Câu Chuyện “Giọt Máu Cuối Cùng”
Ông Lâm năm nay đã bước sang tuổi 70, cái tuổi mà người ta thường an phận bên bàn trà và những câu chuyện về quá khứ. Nhưng ông thì khác. Trong lòng ông vẫn cháy bỏng một nỗi niềm: phải có được một đứa con trai để nối dõi tông đường. Dòng họ Lâm vốn là một gia tộc lớn, từng có người làm quan trong triều, thế nhưng đến đời ông, chỉ có sáu đứa con gái. Vợ ông mất sớm sau lần sinh nở cuối cùng, để lại trong ông nỗi day dứt khôn nguôi.
Quyết Định Điên Rồ
Một buổi chiều, khi ngồi một mình trong căn nhà rộng thênh thang, ông Lâm đưa ra quyết định: ông sẽ cưới một người vợ trẻ. “Tuổi già nhưng máu vẫn nóng,” ông tự nhủ. Thế là ông tìm đến một cô gái làng bên, tên Mai, kém ông những 45 tuổi. Mai xuất thân từ gia đình nghèo khó, cha mẹ nợ nần chồng chất, nên khi ông Lâm ngỏ lời, cô đồng ý ngay.
Đám cưới được tổ chức lặng lẽ, nhưng dư luận trong làng thì xôn xao. Người ta bàn tán, chê cười, nhưng ông Lâm mặc kệ. Ông thuê người giúp việc lo hết mọi thứ, từ cơm nước đến dọn dẹp, chỉ để Mai có thể tập trung vào việc mang thai. Ông mua đủ loại thuốc bổ, sâm nhung hải cẩu, ngày đêm mong chờ tin vui.
Niềm Hy Vọng Mong Manh
Ba tháng sau, Mai thông báo cô đã có thai. Ông Lâm mừng rỡ khôn xiết, ngày nào cũng đưa vợ đi siêu âm, hỏi han bác sĩ từng li từng tí. Mỗi lần nghe bác sĩ nói “cháu khỏe mạnh, có lẽ giống bố lắm đây,” ông lại cười mãn nguyện. Ông tưởng tượng ra cảnh đứa con trai sẽ thừa hưởng đôi mắt sắc sảo, chiếc mũi cao của dòng họ Lâm, rồi sau này sẽ kế nghiệp gia đình.
Thế nhưng, càng về sau, Mai càng trở nên xa cách. Cô thường xuyên đi chơi khuya, có lần ông Lâm còn nghe thấy tiếng cô nói chuyện điện thoại với giọng thủ thỉ tình tứ. Ông ghen tuông, nhưng nghĩ có lẽ do cô trẻ, ham vui, nên cố gắng nhẫn nhịn.
Cú Sốc Tận Cùng
Ngày Mai sinh, ông Lâm đứng ngoài phòng hộ sinh, tim đập thình thịch. Khi tiếng khóc trẻ con vang lên, ông thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi y tá bế đứa bé ra, ông chết lặng.
Đứa trẻ da trắng hồng, mắt to tròn, mũi tẹt… chẳng có nét nào giống ông. Ông nhìn Mai đang mỉm cười hạnh phúc, rồi lại nhìn đứa bé, lòng trào lên một nỗi đau tê tái.
“Anh thấy con đẹp không?” Mai hỏi, giọng ngây thơ.
Ông Lâm không trả lời. Ông quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng khóc của đứa trẻ và sự im lặng đầy ám ảnh.
Sự Thật Phũ Phàng
Mấy ngày sau, ông Lâm thuê người điều tra. Kết quả khiến ông chết điếng: Mai đã ngoại tình với một chàng trai trẻ trong làng từ trước khi cưới ông. Đứa bé kia không phải con ông.
Ông đau đớn, giận dữ, nhưng rồi cũng nhận ra một sự thật:
“Có lẽ, số phận đã an bài. Dòng họ Lâm đến đời tôi là hết. Nhưng phải chăng, con gái cũng là con? Phải chăng, tôi đã quá mù quáng vì cái bóng của ‘nối dõi tông đường’ mà quên đi hạnh phúc thực sự?”
Thế là ông quyết định nuôi đứa bé, không phải vì nó mang dòng máu của mình, mà vì nó vô tội. Còn Mai, ông cho cô một khoản tiền rồi để cô ra đi.
Đêm đó, ông ngồi một mình bên bàn thờ tổ tiên, nhìn lên di ảnh người vợ quá cố, lòng trĩu nặng.
“Có lẽ, đôi khi, ta cần học cách buông bỏ những thứ không thuộc về mình, để tìm thấy bình yên trong những gì mình đang có.”
Và từ đó, ông sống một cuộc đời mới – không còn ám ảnh bởi “con trai nối dõi,” mà chỉ đơn giản là một người cha, một người ông, với trái tim rộng mở hơn.
Bài học rút ra:
- Đừng để quá khứ và định kiến chi phối hạnh phúc hiện tại.
- Đôi khi, thứ ta tìm kiếm không phải là thứ ta thực sự cần.
- Tình yêu thương không phụ thuộc vào dòng máu, mà ở cách ta đối xử với nhau.