Cô bé phục vụ vừa đặt đồ ăn xuống bàn, người triệu phú lập tức hét lớn: “dừng lại, mẹ em là ai”…?

Cô bé phục vụ vừa đặt đồ ăn xuống bàn, người triệu phú lập tức hét lớn: “dừng lại, mẹ em là ai”…?

Cả nhà hàng sang trọng như chìm trong không khí im lặng khi cô bé phục vụ bước đến bàn của triệu phú. Cô mang theo một dĩa thức ăn, khuôn mặt mộc mạc, đôi mắt trong veo, nhưng lại phản chiếu một sự kiên cường hiếm thấy của một người trẻ phải làm việc cật lực để sinh tồn. Cô bước qua các bàn, mắt nhìn xuống, không dám nhìn thẳng vào những khách hàng quyền lực.

Nhưng khi cô đặt dĩa thức ăn xuống trước mặt triệu phú, điều kỳ lạ đã xảy ra. Triệu phú, người đàn ông giàu có ngồi đó, bỗng dừng lại. Ánh mắt ông không còn sắc bén như thường lệ, mà là một cái nhìn chấn động, như thể ông đang nhìn thấy một bóng ma trong quá khứ.

“Đứng lại!” Triệu phú hét lên, khiến cô bé giật mình, đôi tay run rẩy.

Cô ngước lên nhìn ông, đôi mắt ngập ngừng.

“Vết sẹo… trên tay trái của cô… là của con gái tôi!” Ông thốt lên, giọng run rẩy.

Cô bé nhìn lại tay mình, rồi lại nhìn ông, không hiểu gì. Làm sao một người như ông lại có thể biết vết sẹo này? Nó chỉ là một vết thương nhỏ khi cô còn bé, nhưng không có lý do gì khiến người đàn ông này phải nhận ra nó.

Triệu phú thở hổn hển, đôi mắt ông như đang nhìn thấy lại những năm tháng đã qua. “Đó là vết sẹo mà tôi đã thấy khi cô còn là một đứa trẻ. Cô… cô là con gái tôi, đúng không?”

Cô bé hơi bối rối. “Ngài… ngài nhầm rồi. Tôi không biết ngài là ai,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

Triệu phú đứng dậy, đôi tay run run nắm chặt lại. “Không, tôi không nhầm. Cô là con gái của tôi! Tôi là người đã bỏ rơi cô và mẹ cô khi cô mới năm tuổi.”

Mặt cô bé tái đi. Một cú sốc lớn. Những gì ông nói như một cơn bão cuốn qua tâm trí cô. Cô không nhớ gì về cha mình. Cô chỉ biết mẹ mình đã nuôi cô khôn lớn, trong nghèo khó và vất vả. Nhưng giờ, người đàn ông này, triệu phú giàu có, lại là cha cô?

Triệu phú nhìn cô, ánh mắt đầy ân hận. “Ngày đó, tôi đã rời bỏ cô và mẹ cô. Tôi… tôi bỏ đi vì tôi nghĩ rằng mình không thể nuôi nổi gia đình, không thể cho các em một cuộc sống tốt hơn. Tôi đi theo một người phụ nữ khác, tìm kiếm cơ hội mới. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn, một cuộc sống đầy đủ và sung sướng. Nhưng… tôi đã bỏ lại tất cả, bỏ lại con gái mình, và cả người phụ nữ tôi từng yêu.”

Cô bé nhìn ông, cảm nhận sự đau đớn trong lời nói của ông, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm xúc khó hiểu. “Vậy… ngài bỏ mẹ con tôi để theo một người phụ nữ khác sao?” Cô hỏi, giọng nghẹn lại.

Triệu phú gật đầu, đôi mắt ông trĩu nặng. “Đúng. Tôi nghĩ tôi có thể thay đổi vận mệnh của mình, nhưng tôi đã sai. Tôi đã bỏ đi, bỏ lại hai mẹ con trong cái nghèo đói tăm tối. Mẹ cô đã vất vả nuôi cô khôn lớn, trong khi tôi không biết gì về các em. Mỗi đêm tôi đều tự hỏi, liệu nếu tôi ở lại, liệu cuộc sống của các em có khác không? Nhưng tôi không đủ can đảm quay lại.”

Cô bé nghe những lời của ông mà lòng đau thắt. Cô đã từng nghĩ rằng cha mẹ cô bỏ rơi cô là vì họ không yêu thương cô. Nhưng giờ cô mới hiểu, đó là một quyết định xuất phát từ sự yếu đuối và sợ hãi của ông. Cô thấy có chút thương cảm, nhưng cũng không thể xóa bỏ những năm tháng đau khổ mà cô và mẹ đã phải trải qua.

“Ngài đã không tìm đến tôi, không một lần nào trong suốt bao nhiêu năm qua,” cô nói, giọng đượm buồn. “Mẹ tôi đã một mình nuôi tôi khôn lớn, dù cuộc sống không hề dễ dàng.”

Triệu phú cúi đầu, không dám nhìn cô. “Tôi… tôi không xứng đáng để gặp cô. Tôi không xứng đáng để gọi cô là con gái nữa.”

Cô bé nhìn ông, lòng chợt dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô không thể chối bỏ rằng có một phần trong lòng mình cảm thấy xúc động trước sự hối hận của ông. Nhưng cô cũng không thể quên đi những gì đã qua.

“Ngài có thể thay đổi không?” Cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ, như một câu hỏi đầy hy vọng. “Ngài có thể làm gì để bù đắp cho những năm tháng đã mất?”

Triệu phú im lặng. Một khoảng thời gian dài trôi qua, ông nhìn cô như một người cha lâu lắm không gặp con, nhưng lại không biết làm thế nào để chuộc lại lỗi lầm. Cuối cùng, ông mở lời: “Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ các em. Tôi sẽ không để các em thiếu thốn nữa.”

Cô bé nhìn ông, ánh mắt như đang tìm kiếm sự chân thành trong lời nói của ông. Rồi cô nhẹ nhàng đáp lại: “Thời gian không thể quay lại, nhưng tôi mong ngài sẽ làm đúng những gì ngài nói. Nếu ngài thực sự muốn bù đắp, thì hãy làm từ bây giờ. Chúng tôi đã sống mà không có ngài, nhưng chúng tôi không cần ngài để sống. Chúng tôi cần ngài để làm đúng.”

Triệu phú đứng im lặng, ngập ngừng một lúc. Ông đã bỏ đi khi cô chỉ là một đứa trẻ, nhưng giờ đây, ông có thể làm gì để xoa dịu nỗi đau trong trái tim con gái mình?

Cuối cùng, ông chỉ biết lặng lẽ gật đầu, như một lời hứa, dù biết rằng không có gì có thể thay thế được những năm tháng đã mất.

Câu chuyện của họ chỉ mới bắt đầu. Sự gặp lại này không chỉ là một sự trùng hợp, mà là một cơ hội để sửa chữa, để tìm lại tình cảm đã mất, dù rằng không thể làm lại từ đầu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *