Bà lão bán xôi c:ưu :mang cô gái trẻ mang th:ai b:ỏ nhà ra đi và cái kết ấm lòng…

Bà lão bán xôi c:ưu :mang cô gái trẻ mang th:ai b:ỏ nhà ra đi và cái kết ấm lòng…

Trong một xóm nhỏ nghèo nàn giữa lòng thành phố, có một cô gái trẻ tên Mai. Cô vốn là con gái của một gia đình khá giả nhưng lại lỡ dại mang thai trước khi cưới. Khi biết chuyện, cha mẹ cô vô cùng tức giận. Mẹ cô khóc cạn nước mắt, còn cha cô thì quát tháo, gọi cô là nỗi ô nhục của gia đình.”Con làm mẹ thất vọng quá, Mai ơi!” mẹ cô nức nở. “Con có biết người ta sẽ đàm tiếu thế nào không? Nhà mình làm sao mà ngẩng mặt lên được đây?”

Người yêu cô, kẻ đã từng thề non hẹn biển, nay lại trốn tránh trách nhiệm. ”

Anh… không thể cưới em được, Mai à. Anh còn tương lai, còn gia đình nữa… Em tự lo liệu đi.” Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi, để lại cô một mình với giọt nước mắt cay đắng.Cảm thấy không còn ai để dựa vào, Mai quyết định rời khỏi ngôi nhà mà cô đã lớn lên, mang theo chút tiền ít ỏi và trái tim tan vỡ. Cô đi lang thang suốt đêm, chẳng biết sẽ đi đâu, làm gì. Đến khi sức cùng lực kiệt, cô ngã quỵ bên một gánh xôi ven đường. Đó là gánh xôi của bà Tám, một bà cụ nghèo nhưng hiền hậu. Nhìn thấy cô gái trẻ xanh xao, đói khát, bà không ngần ngại chia cho Mai một phần xôi nóng.”Ăn đi con, đừng sợ. Trông con tội nghiệp quá…” Bà Tám dịu dàng nói, đôi mắt đầy lo lắng.Cảm động trước tấm lòng của bà, Mai không kìm được nước mắt. “Cháu… cháu không biết phải làm sao nữa. Cháu bị gia đình từ bỏ, người yêu cũng bỏ rơi cháu rồi…

“Nghe xong, bà Tám không đành lòng bỏ mặc cô. “Con cứ về nhà bà, không có gì thì ăn rau ăn cháo, miễn là có chỗ dung thân. Trời đất bao la, đâu thể để một đứa con gái bụng mang dạ chửa lang thang thế này.”Từ đó, Mai ở lại với bà, phụ giúp bà bán xôi, sống những ngày tháng khó khăn nhưng đầy tình thương.

Những ngày đầu, Mai vẫn khóc rất nhiều. Mỗi sáng sớm, cô cùng bà dậy từ tờ mờ sáng, chuẩn bị gánh xôi để bán cho những người lao động nghèo. Dù cực khổ, nhưng nhờ có bà Tám luôn ở bên động viên, Mai dần lấy lại tinh thần.Thời gian trôi qua, Mai sinh con trai kháu khỉnh. Bà Tám không có người thân, nhưng lại chăm sóc hai mẹ con như ruột thịt.

“Thằng bé đáng yêu quá, cứ như ông trời bù đắp cho con vậy.” Bà nhìn đứa trẻ mà mắt rưng rưng.Mai cảm thấy mình phải mạnh mẽ hơn, không thể mãi dựa vào bà Tám.

Cô quyết tâm học nghề may và dần dần gây dựng được một tiệm may nhỏ. Công việc ngày càng phát đạt, Mai có thể thuê được một căn nhà khang trang hơn và cuộc sống cũng ổn định dần.Dẫu đã có cuộc sống tốt đẹp hơn, Mai không bao giờ quên ân tình của bà Tám. Một ngày nọ, cô trở về căn nhà cũ, nhìn thấy bà Tám ngồi lặng lẽ bên gánh xôi, mái tóc bạc phơ càng thêm tiều tụy. Mai ôm lấy bà, nói trong nghẹn ngào:”Bà ơi, bà đừng sống ở đây nữa. Để con đưa bà về với con, con muốn chăm sóc bà như bà đã từng chăm sóc con.”Bà Tám mỉm cười, giọng run run:

“Con làm bà vui lắm, Mai à. Bà chẳng có ai, mà giờ có con và cháu là đã mãn nguyện rồi.”Những ngày cuối đời, bà Tám không còn phải chịu cảnh cơ cực nữa mà sống trong sự yêu thương và chăm sóc của Mai. Mai hiểu rằng, trên đời này không phải ai cũng có lòng nhân hậu như bà Tám. Nếu không có bà, có lẽ cô đã chẳng thể vượt qua những tháng ngày khốn khó.

Nhờ sự cưu mang của một bà cụ nghèo, cô đã có cơ hội làm lại cuộc đời và sau này, cô đã đền đáp bằng tất cả tấm lòng của mình.Nhiều năm sau, Mai không chỉ thành công trong sự nghiệp mà còn mở rộng cơ sở may mặc, tạo công ăn việc làm cho nhiều phụ nữ có hoàn cảnh giống mình. Cô vẫn luôn nhắc nhở nhân viên của mình:

“Không ai chọn được nơi mình sinh ra, nhưng ai cũng có thể chọn cách sống. Quan trọng là không bỏ cuộc.”Khi con trai Mai tròn mười tuổi, cô quyết định dẫn con về nhà mẹ ruột, nơi cô từng bị xua đuổi. Mẹ cô đã già đi nhiều, ánh mắt chứa đầy ân hận khi nhìn thấy con gái và cháu ngoại đứng trước cửa.”Mai… là con thật sao? Mẹ… mẹ xin lỗi…”

Bà ôm lấy cô, khóc nức nở.Mai cũng rơi nước mắt, nhưng không còn giận hờn nữa. “Mẹ ơi, con đã vượt qua tất cả. Con không oán trách gì nữa, con chỉ muốn mẹ gặp cháu ngoại của mẹ thôi.”Cậu bé nhìn bà ngoại rồi rụt rè cất tiếng: “Bà ngoại ơi, con là Nam, con trai của mẹ Mai. Bà có muốn ôm con không ạ?”

Bà bật khóc, ôm đứa trẻ vào lòng. Khoảnh khắc ấy, bao đau khổ, hiểu lầm trong quá khứ đều tan biến. Mai hiểu rằng, dù đi xa đến đâu, gia đình vẫn là nơi chốn cuối cùng để quay về.Từ đó, mẹ Mai thường xuyên thăm nom con cháu, và bà Tám cũng được Mai chăm sóc chu đáo cho đến những ngày cuối đời. Câu chuyện của Mai trở thành niềm cảm hứng cho biết bao người, rằng dù cuộc đời có nghiệt ngã thế nào, chỉ cần có nghị lực và lòng nhân hậu, thì cuối cùng hạnh phúc vẫn sẽ đến

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *