Khang, một triệu phú 35 tuổi, sống trong căn biệt thự xa hoa giữa lòng thành phố. Đối với người ngoài, cuộc sống của anh chẳng khác nào một bức tranh hoàn hảo—chuỗi nhà hàng cao cấp, những dự án bất động sản bạc tỷ, sự ngưỡng mộ xen lẫn ganh tỵ từ bao người. Nhưng giữa tất cả sự giàu sang ấy, lòng Khang vẫn trống rỗng, như thiếu đi một mảnh ghép quan trọng mà chính anh cũng không thể định nghĩa.
Hôm ấy, một chuyện nhỏ trong công việc bất chợt khơi dậy sự tò mò nơi anh. Trong buổi họp với bếp trưởng, anh ta than phiền về việc nguồn rau gần đây không còn tươi, khiến khách VIP bắt đầu phàn nàn. Vốn là người cầu toàn, Khang bất ngờ quyết định: “Tôi muốn tự đi chợ quê xem thử. Biết đâu tìm được nguồn hàng tốt hơn.”
Trợ lý ngạc nhiên, vội can: “Sếp không cần đích thân làm chuyện này đâu!”
Nhưng Khang chỉ cười nhạt. “Ngồi văn phòng hoài cũng chán, ra ngoài đổi gió một chút.”
Thế là anh lái xe hơn một giờ đồng hồ, rời xa thành phố náo nhiệt để đến một khu chợ quê nhỏ bé. Trước mắt anh, chợ hiện ra với những sạp hàng lụp xụp, con đường lầy lội, tiếng mua bán rộn rã. Đôi giày hàng hiệu của anh nhanh chóng lấm bùn, nhưng Khang chẳng bận tâm.
Anh dừng lại trước một sạp rau nhỏ. Một bé gái chừng chín tuổi đang thoăn thoắt xếp những bó rau xanh mướt. Cô bé gầy gò, mặc chiếc áo cũ sờn, đôi tay lấm đất. Khi Khang cúi xuống hỏi giá, ánh mắt anh bất chợt dừng lại trên trán cô bé—một vết bớt đen hình trăng rằm.
Tim Khang chợt đập mạnh. Vết bớt ấy… quá quen thuộc!
Một ký ức chợt ùa về như một cơn gió mạnh cuốn lấy anh. Vết bớt này… chẳng phải giống hệt vết bớt trên trán Hiền—người vợ cũ mà anh đã chia tay hơn mười năm trước hay sao? Anh nhớ rõ những ngày bên nhau, mỗi lần Hiền cười, vết bớt ấy lại hiện lên như một dấu ấn không thể nhầm lẫn.
Khang như hóa đá. Trong phút chốc, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại hình ảnh cô bé với vết bớt ấy.
“Chú mua rau hả? Rau nhà cháu trồng tươi lắm, không thuốc đâu ạ!” – cô bé cất giọng trong veo, kéo Khang về thực tại.
Anh vội gật đầu, mua vài bó rau, trả tiền gấp đôi nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào vết bớt ấy. Khi cô bé thu dọn sạp, xách giỏ rau nặng chĩu bước đi, một cảm giác kỳ lạ bỗng trỗi dậy trong lòng Khang.
Anh không thể đứng yên.
Đôi chân anh tự động bước theo, như bị một sức hút vô hình kéo đi, như thể câu trả lời cho những cảm giác lạ lẫm kia đang chờ anh phía trước…
Hôm đó, khi nhìn thấy vết bớt trên trán Lan, anh không thể ngừng nghĩ đến Hiền. Một nỗi xúc động nghẹn ngào trào dâng. Hiền im lặng, đôi mắt hoe đỏ, đáp khẽ:
“Anh đã chọn rời bỏ tôi để bay cao. Giờ anh có tất cả, còn tôi chỉ có căn chòi mục nát này… nhưng tôi chưa từng hối hận, vì tôi có gia đình.”
Khang lặng người, nhìn vào căn nhà nhỏ — người chồng lặng lẽ ngồi vá lưới, hai đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa bên hiên bằng mấy viên sỏi nhặt ngoài sân. Dẫu thiếu thốn, trong gian nhà ấy vẫn vang vọng tiếng cười, hơi ấm. Còn anh, giữa biệt thự lộng lẫy, những buổi tiệc sang trọng, những chuyến du lịch xa hoa, lại chỉ có sự cô đơn lạnh lẽo. Cô vợ đẹp anh cưới sau này chưa từng hỏi anh: “Anh có buồn không?”. Khang chợt thấy mắt cay xè, không phải vì tiếc nuối Hiền, mà vì nhận ra khoảng trống trong chính mình.
Hiền kể về những năm tháng sau khi ly hôn. Giọng cô đều đều, nhưng ánh lên sự nhẫn nại:
“Sau ngày chia tay, tôi về quê. Gặp anh ấy —” Hiền nhìn về phía người chồng ngư dân — “chúng tôi cưới nhau, sinh ra Lan rồi thằng Tí. Cuộc sống khó khăn, có hôm chẳng đủ gạo nấu cơm, nhưng anh ấy vẫn kể chuyện, hát ru cho con ngủ… vậy là đủ.”
Khang nghe mà lòng thắt lại. Ngày trước, Hiền cũng từng ru anh ngủ những đêm mệt nhoài. Giờ đây, anh chỉ có tiếng nhạc du dương đắt tiền trong biệt thự, nhưng không xoa dịu nổi nỗi trống vắng trong tim.
Khang cố giữ bình tĩnh, nhắc đến vết bớt:
“Vết bớt của Lan… giống hệt em ngày xưa. Hiền, anh xin em, nói cho anh biết, Lan là con của ai?”
Hiền cười buồn:
“Đời này lắm chuyện trùng hợp, anh đừng nghĩ nhiều.”
Nhưng ánh mắt cô lay động như đang giấu một điều gì.
Khang không vội ép. Đêm đó anh không về thành phố, thuê tạm một phòng trọ nhỏ ven làng. Trong đêm mưa lặng, anh thao thức. Những hình ảnh Hiền, Lan, người chồng ngư dân và thằng Tí cứ ám ảnh anh. Anh gọi cho Minh Anh, vợ hiện tại, báo rằng sẽ ở lại thêm vài ngày, chỉ nhận lại câu gắt gỏng lạnh lùng:
“Lại bày trò gì vậy? Công ty đang rối, đừng bỏ bê.”
Khang cười khẩy, tắt máy. Anh biết, Minh Anh chưa bao giờ thật sự hiểu anh.
Sáng hôm sau, Khang quay lại căn chòi mang theo ít quà và chút tiền mặt. Hiền từ chối:
“Chúng tôi không cần.”
Nhưng Tuấn — người chồng ngư dân — lên tiếng:
“Cứ để anh ấy giúp, em. Anh ấy có lòng tốt.”
Khang ngỡ ngàng. Tuấn không ghen tuông, không nghi ngờ, chỉ nghĩ đơn giản đến điều tốt cho vợ con mình. Một người đàn ông giản dị nhưng bao dung.
Khang ngồi lại lâu hơn, hỏi Lan:
“Cháu thích gì nhất?”
Cô bé cười:
“Cháu thích đi học… nhưng trường xa, trời mưa là nghỉ.”
Khang nhói lòng. Ở thành phố, những đứa trẻ được đưa đón bằng ô tô sang trọng, còn Lan phải băng qua con đường lầy lội, mưa bão cũng không ai hay.
Tuấn lặng lẽ kể thêm:
“Hiền lấy tôi khi cô ấy đang mang thai Lan. Tôi biết, nhưng không hỏi. Tôi chỉ muốn cô ấy có chỗ dựa.”
Khang quay sang Hiền. Cô cúi đầu, im lặng, giấu đi đôi mắt đang chực trào nước mắt. Trong anh dâng lên một nỗi nghi hoặc mãnh liệt. Phải chăng Lan chính là con anh?
Chiều hôm đó, bên bờ sông, Khang ngồi nhìn con nước lặng trôi, nhớ về ngày ly hôn năm xưa. Khi ấy, anh ngông cuồng, chỉ khao khát thoát khỏi cảnh nghèo, không buồn ngoái lại Hiền. Cô lặng lẽ ký giấy ly hôn rồi đi, chẳng một lời trách móc. Anh ngỡ đó là quyết định đúng… nhưng giờ đây, giữa cơn gió lành quê nhà, anh biết mình đã sai.
Khang quyết định. Anh sẽ không bỏ đi như năm xưa. Ngày hôm sau, anh quay lại, ngỏ ý xây con đường nhỏ từ làng ra trường học.
“Không phải là bố thí, Hiền. Anh nợ em, nợ đời, nợ cả Lan.”
Hiền không đáp, nhưng cũng không từ chối.
Một tuần trôi qua, Khang vẫn ở lại làng, thuê một căn nhà nhỏ, ngày ngày ngắm nhìn Lan từ xa. Anh không ép Hiền nói ra sự thật, nhưng vết bớt trên trán cô bé cứ nhức nhối trong lòng anh. Đến một buổi chiều mưa, Khang tình cờ hỏi:
“Lan mấy tuổi rồi?”
Hiền đáp nhanh:
“Chín tuổi, sinh năm anh đi.”
Khang chết lặng. Năm anh đi, tức là sau khi ly hôn… nhưng Lan chỉ chín tuổi, vậy cô bé sinh sau ly hôn đến gần hai năm? Ánh mắt Hiền dao động, giấu đi điều gì đó.
Đêm ấy, anh trằn trọc suốt đêm. Anh nhớ lại, trước khi ly hôn, Hiền từng báo rằng đã mất đứa bé vì sức khỏe yếu. Khi ấy, anh tin, vì muốn dứt khoát chạy theo giấc mơ giàu sang. Nhưng giờ đây, mọi thứ không khớp.
Sáng hôm sau, anh tìm đến bà Tư, người già trong làng:
“Bà biết gì về Lan — con bé nhà chị Hiền không?”
Bà Tư ngập ngừng rồi kể:
“Hồi về làng, Hiền bụng chửa vượt mặt. Ai cũng thắc mắc, nhưng không dám hỏi. Cô ấy ở một mình suốt mấy tháng rồi sinh Lan. Tuấn mới cưới sau đó, nhận Lan làm con… Tôi còn nhớ lúc sinh xong, Hiền từng ngồi khóc, nhắc đến một người đàn ông bỏ đi.”
Trái tim Khang như bị ai bóp nghẹt. Anh cảm ơn bà Tư, lập tức liên hệ với một người bạn cũ là bác sĩ, sắp xếp xét nghiệm ADN trong im lặng. Một buổi trưa, anh lén lấy vài sợi tóc Lan khi cô bé ngủ quên, gửi mẫu đi xét nghiệm.
Những ngày chờ đợi dài như hàng năm trời. Khang không biết bản thân mong kết quả gì: nếu Lan là con anh, anh sẽ làm gì? Nếu không phải, liệu anh có thể rời đi?
Cuối cùng, vào một sáng mưa tầm tã, bì thư kết quả được chuyển đến. Tay anh run lên khi mở ra. Dòng chữ hiện lên rõ ràng:
“Xác suất quan hệ cha con: 99,9%.”
Khang buông tờ giấy xuống, ngón tay siết chặt mép bàn đến trắng bệch. Mưa ngoài trời rơi lộp độp trên mái hiên, từng giọt đọng lại trên khung cửa gỗ cũ kỹ.
Lan là con anh.
Sự thật ấy rõ ràng đến mức không thể chối bỏ. Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực, giữa niềm vui, nỗi day dứt và cả sự giận dữ – giận chính mình vì đã bỏ rơi Hiền vào năm ấy, giận Hiền vì đã giấu anh suốt bao nhiêu năm trời.
Anh muốn ngay lập tức chạy đến tìm cô, chất vấn, trách móc, nhưng rồi dừng lại. Sau tất cả, anh có quyền gì để đòi hỏi?
Chiều hôm đó, Khang đến căn chòi nhỏ của Hiền. Lan đang cầm một con búp bê vải, chơi đùa với thằng Tí. Nhìn thấy anh, cô bé cười hồn nhiên:
“Chú Khang! Hôm nay chú lại mang kẹo cho tụi con hả?”
Khang mỉm cười, nhưng lòng đau nhói. Nếu những năm qua anh ở bên con bé, liệu nó có gọi anh là “cha”?
Hiền từ trong nhà bước ra. Cô khựng lại khi thấy ánh mắt anh. Khang giơ tờ kết quả xét nghiệm ra, giọng trầm xuống:
“Hiền… tại sao em giấu anh?”
Hiền không bất ngờ. Cô đứng lặng một lúc lâu, rồi thở dài:
“Vì anh đã rời đi.”
Chỉ bốn chữ, nhưng như một nhát dao cứa vào tim Khang.
“Anh có quyền được biết.” Giọng anh nghèn nghẹn.
Hiền lắc đầu, đôi mắt vương chút đau thương nhưng cũng đầy cương quyết:
“Ngày đó, anh bỏ lại tất cả để đi tìm cuộc sống anh muốn. Anh không cần một đứa con cản đường anh.”
“Không phải như vậy!” Khang gần như bật lên, nhưng rồi chính anh cũng không chắc mình có thể phủ nhận điều đó. Ngày ấy, anh chỉ muốn thoát khỏi nghèo khó, muốn có địa vị, muốn bước chân vào giới thượng lưu. Nếu biết Hiền đang mang thai, liệu anh có ở lại không? Liệu anh có đủ dũng cảm để từ bỏ giấc mơ xa hoa của mình?
Anh im lặng.
Hiền cúi xuống nhìn Lan. Cô bé vẫn vô tư chơi đùa, chẳng hề hay biết cơn bão đang cuộn trào trong lòng hai người lớn.
“Anh biết sự thật rồi, vậy anh định làm gì?”
Khang không biết. Anh có thể đưa Lan về thành phố, cho con bé một cuộc sống đủ đầy. Nhưng rồi sao? Một đứa trẻ lớn lên trong thế giới phù hoa mà không có tình thương thật sự liệu có hạnh phúc?
Anh đã có tất cả, nhưng những năm qua, anh chưa từng có được niềm vui mà Hiền có – niềm vui giản dị khi thấy con mình cười, khi gia đình sum vầy bên bữa cơm nghèo, khi những câu hát ru ấm áp hơn mọi bản nhạc đắt tiền.
Cuối cùng, anh chỉ nói:
“Anh không muốn lấy đi bất cứ thứ gì của em. Anh chỉ muốn được ở bên con, dù chỉ là từ xa.”
Hiền nhìn anh thật lâu. Rồi cô cười nhẹ, một nụ cười vừa buồn vừa thanh thản.
“Vậy thì hãy ở lại, nhưng không phải với tư cách một người cha. Hãy là một người chú tốt của con bé.”
Khang muốn phản đối, nhưng rồi nhận ra, đó có lẽ là cách duy nhất.
Ngày hôm sau, anh gọi cho Minh Anh, thông báo rằng mình sẽ ở lại làng lâu dài. Cô cười khẩy qua điện thoại:
“Anh thật sự muốn từ bỏ tất cả vì mấy chuyện hoài niệm à? Anh có biết mình đang làm gì không?”
Lần đầu tiên, Khang thấy lòng nhẹ bẫng khi nói:
“Anh biết. Và lần này, anh không hối hận.”
Mấy ngày sau, người ta thấy Khang cởi chiếc áo vest đắt tiền, xắn tay áo cùng những người đàn ông trong làng đổ bê tông cho con đường nhỏ dẫn đến trường học. Anh không còn là doanh nhân của những buổi tiệc xa hoa nữa.
Anh là một phần của ngôi làng này.
Một buổi chiều, khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau lũy tre, Lan chạy đến nắm tay Khang, giọng reo lên thích thú:
“Chú Khang! Khi nào xong con đường, chú dắt con đi học nha?”
Khang cười, xoa đầu con bé:
“Chú hứa.”
Và lần này, anh sẽ không rời đi