Bố chồng và chồng vắng nhà, cả tôi và mẹ chồng lại mang thai cùng 1 lúc
Tôi tên là Huyền, 29 tuổi, lấy chồng được 4 năm. Chồng tôi, anh Phong, là một kỹ sư hàng hải, thường xuyên phải đi công tác xa nhà, có khi cả tháng mới về một lần. Bố chồng tôi, ông Long, 52 tuổi, cũng là một người làm nghề biển, thường đi cùng anh Phong trên những chuyến tàu dài ngày. Vì thế, trong ngôi nhà rộng lớn ở một vùng quê ven biển, chỉ còn tôi và mẹ chồng, bà Nga, 47 tuổi, sống cùng nhau. Mẹ chồng tôi là một người phụ nữ sắc sảo, mạnh mẽ, nhưng cũng
Sau 4 năm kết hôn, tôi cuối cùng cũng có thai. Khi biết tin, tôi mừng đến phát khóc, lập tức gọi điện báo cho anh Phong. Anh đang ở trên tàu, nghe xong thì cười lớn qua điện thoại: “Vợ anh giỏi lắm! Anh sẽ cố gắng về sớm để chăm em!” Tôi cũng thông báo với mẹ chồng. Bà Nga nghe xong, gật đầu, nhưng ánh mắt không có vẻ gì là vui mừng. Bà lạnh lùng nói: “Tốt, nhưng phải là con trai đấy. Nhà này không thể thiếu người nối dõi.”
Điều bất ngờ hơn cả là ngay hôm sau, bà Nga cũng tuyên bố rằng bà đang mang thai. Bà bảo: “Tôi với ông Long cũng vừa đi khám, thai được 9 tuần rồi. Nhà mình sắp có thêm thành viên mới, cô phải giữ sức khỏe cho tốt.” Tôi sững sờ. Mẹ chồng tôi đã 47 tuổi, lại mang thai – điều này thật sự khó tin. Nhưng tôi vẫn cố gắng tỏ ra vui vẻ: “Cháu chúc mừng mẹ! Nhà mình đúng là có phúc!”
Tuy nhiên, không khí trong nhà không hề vui vẻ như tôi tưởng. Mẹ chồng tôi dạo này rất lạ, thường xuyên đi ra ngoài, có khi cả ngày không về, bảo là đi khám thai, nhưng tôi không thấy bà có dấu hiệu gì của một người mang thai: không ốm nghén, không mệt mỏi, thậm chí còn rất khỏe mạnh. Trong khi đó, tôi mang thai được 5 tháng, bụng đã lộ rõ, thường xuyên mệt mỏi và khó chịu. Tôi bắt đầu nghi ngờ, nhưng không dám hỏi thẳng, chỉ âm thầm quan sát.
Chồng và Bố Chồng Đi Vắng: Bí Mật Dần Hé Lộ
Thời gian trôi qua, anh Phong và bố chồng tôi lại lên tàu đi công tác, dự kiến 2 tháng mới về. Trong nhà chỉ còn tôi và mẹ chồng. Một hôm, tôi tình cờ thấy mẹ chồng nhận một cuộc điện thoại, giọng bà đầy lo lắng: “Cô làm ăn kiểu gì thế? Tôi trả tiền cho cô để cô giữ bí mật, sao giờ lại để lộ chuyện? Nếu nhà tôi biết thì tôi sống sao nổi?” Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập thình thịch. Mẹ chồng tôi đang che giấu điều gì?
Tôi quyết định tìm hiểu. Tôi lén kiểm tra điện thoại của bà khi bà đi tắm, và phát hiện những tin nhắn đáng ngờ. Một người phụ nữ tên Linh nhắn: “Bà đã hứa sẽ cho tôi thêm tiền sau khi sinh. Tôi không muốn làm lớn chuyện, nhưng nếu bà không giữ lời, tôi sẽ nói hết sự thật!” Tôi sững sờ. Mẹ chồng tôi không mang thai thật sự? Bà thuê người đẻ hộ sao?
Tôi âm thầm điều tra thêm. Qua một người bạn làm ở bệnh viện, tôi biết được rằng bà Nga không hề có hồ sơ mang thai. Thay vào đó, có một cô gái tên Linh, 25 tuổi, đang mang thai 7 tháng, và thường xuyên được một người phụ nữ trung niên đưa đến khám. Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng mẹ chồng tôi đã thuê Linh để mang thai hộ, nhưng đứa bé đó là con của ai?
Cao Trào Đỉnh Điểm: Sự Thật Kinh Hoàng
Đến một ngày, khi tôi đang ở nhà một mình, mẹ chồng bất ngờ trở về, khuôn mặt tái mét, tay ôm bụng như thể sắp sinh. Bà kéo tôi vào phòng, giọng run run: “Huyền, tôi sắp sinh rồi! Cô gọi xe đưa tôi đến bệnh viện ngay!” Tôi hoảng loạn, vội gọi xe cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, tôi không thể kìm nén được nữa, hỏi thẳng: “Mẹ, mẹ nói thật đi, mẹ có thực sự mang thai không? Hay mẹ thuê người đẻ hộ?”
Bà Nga sững sờ, nhưng rồi cũng thú nhận: “Tôi… tôi không mang thai. Tôi đã thuê một cô gái tên Linh để mang thai hộ. Tôi muốn nhà này có thêm một đứa con trai, vì tôi với ông Long không thể có con được nữa. Tôi đã lấy tinh trùng của ông ấy để cô ta mang thai. Nhưng giờ cô ta sinh sớm, tôi phải giả vờ để không ai nghi ngờ!”
Tôi sốc nặng, nhưng chưa kịp phản ứng thì xe đã đến bệnh viện. Cô gái tên Linh được đưa vào phòng sinh, còn mẹ chồng tôi đứng ngoài, giả vờ đau đớn. Đứa bé sinh ra, là một bé trai kháu khỉnh. Mẹ chồng tôi mừng rỡ, ôm đứa bé, bảo: “Cháu trai của bà đây rồi! Nhà mình có người nối dõi rồi!”
Nhưng ngay lúc đó, một sự thật kinh hoàng hơn được hé lộ. Bác sĩ gọi tôi vào phòng riêng, nói với giọng nghiêm trọng: “Chị Huyền, chúng tôi vừa làm xét nghiệm ADN cho thai nhi của chị theo yêu cầu của mẹ chồng chị. Kết quả cho thấy, thai nhi không phải con của anh Phong.” Tôi chết lặng, cảm giác như trời đất sụp đổ. Tôi lắp bắp: “Sao… sao có thể như thế được? Tôi không hề phản bội chồng!”
Bác sĩ tiếp tục: “Chúng tôi cũng xét nghiệm ADN của đứa bé mà cô Linh vừa sinh. Kết quả… cả hai đứa bé đều có cùng một người cha. Và người đó… không phải anh Phong, cũng không phải ông Long.” Tôi nghe mà rụng rời. Nếu không phải chồng tôi, cũng không phải bố chồng, thì là ai?
Cả Nhà Sốc Ngửa: Chủ Nhân Của Hai Cái Thai
Tôi lao ra ngoài, đối chất với mẹ chồng. Dưới sức ép của tôi, bà Nga cuối cùng cũng thú nhận một sự thật kinh hoàng: “Tôi… tôi đã thuê một người đàn ông khác để lấy tinh trùng, vì tôi không tin cô sẽ sinh được con trai. Tôi muốn chắc chắn cả hai đứa bé đều là con trai, nên đã nhờ một người bạn ở bệnh viện làm việc này. Người đó… là một người đàn ông mà tôi chọn, vì anh ta có gen tốt, dễ sinh con trai. Tôi đã đổi tinh trùng của thằng Phong khi cô đi thụ tinh nhân tạo, và cũng dùng tinh trùng của người đó cho cô Linh.”
Tôi sụp đổ hoàn toàn. Mẹ chồng tôi, vì nỗi ám ảnh “cháu trai nối dõi”, đã âm thầm phá hoại cuộc đời tôi. Cả hai đứa bé – một đứa trong bụng tôi, một đứa mẹ chồng vừa nhận – đều không phải con của chồng tôi, cũng không phải con của bố chồng. Chúng là con của một người đàn ông xa lạ mà mẹ chồng tôi đã chọn.
Khi anh Phong và bố chồng tôi trở về sau chuyến công tác, tôi kể hết sự thật. Anh Phong nghe xong, mặt tái mét, lao vào phòng mẹ chồng, gào lên: “Mẹ đã làm gì thế này? Mẹ phá hoại gia đình con, mẹ phá hoại cuộc đời vợ con!” Bố chồng tôi, ông Long, cũng sốc nặng, không ngờ vợ mình lại làm chuyện tày trời như vậy. Ông quát: “Bà điên rồi! Bà làm thế này, nhà mình còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?”
Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Anh Phong không thể chấp nhận được sự thật, anh nhìn tôi, ánh mắt đầy đau đớn: “Anh không trách em, nhưng anh không thể tiếp tục được nữa. Anh cần thời gian.” Anh bỏ đi, để lại tôi trong nước mắt. Mẹ chồng tôi, sau khi bị cả nhà chỉ trích, cũng không chịu nổi áp lực, bỏ về nhà ngoại, để lại một lá thư xin lỗi.
Còn tôi, tôi quyết định giữ lại đứa bé, dù nó không phải con của chồng tôi. Tôi chuyển ra ngoài sống, một mình chuẩn bị cho ngày sinh nở. Đứa bé ra đời, là một bé trai kháu khỉnh, nhưng mỗi lần nhìn con, tôi lại nhớ đến những đau khổ mà gia đình tôi đã trải qua. Nhà tôi tan nát, chỉ vì nỗi ám ảnh và sự ích kỷ của mẹ chồng. Tôi không biết liệu có ngày nào anh Phong sẽ tha thứ cho tôi, nhưng tôi biết, vết thương này sẽ mãi mãi không lành.