Chồng Lên Chức Giám Đốc Liền Phụ Bạc Vợ, Dắt Bồ Về Nhà – 30 Ngày Sau nhận cái kết ê chề
Đêm hôm ấy, tôi ngồi một mình nơi bậc cầu thang, bóng tối nuốt trọn căn nhà từng đầy ắp tiếng cười của hai vợ chồng. Ngoài phòng khách, tiếng cười khanh khách của một người đàn bà lạ liên tục vọng vào, xen lẫn với giọng nói trầm đục của chồng tôi – người đàn ông từng thề sẽ yêu tôi cả đời. Hoá ra chỉ cần anh nhận quyết định bổ nhiệm Giám đốc là có thể trở mặt nhanh đến vậy.
“Em thấy thế nào? Nhà này cũng rộng nhỉ. Mai anh sẽ bắt vợ anh ký đơn ly hôn, chỉ còn thiếu cái chữ ký là em dọn vào đây ngay.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Những câu nói ấy, từng chữ từng chữ, đâm thẳng vào lồng ngực tôi. Tôi run bần bật, tay bấu chặt tấm áo cũ như muốn níu lại chút hơi ấm còn sót của hạnh phúc.
Tôi – Hạnh, người phụ nữ gắn bó với chồng mình từ ngày anh còn là nhân viên quèn trong công ty xây dựng. Cả hai tay trắng, chạy vạy từng đồng. Tôi từng bán hàng online, bưng bê, xoay sở đủ nghề để lo cho anh học thêm khóa quản lý. Vậy mà hôm nay, sau bảy năm cưới nhau, sau khi anh vừa bước lên chiếc ghế giám đốc đầy hào nhoáng… tôi lại trở thành khách lạ ngay trong chính căn nhà của mình.
Tôi muốn xông ra, muốn gào lên, muốn hỏi anh một câu thôi:
“Anh còn là chồng của tôi không?”
Nhưng rồi tôi lại im lặng. Bởi tôi biết — sự thật tàn nhẫn nhất không phải là anh nói ra, mà là cách anh nói nó với sự thản nhiên đến lạnh lẽo.
Đêm ấy, tôi đã chứng kiến cảnh tượng khiến mình thay đổi mãi mãi: anh đưa tiểu tam về nhà, ngay khi tôi còn đang hiện diện trong chính ngôi nhà ấy.
Tôi cứ tưởng cuộc đời mình sẽ gục tại đó. Nhưng không. Chính đêm ấy đã mở đầu cho 30 ngày trả giá đắt nhất cuộc đời anh.
1. Khi người đàn ông quên mất ai đã đi bên mình lúc nghèo
Chồng tôi – Lâm – thay đổi ngay từ ngày nhận chức giám đốc. Anh bỗng trở nên bận rộn, chỉn chu, chỉ thích những bộ vest mới tinh. Anh nói chuyện với tôi bằng giọng ra lệnh nhiều hơn là sẻ chia.
“Em ở nhà chăm con cho tốt. Anh gánh trọng trách lớn, không có thời gian quan tâm mấy chuyện lặt vặt đâu.”
“Mấy chuyện lặt vặt” mà anh nói… chính là vợ và con trai hai tuổi của anh.
Những buổi tối anh càng về muộn, mùi nước hoa phụ nữ lạ lẫm ngày càng nồng nặc. Khi tôi gặng hỏi, anh gắt lên:
“Đàn bà đừng kiểm soát đàn ông! Anh đi giao lưu, tiếp khách, chuyện đó là bình thường.”
Tôi biết anh đã thay đổi. Nhưng tôi vẫn tin, rồi mọi thứ sẽ ổn nếu mình cố thêm một chút.
Đàn bà khi đã yêu, dại nhất là nghĩ chỉ cần hy sinh thêm chút nữa là giữ được chồng.
Nhưng hôm anh đưa tiểu tam về nhà, tôi hiểu: có thứ càng níu càng đứt.
2. Tiểu tam – người đến sau nhưng mặt dày hơn cả bức tường
Cô ta tên Trâm – trẻ trung, xinh đẹp, sắc sảo. Nhìn cách cô ta ngồi chễm chệ lên ghế sofa nhà tôi, bấm móng tay leng keng, tôi hiểu ngay cô ta không phải lần đầu đến.
Trâm nhìn tôi bằng đôi mắt cong đầy khinh khỉnh:
“Chị cũ kỹ quá rồi. Đàn ông thành đạt không ai muốn ở với người như chị đâu.”
Tôi cắn chặt môi, tay bấu vào thành ghế đến bật máu. Lâm không những không bênh tôi, mà còn quay sang cười:
“Em đừng để ý. Vợ anh sống nội tâm, nhưng rồi cũng chịu ký thôi.”
Chịu ký?
Tôi à?
Ly hôn?
Khi tôi đã hy sinh cả tuổi trẻ, cả thanh xuân, cả sức khỏe cho anh?
Lâm đặt lá đơn trước mặt tôi, giọng dửng dưng:
“Ký đi. Anh sẽ để lại cho em căn nhà ngoài ngoại ô. Còn căn này… anh cần không gian mới.”
Tôi nhìn anh, nước mắt chảy ngược vào tim.
“Anh thật sự muốn thế này sao?”
Anh không trả lời, chỉ quay sang vuốt tóc tiểu tam:
“Cuộc sống mà em. Muốn đi xa, phải bỏ lại gánh nặng.”
Anh vừa gọi tôi là gánh nặng.
Khoảnh khắc ấy, tôi không còn khóc nữa. Nỗi đau nhiều quá thì nước mắt cũng không còn để rơi.
3. Tôi rời đi – nhưng không phải bỏ cuộc
Ngay hôm sau, tôi thu dọn đồ đạc và ôm con về nhà bố mẹ đẻ. Tôi không gào khóc, không cầu xin, không níu kéo.
Với loại đàn ông như Lâm, càng níu càng khiến anh ta tự cho mình quyền chà đạp.
Nhưng anh ta không biết — tôi không phải kiểu phụ nữ bị đánh gục dễ dàng.
Tôi có bằng kế toán, từng làm sổ sách cho vài doanh nghiệp nhỏ. Lâm trước giờ không quan tâm nên chẳng bao giờ biết.
Về nhà bố mẹ, tôi gửi con cho ông bà, rồi quay lại công ty cũ xin việc. Nhờ năng lực thật, tôi chỉ mất ba ngày để được nhận vào một doanh nghiệp khác với mức lương khá.
Cuộc sống bắt đầu lại chẳng hề đơn giản, nhưng tôi thấy mình… sống lại.
Trong khi đó, Lâm và Trâm công khai yêu đương. Hai người như thể cặp đôi trời sinh: tiêu tiền như nước, tiệc tùng thâu đêm, mua sắm thả ga.
Lâm tưởng rằng mất tôi chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng anh đâu biết — cái kết đã bắt đầu ngay khi anh rời bỏ người từng nâng đỡ mình từ con số 0.
4. Rắc rối xuất hiện – và nó đến từ chính người anh tin tưởng nhất
Công ty mà Lâm vừa nắm chức giám đốc vốn đã có nhiều vấn đề tài chính. Những khoản đầu tư ảo, khoản nợ bị che giấu, sổ sách bị sửa đổi…
Ngày trước, khi còn làm nhân viên, Lâm không bao giờ nhìn sâu vào.
Nhưng bây giờ anh là giám đốc — mọi sai sót đều đè lên đầu anh.
Trâm hối thúc anh mua xe sang, mua nhà mới, sắm túi hiệu. Tiền không đủ, Lâm bắt đầu lạm chi từ quỹ công ty, nghĩ rằng sau này hoàn lại cũng được.
Người đứng sau giăng bẫy chính là Phong – phó giám đốc lâu năm.
Ông ta âm thầm thu thập chứng cứ, ghi âm, chụp ảnh, lập hồ sơ sai phạm của Lâm suốt nhiều tháng.
Ngày Lâm ký vào khoản chi “mượn tạm quỹ để mua xe cho đối tác”… là ngày ông ta cười nham hiểm.
Chỉ chờ Lâm dính đủ sai phạm, Phong đưa toàn bộ bằng chứng cho hội đồng kiểm tra.
Lâm chỉ biết tin dữ khi nhận được quyết định đình chỉ.
Anh ngỡ ngàng, hoang mang, chạy đi tìm Trâm… thì thấy cô ta đang ôm một người đàn ông khác trong quán bar.
Trâm nhìn thấy anh, chỉ nhún vai:
“Anh hết tiền rồi thì tôi còn lại gì để bám?”
Chỉ trong một tuần, Lâm mất ghế giám đốc, mất người yêu, mang nguy cơ bị khởi tố vì những khoản chi sai.
Anh bắt đầu sụp đổ.
Nhưng cái kết ê chề vẫn chưa đến.
Phải còn tàn nhẫn hơn nữa.
5. Ngày anh ngẩng đầu lên… thì thấy người anh bỏ rơi đã đứng ở vị trí anh từng coi thường
Một tháng sau, công ty tôi đang làm nhận một dự án lớn từ chính doanh nghiệp cũ của Lâm. Tôi, nhờ năng lực và sự chăm chỉ, được đề cử làm kế toán trưởng cho dự án này.
Ngày họp mặt hai bên đối tác, tôi bước vào phòng họp trong bộ vest đơn giản. Mọi người đều lịch sự chào hỏi.
Chỉ trừ một người – Lâm – đang ngồi thu người ở một góc bàn với vị trí… nhân viên phụ trách hồ sơ.
Anh nhìn tôi như thể không tin nổi.
“Hạnh… Em…”
Tôi bình thản kéo ghế ngồi xuống, giở hồ sơ, giọng mạch lạc:
“Chúng ta bắt đầu họp chứ?”
Cả phòng họp im phăng phắc.
Không ai biết giữa chúng tôi đã từng là vợ chồng.
Không ai biết người đàn ông nay cúi gằm mặt từng gọi tôi là “gánh nặng”.
Cuộc đời đúng là có cách trả lại tất cả — bằng sự sắc bén và thản nhiên.
Buổi họp kéo dài ba tiếng. Tôi nói chuyện trực tiếp với ban giám đốc mới, còn Lâm chỉ lặng lẽ đưa tài liệu khi được yêu cầu. Có lúc tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn mình — mệt mỏi, hối hận và sợ hãi.
Nhưng tôi không còn đau nữa.
Người đàn ông ấy… đã không còn là chồng tôi từ ngày anh chọn phản bội.
6. Cái kết ê chề – và bài học đàn ông cả đời cũng khó quên
Một tuần sau, Lâm gọi cho tôi. Anh khóc.
Lần đầu tiên trong bảy năm, tôi nghe thấy anh khóc.
“Hạnh… anh xin lỗi… Anh ngu quá… Anh…”
Tôi im lặng rất lâu rồi mới hỏi:
“Giờ anh muốn gì?”
“Anh muốn… làm lại. Anh biết giờ anh chẳng còn gì cả, nhưng anh hối hận lắm. Em cho anh cơ hội được quay về với mẹ con được không?”
Tôi thở dài.
“Lâm, em đã tha lỗi cho anh. Nhưng… tha thứ không có nghĩa là quay lại.”
Đầu dây bên kia bật ra tiếng nức nở như một đứa trẻ.
Tôi nói tiếp, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
“Ngày anh đưa cô ta về nhà và bắt em ký đơn, anh đã tự tay đóng lại cánh cửa rồi. Bây giờ anh đau… chỉ là điều tất yếu.”
“Nhưng anh yêu em…”
“Không, anh chỉ tiếc thứ anh đánh mất khi tưởng mình có thể có thứ tốt hơn thôi.”
Tôi cúp máy.
Tôi biết anh sẽ còn phải đối mặt với hậu quả pháp lý và sự nghiệp đổ nát, nhưng đó là bài học anh phải tự trả.
Còn tôi — phụ nữ tưởng yếu mềm nhưng lại mạnh mẽ hơn anh tưởng — không thể mãi quay về với người từng đẩy mình xuống vực.
7. Lời kết – của một người phụ nữ từng bị phản bội
Tôi bế con đứng trước cánh cửa nhà thuê nhỏ của hai mẹ con. Gió chiều thổi qua, hong khô những giọt nước mắt còn cay nơi khoé mắt.
Tôi không giàu, không quyền lực, không có nhan sắc hơn người. Nhưng tôi có thứ mà người đàn ông phản bội kia không có: nghị lực và lòng tự trọng.
Và cuộc đời, một cách công bằng, đã cho tôi thấy rằng:
Đàn ông lên chức không đáng sợ, đáng sợ là họ quên mất ai đã đứng bên mình khi họ chưa là gì.
Nhưng đàn bà khi đã bị phản bội, một khi đứng dậy được… thì họ sẽ không bao giờ quay lại nơi từng khiến họ đau.
30 ngày — đủ để một người đàn ông từ đỉnh cao rơi xuống đáy.
Cũng đủ để một người đàn bà từ vực sâu bước lên ánh sáng.
Và cái kết ê chề nhất…
Không phải là mất chức, mất tiền, mất người tình.
Mà là khi ngẩng đầu lên nhìn về phía trước…
người từng bị anh coi thường đã đi xa đến mức anh không bao giờ chạm tới nữa.





