợ nhất. Khánh An run rẩy bấm gọi cảnh sát.

Khi chiếc xe cảnh sát hú còi trước cổng, Diệu Linh lao ra từ trong bóng tối. Cô ta hét lên, giật điện thoại từ tay anh: “Anh không thể làm thế! Anh là của em, chị ấy chỉ là kẻ xa lạ!” Lực lượng cảnh sát nhanh chóng khống chế cô ta.

Trong ánh đèn xanh đỏ chớp nháy, Khánh An đứng lặng từ phía xa. Diệu Linh nhìn anh đầy căm hận: “Anh sẽ phải hối hận vì đã phản bội em!” Anh nhắm mắt, mệt mỏi và đau đớn.

Ngày hôm sau, anh đến nghĩa trang, đặt bó hoa trắng trước mộ Mai Phương. Anh thì thầm: “Anh xin lỗi vì không bảo vệ được em, nhưng công lý đã được thực thi rồi.” Xa xa, ánh nắng sớm mai chiếu rọi, nhưng trái tim anh vẫn trĩu nặng nỗi đau không bao giờ lành.

Khánh An tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc khi Diệu Linh và bà Thoa bị bắt, nhưng ác mộng vẫn bủa vây. Những đêm dài, anh giật mình tỉnh giấc bởi giọng cười vang vọng: “Anh không thể thoát khỏi em đâu!” Sự ám ảnh càng tăng khi anh phát hiện một lá thư cũ giấu dưới tấm thảm trong phòng ngủ. Dòng chữ nguệch ngoạc, nét mực nhòe đi như được viết trong sợ hãi: “Nếu em có mệnh hệ gì, hãy tìm sự thật trong chiếc vòng cổ.”

Anh nhớ đến sợi dây chuyền Mai Phương luôn đeo, nó đã biến mất sau vụ tai nạn. Vậy là còn một bí ẩn chưa được hé lộ. Anh quyết định đến trại giam gặp Diệu Linh. Qua lớp kính dày, Diệu Linh nở nụ cười méo mó: “Anh nhớ em rồi à?” “Chiếc vòng cổ của Mai Phương đâu?” giọng anh lạnh băng.

Đôi mắt cô ta tối lại: “À, thì ra chị ta đã để lại manh mối. Nhưng anh sẽ không bao giờ tìm được đâu, bởi vì chị ta đã chết. Còn anh thì mãi thuộc về em!” Nụ cười quái dị của Linh khiến sống lưng Khánh An lạnh toát.

Anh rời trại giam, lòng trĩu nặng. Nếu chiếc vòng chứa đựng sự thật thì nó chính là chìa khóa. Nhưng ai có thể giữ nó? Anh tìm gặp người bạn thân nhất của Mai Phương, Thảo Vi. Cô ấy sững sờ khi nghe nhắc đến chiếc vòng: “Mai Phương từng gửi nó cho mình trước chuyến công tác, nói rằng có chuyện bất thường. Mình đã giấu nó trong két sắt, sợ có người đi tìm.”

Trong mặt dây chuyền, một tấm thẻ nhớ nhỏ được giấu kín. Khi mở ra, hình ảnh hiện lên: Diệu Linh tháo ốc bánh xe ô tô của Mai Phương trong gara, và phía sau, bà Thoa đứng nhìn, gật đầu ra hiệu. Khánh An cắn chặt răng, mọi bằng chứng đã rõ ràng. Anh lập tức chuyển đoạn video cho cảnh sát.

Vài tuần sau, tòa tuyên án: Diệu Linh bị kết án chung thân, bà Thoa lĩnh 20 năm tù. Ngày hôm sau, Khánh An lại đến mộ Mai Phương, tay cầm sợi dây chuyền. “Em đã đúng, gia đình không chỉ là máu mủ mà là tình yêu thật sự. Anh sẽ không bao giờ quên em.” Gió thổi nhẹ như câu trả lời dịu dàng từ người vợ anh yêu thương.

