Bát Cháo Tình Người
Trời về khuya, phố xá vắng lặng, chỉ còn vài ánh đèn leo lắt từ những quán ăn nhỏ bên lề đường. Ở một góc chợ cũ, một bà lão gầy gò, tóc bạc trắng, ngồi bên nồi cháo nghi ngút khói. Đó là bà Tư, một cụ già nghèo bán cháo khuya để kiếm sống.
Hằng đêm, bà ngồi bên chiếc xe đẩy cũ kỹ, múc từng bát cháo nóng cho những người lao động muộn, tài xế chạy đêm hay kẻ lang thang không nơi nương tựa. Dù nghèo, bà Tư chưa bao giờ từ chối ai đang đói.
Bên vệ đường, một cậu bé gầy gò, quần áo lấm lem, ánh mắt thèm thuồng nhìn vào nồi cháo. Cậu tên Minh, đứa trẻ mồ côi sống nhờ nhặt ve chai. Đêm nào cậu cũng ghé qua, hít hà mùi cháo thơm lừng nhưng chẳng dám lại gần vì không có tiền.
Bà Tư thấy vậy, mỉm cười hiền hậu vẫy tay:
– Lại đây con! Đói lắm phải không? Vào ăn với bà nào.
Minh giật mình, lắc đầu:
– Dạ không… con không có tiền ạ.
Bà Tư phì cười, múc một bát cháo đầy:
– Ăn đi! Một bát cháo chẳng đáng là bao. Cứ ăn no rồi mai có sức làm việc.
Cậu bé ngập ngừng, nhưng bụng đói cồn cào khiến Minh không cưỡng lại được. Cậu cúi đầu cảm ơn rồi húp từng muỗng cháo nóng.
Từ hôm đó, đêm nào Minh cũng ghé quán. Cậu giúp bà rửa bát, dọn dẹp để đền đáp, nhưng bà chỉ cười:
– Bà già rồi, chẳng có con cháu. Có con bầu bạn là vui lắm rồi.
Thế rồi mười lăm năm trôi qua…
Minh trưởng thành, từ thợ phụ bếp trở thành chủ nhà hàng thành đạt. Một ngày trở lại khu chợ cũ, cậu kinh hoàng thấy quán cháo không còn. Hỏi ra mới biết bà Tư đã già yếu, sống lay lắt trong căn nhà ọp ẹp.
Tim Minh thắt lại. Cậu vội tìm đến nơi.
Căn phòng tối om, bà Tư co ro trên chiếc giường mục. Ánh mắt bà sáng rỡ khi nhận ra đứa trẻ năm xưa:
– Minh… con về thật sao?
Minh quỳ sụp xuống, nước mắt rơi lã chã:
– Con xin lỗi vì về muộn. Giờ đây, để con chăm sóc bà!
Một tháng sau, quán “Cháo Tình Thương Bà Tư” khai trương giữa phố. Trên tấm biển vàng, dòng chữ “Miễn phí cho người nghèo” rực rỡ dưới nắng.
Mỗi sáng, người ta thấy chàng chủ nhà hàng sang trọng cần mẫn khuấy nồi cháo, bên cạnh cụ già rạng rỡ nụ cười. Bà Tư chẳng còn phải dãi nắng dầm mưa, mà quan trọng hơn – bà tìm lại được gia đình trong những tháng năm cuối đời.