É;P VỢ Q;U;Ỳ DƯỚI CHÂN T;I;ỂU T;A;M, CHỒNG H;Ả H;Ê CHƯA LÂU THÌ CHA VỢ QUYỀN LỰC XUẤT HIỆN VÀ CÁI K;ẾT Đ;Ắ;NG

É;P VỢ Q;U;Ỳ DƯỚI CHÂN T;I;ỂU T;A;M, CHỒNG H;Ả H;Ê CHƯA LÂU THÌ CHA VỢ QUYỀN LỰC XUẤT HIỆN VÀ CÁI K;ẾT Đ;Ắ;NG

Buổi chiều hôm đó, mặt trời như bị ai bóp nghẹn, đỏ quạch và hắt ánh sáng rực lửa xuống con hẻm nhỏ nơi căn nhà của vợ chồng Hưng và Thuý nằm lọt thỏm. Người ta đồn rằng mấy tháng nay Hưng thay đổi. Không còn là người đàn ông hiền lành, chịu khó, thương vợ như trước nữa. Anh ăn vận bóng bẩy, nói năng ngỗ ngược, về nhà lúc nào cũng đầy mùi nước hoa lạ.

Thuý thấy hết. Chị đau nhưng vẫn cố nín nhịn. Vì con gái tám tuổi. Vì mái ấm chị đã đổ bao nhiêu năm vun vén.

Nhưng tối hôm đó, mọi thứ vượt giới hạn.

Hưng lao vào nhà, mắt đỏ ngầu, giọng gắt:

– Mày đi đâu giờ này mới về?

– Em vừa đón bé Chíp từ lớp vẽ…

Chưa kịp nói hết câu, Hưng tát chị. Chíp đứng sau cánh cửa, khóc thét nhưng bị cha quát:

– Mày im!

Thuý ôm con, hoảng loạn. Chị cố trấn an con nhưng chính tay chị đang run.

Hưng gọi điện. Chỉ vài phút sau, một người phụ nữ trẻ đẹp, ăn mặc lộng lẫy bước vào nhà. Cô ả tên Vy—tiểu tam của anh—vênh váo như đang bước vào lãnh địa của mình.

Vy ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, nhìn Thuý như nhìn một kẻ hầu.

Hưng chỉ tay xuống nền nhà:

– Quỳ xuống. Xin lỗi Vy vì mày dám xúc phạm cô ấy hôm qua.

– Em đâu có…

– QUỲ!

Tiếng quát của anh làm cả căn phòng đông lại. Chíp ôm mẹ khóc nấc, Thuý cố đứng vững nhưng Hưng đẩy mạnh khiến chị ngã khuỵu.

Vy nhếch môi, cúi xuống nâng cằm Thuý bằng móng tay đỏ rực:

– Dạng đàn bà như chị, giữ không nổi chồng thì đừng trách ai.

Thuý cắn môi bật máu. Nhục nhã đến tê người.

Hưng nhìn cảnh vợ quỳ ngay dưới chân nhân tình, miệng cười đắc thắng. Trong đầu anh—tiền, địa vị, sắc đẹp của Vy cuốn anh đi. Tình nghĩa bao năm với người vợ tảo tần, anh vứt sang một bên như rác.

Nhưng anh không biết… chị Thuý đã lén bấm điện thoại, gửi một tin duy nhất cho cha mình: “Ba ơi, cứu con.”


Cha chị Thuý tên Tín—một người đàn ông ngoài 60 tuổi, trầm tính nhưng từng là Phó Giám đốc Công an tỉnh. Từ ngày nghỉ hưu, ông sống giản dị, ít xen vào chuyện con gái. Nhưng con gái là máu thịt. Một tin nhắn ngắn ngủi đủ khiến ông đứng dậy lập tức.

Chỉ chưa tới 20 phút, một chiếc xe đen đỗ trước hẻm. Cửa xe mở ra, ông Tín bước xuống. Dáng người cao, ánh mắt sắc như dao, nhuốm màu từng trải.

Ông đến đúng lúc Hưng đạp mạnh vào vai Thuý đang quỳ.

Vy cười lớn:

– Anh đánh đi, loại đàn bà này đáng bị dạy dỗ.

Ông Tín đứng ở cửa. Giọng ông thấp và lạnh:

– Thử đánh thêm một cái xem!

Cả phòng quay lại. Mặt Hưng tái mét.

– Ba… ba đến đây… làm gì?

Ông tiến vào, từng bước nặng tựa búa tạ. Ông không nhìn con rể ngay, mà cúi xuống đỡ Thuý và bé Chíp dậy. Bàn tay cha đặt lên lưng con gái, run lên vì giận và thương.

Khi ông đứng thẳng người, ánh nhìn như đanh thép hướng về phía Hưng.

– Tao hỏi… mày vừa làm gì con gái tao?

Hưng lắp bắp, mồ hôi nhỏ xuống:

– Con… con chỉ dạy vợ…

– DẠY? Mày ép nó QUỲ dưới chân con khác? Mày tát vợ trước mặt con của mày?

Giọng ông nén lại đến mức ai nghe cũng gai sống lưng.

Vy đứng dậy chống nạnh:

– Chú ơi, chuyện vợ chồng tụi nó để tụi nó tự giải quyết…

Ông Tín quay qua, nhìn thẳng vào Vy:

– Cô im.

Vy cứng họng. Không hiểu vì sao chỉ một câu mà khiến người cô lạnh toát.

Ông rút điện thoại, mở đoạn ghi âm chính Thuý vừa gửi: trọn vẹn cảnh Hưng sỉ nhục vợ, Vy xúc phạm, tiếng khóc của bé Chíp. Mỗi âm thanh vang lên như một cái tát vào mặt Hưng.

– Mày có biết cái này đủ để mày bị xử lý tội hành hạ người thân, bạo lực gia đình, và cả xúc phạm nhân phẩm trước mặt trẻ vị thành niên không?

Hưng mặt trắng bệch:

– Ba… con xin…

– Tao chưa có thằng con rể nào hèn đến mức bắt vợ quỳ trước mặt bồ. Từ giờ phút này, mày không còn là người nhà của tao.

Ông quay qua con gái:

– Thuý, con ly hôn ngay. Ba lo hết.

Vy tái mặt. Cô ta không ngờ chuyện lại xoay hướng nhanh như vậy.

Nhưng cú sốc lớn nhất vẫn còn phía trước.

Ông Tín mở thêm một file video khác—camera của một quán café nơi Vy và Hưng từng ngồi để bàn chuyện bán căn nhà đứng tên hai vợ chồng.

Vy hét lên:

– Ông lấy ở đâu?!

– Quán này của bạn ba. Hai người giỏi lắm. Bán tài sản không hỏi ý vợ? Mưu tính chiếm đoạt tài sản hôn nhân?

Mặt Hưng như muốn sụp xuống. Anh chưa kịp nói thì ông đưa tiếp một tập hồ sơ ra:

– Đây là bằng chứng mày lấy tiền tiết kiệm của vợ mang đi bao bồ. Thuý gửi tao từ ba hôm trước. Tao im để xem hôm nay mày làm tới mức nào. Và mày đã làm đúng cái điều hèn hạ nhất.

Hưng khuỵu xuống như người mất xương.

Vy thấy nguy cơ bị liên lụy liền quay đi:

– Anh… em nghĩ mình chia tay đi. Em không muốn dính vào phiền phức…

– Vy! Em… em nói gì vậy?!

– Tôi nói rồi. Tôi không dính dáng. Anh tự chịu.

Cô ả rảo bước tính chạy, nhưng ông Tín chặn lại:

– Cô đi đâu? Tụi cô cấu kết hành hạ vợ của người ta, còn lấy tiền của vợ để tiêu xài. Tất cả nội dung này tôi đã gửi cho phường. Cô cũng không thoát được.

Vy bật khóc, run như cây sậy.

Hưng gào lên:

– Ba ơi đừng! Con lỡ dại…

Ông Tín quát:

– Tao không có thằng con rể như mày!

Ông đưa tay chỉ thẳng ra cửa:

– Ra khỏi nhà này. Ngay.

Hưng lết từng bước, đôi mắt thất thần. Khi đi ngang qua Thuý, anh khụy gối:

– Em tha cho anh… anh bị nó dụ…

Thuý lắc đầu, khóc nghẹn nhưng giọng rất rõ:

– Không ai dụ được người đã phản bội vợ mình.

Khi cánh cửa sập lại sau lưng Hưng, cả căn nhà im phăng phắc.


Đêm đó, Thuý và con được cha đưa về nhà ông ở quận 7. Hồ sơ ly hôn, đơn tố cáo, toàn bộ chứng cứ… được chuẩn bị chóng vánh.

Ba ngày sau, công an phường mời cả Hưng và Vy lên làm việc vì hành vi bạo lực gia đình và chiếm đoạt tài sản chung.

Vy bị gia đình đuổi khỏi nhà vì xấu hổ. Cô phải ký cam kết bồi hoàn tiền cho Thuý. Còn Hưng bị tạm giữ vì hành vi bạo lực gây thương tích nhẹ và cố ý tiêu tán tài sản hôn nhân.

Từ một gã đàn ông tự tin, coi thường vợ, Hưng ngồi co ro trong phòng hỏi cung, đôi mắt vằn đỏ, gương mặt sụp đổ hoàn toàn.

Anh chỉ hiểu một điều:
đến lúc mất tất cả rồi mới nhận ra người luôn cứu mình—lại là người mình từng chà đạp.


Một tháng sau, Thuý chính thức ly hôn. Chị bế con vào phòng tòa án, ký tên không một giọt nước mắt. Nỗi đau của chị đã vượt qua giới hạn để biến thành sự lạnh lẽo cứng rắn.

Cha chị đặt tay lên vai con gái:

– Con sống cuộc đời mới đi. Ba luôn ở đây.

Thuý ôm con, gật đầu. Trời bên ngoài trong xanh, nhưng lòng chị còn một vệt mưa nhẹ. Dù vậy, chị đã bước qua giông tố.

Còn Hưng… cái kết của anh là một căn phòng trọ chật hẹp, công việc không ổn định, bị người quen xa lánh. Vy thì chạy trốn khỏi thành phố, mang theo vết nhơ không bao giờ rửa sạch.

Cả hai phải trả giá cho giây phút đê tiện tưởng như vô hại trong căn nhà năm xưa.

Còn Thuý—chị đứng vững. Mạnh mẽ. Và tự do.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!