Những tưởng mọi thứ đã khép lại sau phiên tòa, nhưng bóng tối vẫn lẩn khuất trong tâm trí Khánh An. Mỗi khi nhắm mắt, anh lại thấy ánh nhìn căm hận của Diệu Linh và lời thì thầm đầy ám ảnh: “Anh sẽ phải hối hận vì đã phản bội em!” Những cơn ác mộng liên tiếp kéo đến khiến anh dần kiệt quệ. Anh tự nhủ tất cả đã qua, nhưng nỗi sợ vô hình cứ bám riết lấy anh.

Một buổi tối mưa tầm tã, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Khánh An mở cửa nhưng chẳng có ai, ngoài một hộp quà nhỏ đặt trước hiên. Trên nắp hộp, một mảnh giấy thấm nước: “Quà tặng từ người cũ.” Tim anh nhói lên khi mở hộp. Anh sững sờ, bên trong là một chiếc vòng cổ giống hệt của Mai Phương. Nhưng dây chuyền đã đứt gãy. Anh nhìn quanh, con ngõ vắng lặng không một bóng người. Anh lập tức báo cảnh sát.

Họ kiểm tra camera an ninh nhưng chỉ thấy một bóng dáng mờ nhạt khoác áo mưa đen, khuôn mặt che kín. Ai đó đang muốn đùa giỡn anh, nhưng là ai? Những ngày tiếp theo, anh liên tục nhận được những tin nhắn ẩn danh: “Em vẫn ở đây, anh quên em nhanh thế sao? Anh có nhớ nụ hôn cuối cùng trong hôn lễ không? Chúng ta là định mệnh.” Khánh An cảm thấy nghẹt thở.

Diệu Linh đang ngồi tù, bà Thoa cũng vậy, vậy ai đang đứng sau chuyện này? Anh quyết định đến trại giam lần nữa. Khi đối diện với Linh, cô ta nở nụ cười u ám: “Anh thích món quà em gửi không?” “Không thể nào, em đang ở đây!” Nhưng anh quên rằng em đâu chỉ có một mình, giọng cô ta nhẹ bẫng. Trái tim Khánh An trùng xuống, phía sau Diệu Linh vẫn còn kẻ đồng lõa, nhưng là ai?

Đêm ấy, anh thức trắng đọc lại cuốn nhật ký của Mai Phương. Một dòng chữ bỗng khiến anh sững sờ: “Có một người đàn ông thường xuyên gọi điện cho mẹ và Linh, giọng trầm rất đặc biệt, mẹ gọi ông ta là chú Ca.” Khánh An lập tức báo cho cảnh sát, cuộc điều tra nhanh chóng được mở rộng.

Cuối cùng, danh tính kẻ giấu mặt cũng được xác định: Khải, người yêu cũ của Diệu Linh. Khải chính là kẻ giúp Diệu Linh phá xe, theo dõi Mai Phương, và giờ đây đang tiếp tục khủng bố tinh thần Khánh An theo lệnh của cô ta.

Ngay khi cảnh sát ập đến, Khải đã kịp trốn thoát, nhưng trong căn hộ của hắn, hàng loạt bức ảnh Khánh An bị rạch nát cùng dòng chữ “Định mệnh không thể bị phản bội.” Khánh An rùng mình, nhưng lần này anh đã chuẩn bị. Anh dọn khỏi ngôi nhà cũ, đổi số điện thoại, sống thầm lặng.

Ba tháng sau, cảnh sát bắt được Khải khi hắn đang lảng vảng gần nghĩa trang, nơi Mai Phương yên nghỉ. Trong túi hắn là một con dao và bức ảnh cũ của vợ chồng anh. Ngay hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Khánh An đến thăm mộ vợ. “Em yên nghỉ rồi, Mai Phương, cơn ác mộng đã chấm dứt.” Gió thổi khẽ qua hàng cây, bóng tối cuối cùng cũng tan biến, để lại một bình minh mới phía chân trời.

Sau khi Khải bị bắt, mọi thứ dường như đã bình yên trở lại. Nhưng sự bình yên đó chỉ là lớp vỏ mỏng manh che giấu những tổn thương sâu thẳm trong tâm hồn Khánh An. Những đêm dài, anh vẫn giật mình tỉnh giấc khi hình dung tiếng cười man dại của Diệu Linh và ánh mắt đầy oán hận của bà Thoa. Anh tự nhủ tất cả đã qua, nhưng liệu quá khứ có thật sự khép lại?

Ba tháng sau, một buổi sáng mùa thu khi đang chuẩn bị đi làm, Khánh An nhận được một bưu kiện không rõ người gửi. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ và một mẩu giấy chỉ vỏn vẹn một câu: “Sự thật chưa bao giờ kết thúc.” Trong hộp là một chiếc chìa khóa cũ bị gỉ sét kèm theo địa chỉ một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.

Nỗi bất an trỗi dậy, nhưng sự tò mò thôi thúc anh phải tìm ra lời giải. Nhà kho số 47, đường Ánh Dương. Khi bước vào bên trong, anh thấy một chiếc bàn phủ bụi, ở giữa bàn là một chiếc laptop còn hoạt động. Trên màn hình, một video sẵn sàng phát. Anh bấm nút play, hình ảnh hiện lên: Diệu Linh trong phòng ngủ cũ của Mai Phương, cầm con dao nhỏ, giọng cô ta thì thầm: “Anh An, anh đang xem video này thì có nghĩa là anh vẫn quan tâm đến em. Anh biết không, tình yêu thật sự là khi người ta sẵn sàng làm tất cả để có được người mình yêu. Mai Phương đã không hiểu điều đó, còn mẹ, mẹ chỉ muốn bảo vệ gia đình. Nhưng bây giờ em là người duy nhất còn yêu anh thật lòng, và anh sẽ không thể thoát khỏi em đâu.”

Khánh An cảm giác như máu trong người đông cứng. Video kết thúc với hình ảnh Diệu Linh nở nụ cười quái dị, ba tay cầm một bức ảnh của anh và cắt đôi phần của Mai Phương. Anh lập tức rời khỏi nhà kho và gọi cảnh sát, nhưng khi họ đến, chiếc laptop đã biến mất. Ai đó vẫn đang thao túng phía sau.

Vài ngày sau, cảnh sát xác nhận chiếc video không thể do Diệu Linh quay trong tù. Điều đó đồng nghĩa với việc có kẻ thứ tư trong bóng tối. Khánh An nhớ lại ánh mắt của bà Thoa trước khi bị dẫn đi: “Gia đình là mãi mãi.” Anh cảm thấy hơi thở nghẹn lại, có khi nào kẻ đứng sau tất cả chính là ông Thịnh, người chồng cũ của bà Thoa, cha dượng của Diệu Linh?

Cuộc điều tra bí mật được triển khai và sự thật được hé lộ. Ông Thịnh đã rời khỏi nơi cư trú từ ngày Diệu Linh bị bắt. Dưới danh tính giả, ông ta âm thầm theo dõi Khánh An với mục tiêu hoàn tất kế hoạch chiếm đoạt gia đình mà bà Thoa chưa thể hoàn thành.

Đêm định mệnh, Khánh An ngồi trong phòng khách, đèn tắt, chỉ để ánh sáng mờ hắt qua khung cửa. Trong tay anh là một chiếc gậy sắt. Đồng hồ điểm 2 giờ sáng, cánh cửa phía sau kẽo kẹt mở ra, bóng một người đàn ông thấp thoáng. Khi bóng đen vừa bước vào phòng, Khánh An lập tức giáng một cú thật mạnh. Người đàn ông ngã xuống, khẩu súng rơi khỏi tay. Cảnh sát ập đến khống chế kẻ đột nhập, đó chính là ông Thịnh. Trong túi áo ông ta, một bức thư viết tay: “Gia đình là mãi mãi, nếu không có Diệu Linh, tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.”

Sáng hôm sau, Khánh An đến nghĩa trang, đặt bó hoa trắng lên mộ Mai Phương. Gió thu se lạnh thổi qua, cuốn đi những tàn dư cuối cùng của một âm mưu tăm tối. Anh khẽ thì thầm: “Cuối cùng em cũng được yên nghỉ rồi.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *