GIỮA PHÒNG SINH, CHỒNG NÉM TỜ LY HÔN CHO VỢ – KHÔNG NGỜ 3 PHÚT SAU BỊ DẠY MỘT BÀI HỌC ĐỜI!
Tiếng la của sản phụ từ phòng sinh vọng ra, hòa vào tiếng bước chân vội vã của y bác sĩ khiến không khí căng như dây đàn. Nhưng ngay giữa khoảnh khắc sinh tử ấy… một điều không ai tưởng tượng nổi đã xảy ra.
Tôi – Hạ – nằm trên giường sinh, mồ hôi túa ra như tắm, tay bấu chặt lan can giường đến trắng bệch. Con tôi sắp ra đời.
Nhưng người chồng mà tôi đặt hết niềm tin – Dũng – lại đứng ngay cạnh, ném mạnh một tờ giấy vào ngực tôi.
Tờ giấy rơi xuống, xòe ra ngay trên bụng tôi:
“ĐƠN LY HÔN.”
Dũng gằn giọng:
“ Ký đi. Đẻ xong tách đôi. Tao cưới My. Đứa bé này… mày tự nuôi.”
Bên cạnh hắn, ả bồ – My – đứng khoanh tay, mặt lạnh tanh như thể đang xem trò hề.
Tôi đau đến mức không thể nhúc nhích, nhưng ánh mắt vẫn mở to vì kinh hoàng.
Bác sĩ trợn mắt:
“Anh làm cái gì vậy!? Đây là phòng sinh, vợ anh đang nguy kịch, anh có còn là con người không?”
Nhưng Dũng chỉ nhếch miệng:
“Tôi đến đây cho đúng thủ tục. Cô ta đẻ xong thì đường ai nấy đi.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng rầm vang lên ngoài cửa.
Tất cả giật mình quay lại.
Và 3 phút sau…
Một người mà Dũng không bao giờ muốn đối mặt lại xuất hiện.
Và bài học đời dành cho hắn… bắt đầu.
TOÀN BỘ CÂU CHUYỆN LIỀN MẠCH – 2.000+ CHỮ
Dũng vốn là người hiền lành, từng chiều chuộng tôi như báu vật. Nhưng từ khi được đề bạt lên phó phòng, hắn đổi tính hẳn. Những chiếc sơ mi trắng thơm phức, những cuộc họp kéo dài đến nửa đêm, những tin nhắn tắt vội khi tôi đến gần… Tất cả báo trước điều chẳng lành.
Và rồi, chỉ vài tháng sau, hắn công khai dẫn My – nhân viên thực tập trẻ đẹp, ngực nở mông cong – đi ăn cưới bạn, nói thẳng với tôi: “Tôi hết yêu cô rồi.”
Tôi đang mang thai tháng thứ 8.
Vậy mà hắn vẫn lạnh đến mức ác độc.
Ngày tôi trở dạ, mẹ chồng bệnh đột xuất ở quê không lên được. Tôi gọi cho Dũng. Hắn tắt máy 3 lần. Đến lần thứ tư mới nghe, giọng cáu bẳn:
“Đang đi cùng My. Tự vào viện đi.”
Tôi cắn răng chịu đựng, ôm bụng leo lên taxi. Bước vào phòng sinh, tôi vẫn hi vọng… ít nhất khi con ra đời, hắn sẽ quay về.
Nhưng hắn không chỉ không quay về…
…mà còn mang theo ả bồ đến.
Tôi vẫn nhớ ánh mắt ả My nhìn tôi từ đầu đến chân:
“Chị sinh xong ký ly hôn cho anh Dũng nhẹ đầu. Chứ cứ giữ khư khư, nhìn chán lắm.”
Một cơn co thắt mạnh bóp nghẹt bụng tôi. Tôi đau đến mức không nói được.
Bác sĩ vừa đeo găng vừa quát:
“Đây là khu sinh nở, không được nói linh tinh!”
Nhưng Dũng nhìn tôi lạnh băng:
“Ký đi, hoặc tôi ký đơn đơn phương ngay hôm nay.”
Một nữ hộ sinh ném ánh mắt phẫn nộ:
“Vợ anh đang đau mà anh nói vậy được à!?”
Dũng nhún vai:
“Con tôi sắp ra đời chứ không phải tôi. Tôi không quan tâm.”
Nhưng đúng lúc hắn cười nhạt…
Cánh cửa bật mở.
Một bóng người bước vào, hơi thở gấp nhưng ánh mắt sắc như dao.
Tôi nhận ra ngay:
MẸ RUỘT TÔI.
Bà đứng đó, mái tóc bạc trắng, mặt đỏ bừng vì chạy vội.
Nhưng điều khiến cả phòng chết lặng là… trên tay bà đang cầm một tập hồ sơ dày.
Dũng tái mặt ngay lập tức.
“B… bác gái… sao bác—”
Bốp!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn, lực mạnh đến mức hắn chúi đầu sang một bên.
Mẹ tôi gầm lên, tiếng như lửa đốt:
“Thằng mất dạy! Tao chưa từng nghĩ mày khốn nạn đến mức đòi ly hôn ngay lúc vợ mày đang sinh!”
Dũng ôm má, lắp bắp:
“Bác… bác hiểu sai—”
“TAO CHỨNG KIẾN HẾT! Mày nghĩ tao không biết mày ngoại tình à!? Tao đã thuê người theo dõi suốt hai tháng!
Còn mày thì kéo bồ đến đây để nhục mạ con tao!?”
Bà ném tập hồ sơ xuống chân hắn. Những tấm ảnh Dũng và My ôm nhau, vào nhà nghỉ, hôn nhau giữa bãi đỗ xe… rơi tung tóe.
My biến sắc, run rẩy như mất hồn.
Mẹ tôi quay sang bác sĩ:
“Cô bác sĩ, xin bảo vệ giúp con tôi. Tôi không cho phép hai người này bén mảng vào phòng sinh thêm giây nào nữa!”
Dũng hoảng:
“Bác ơi! Con xin lỗi! Con nóng giận—”
Bốp!
Cái tát thứ hai.
Mẹ tôi hét lên:
“CÚT RA NGOÀI! ĐỪNG ĐỂ TÔI GẶP LẠI!”
Bác sĩ lập tức ra hiệu cho bảo vệ bệnh viện.
Dũng cố kéo tay My để trốn, nhưng chưa kịp rời phòng, mẹ tôi nói câu khiến cả hai đứng hình:
“VÀ TÔI ĐÃ NỘP TOÀN BỘ BẰNG CHỨNG CHO LUẬT SƯ.
SỐ TÀI SẢN ĐỨNG TÊN MÀY… MỘT NỬA LÀ CỦA CON TAO!”
Dũng khụy xuống như sét đánh.
My thất thần lắp bắp:
“Anh… nói với em là anh độc thân…”
“ĐỘC THÂN!?” – mẹ tôi bật cười khinh khỉnh. – “Nó có vợ bầu 9 tháng còn ngoại tình. Loại này bỏ chứ cưới làm gì hả cô?”
Bảo vệ áp sát.
My sợ đến muốn ngã.
Dũng mặt cắt không còn giọt máu.
Trước khi bị kéo ra khỏi phòng, hắn vẫn cố ngoái đầu lại:
“Hạ! Đừng nghe mẹ em! Anh chỉ nhất thời—”
Tôi cắn răng, bật ra một câu trong lúc đau đẻ:
“Cút đi.”
Cả phòng lặng phắc.
Bác sĩ vỗ vai mẹ tôi:
“Chị yên tâm. Từ giờ chỉ cần nghĩ đến mẹ tròn con vuông. Để chúng tôi lo.”
Cửa phòng sinh đóng lại ngay trước mặt Dũng và My, để lại tiếng gào thét tuyệt vọng của họ ngoài hành lang.
20 phút sau – tiếng khóc chào đời
Giữa tiếng mổ xẻ, tiếng hối hả của bác sĩ, tiếng động cơ y khoa…
Con trai tôi cất tiếng khóc đầu tiên.
Mẹ tôi òa khóc nức nở, ôm lấy tay tôi:
“Con mạnh mẽ lắm. Từ giờ, hai mẹ con mình sống một cuộc đời mới.”
Nữ hộ sinh cũng cười:
“Con chị đẹp trai giống mẹ nhé. Giỏi lắm.”
Tôi bật khóc.
Không còn là nước mắt đau đớn…
mà là giải thoát.
3 NGÀY SAU – BÀI HỌC CHO KẺ PHẢN BỘI
Ông chủ tịch công ty nơi Dũng làm việc gọi điện cho tôi:
“Cô Hạ, chúng tôi nhận được hồ sơ ngoại tình và bỏ rơi vợ lúc sinh nở của chồng cô. Đây là vi phạm nghiêm trọng đạo đức công vụ. Chúng tôi quyết định cách chức và cho anh ta thôi việc.”
Tôi chỉ nói:
“Cảm ơn anh.”
Cúp máy, tôi nhìn con trai đang ngủ say.
Tin nhắn từ Dũng dồn dập:
“Anh sai rồi. Cho anh về thăm con.”
“Anh xin lỗi, anh hối hận lắm.”
“My bỏ anh rồi. Anh trống rỗng lắm…”
Tôi im lặng.
Rồi nhắn một câu:
“Anh đã ném tờ ly hôn vào mặt tôi trong phòng sinh.
Giờ tôi trả lại anh câu chính anh nói:
Tự mà lo lấy.”
Tôi chặn số.
Lòng nhẹ bẫng như vừa đặt gánh nặng xuống.
KẾT
Đứa bé trên tay tôi chính là sức mạnh để tôi đứng dậy.
Còn Dũng…
Cái giá hắn phải trả không phải vì tôi trả thù,
mà vì nghiệp tự hắn gieo.
Giữa phòng sinh, hắn ném tờ ly hôn vào mặt vợ.
Ba phút sau, hắn mất tất cả.
Và bài học đời dành cho hắn…
đau hơn bất cứ thứ gì.





