Nhường chị gái đanh đá lấy chồng giàu hơn, đến lúc chị đẻ con ra cả nhà chồng muốn trả về ngoại

Tôi tên là Thảo, còn chị gái tôi là Hoa, chúng tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở vùng quê. Hoa hơn tôi 2 tuổi, từ nhỏ đã xinh đẹp, sắc sảo, luôn mơ ước đổi đời. Còn tôi, nhan sắc bình thường, tính tình hiền lành, chỉ mong một cuộc sống bình yên. Cả làng đều nói chị em tôi như hai thái cực: Hoa là bông hoa rực rỡ, còn tôi chỉ là cỏ dại ven đường.

Khi đến tuổi lấy chồng, một cơ hội lớn đến với gia đình tôi. Ông Tâm, một đại gia ở thành phố, giàu có nhưng đã ngoài 50, về làng tìm vợ. Ông ta vừa li dị, muốn cưới một cô gái trẻ để sinh con nối dõi. Hoa nhanh chóng lọt vào mắt xanh của ông Tâm. Nhưng tôi biết, ông Tâm cũng để ý đến tôi, vì tôi có vẻ dịu dàng, chịu khó. Tuy nhiên, Hoa không muốn tôi tranh giành. Chị bảo: “Thảo, em nhường chị đi. Chị mà lấy được ông Tâm, cả nhà mình sẽ đổi đời. Em lấy ai cũng được, em hiền thế, ai cũng thương.” Tôi không muốn tranh chấp, đành gật đầu.

Cùng lúc đó, tôi được mai mối cho anh Dần, một người đàn ông trong làng. Anh Dần vừa lùn, vừa xấu, lại nghèo, làm nghề thợ sửa xe. Cả làng xì xào, bảo tôi dại, nhường cơ hội đổi đời cho chị để rồi lấy một người chẳng ra gì. Hoa thì đắc ý, cười tươi rói trong ngày cưới với ông Tâm, còn tôi lặng lẽ về nhà chồng, nghe những lời bàn tán không ngớt.

Một năm sau, cả tôi và Hoa cùng mang thai. Hoa thường xuyên gọi điện khoe rằng chị sẽ sinh con trai, nối dõi cho nhà đại gia, còn tôi chỉ biết cười, chúc chị hạnh phúc. Anh Dần tuy không có gì, nhưng rất thương tôi, ngày nào cũng chăm sóc tôi từng chút một, từ nấu cơm, giặt giũ, đến xoa bóp cho tôi đỡ mỏi. Tôi cảm thấy bình yên, dù cuộc sống còn khó khăn.

Đến ngày sinh, tôi và Hoa sinh con cách nhau chỉ vài ngày. Tôi sinh một bé gái, khỏe mạnh, xinh xắn, giống anh Dần ở đôi mắt hiền, nhưng lại có nét thanh tú của tôi. Cả nhà chồng tôi vui mừng khôn xiết, dù anh Dần không giàu, nhưng anh yêu thương con gái vô cùng. Tôi nghĩ, thế này là đủ.

Nhưng bên nhà Hoa thì lại xảy ra chuyện. Hoa sinh một bé trai, nhưng khi vừa nhìn thấy đứa trẻ, cả nhà ông Tâm đều sững sờ. Đứa bé không giống ông Tâm chút nào, mà lại giống hệt… gã tài xế riêng của ông Tâm! Hóa ra, trong thời gian sống với ông Tâm, Hoa đã lén lút qua lại với gã tài xế trẻ tuổi, vì ông Tâm già yếu, không đáp ứng được chị. Chị nghĩ rằng có thể giấu được, nhưng đứa trẻ đã tố cáo tất cả

Ông Tâm tức giận, đuổi Hoa ra khỏi nhà, không cho chị một đồng nào. Cả làng được phen bàn tán xôn xao, người thì thương tôi, người thì chê cười Hoa. Hoa bẽ bàng, ôm con về nhà mẹ đẻ, khóc lóc kể lể, nhưng chẳng ai còn muốn nghe. Còn tôi, dù sống nghèo khó, nhưng gia đình nhỏ của tôi luôn đầy ắp tiếng cười. Anh Dần tuy lùn, tuy xấu, nhưng anh là người chồng, người cha tuyệt vời nhất mà tôi từng mơ ước.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *