THIẾU TÁ GIỮ TAY VỢ CHO T;IỂU TA;M T;ÁT GIỮA TIỆC – 15 PHÚT SAU CHA VỢ ĐẠI TÁ XUẤT HIỆN KHIẾN CẢ NHÀ CHỒNG QUỲ XUỐNG XIN THA
Đêm đó, Minh – vợ của Thiếu tá Hoàng – chưa bao giờ nghĩ đời mình lại rơi vào cảnh ê chề đến vậy.
1. Bữa tiệc định mệnh
Ngày kỷ niệm 5 năm cưới, Hoàng nói muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ “ấm cúng”, bảo Minh ăn mặc chỉn chu để ra mắt vài người bạn quan trọng của anh.
Minh – mới sinh con được 7 tháng, chưa hồi dáng, vẫn còn yếu – cố gắng chuẩn bị chu đáo. Cô thậm chí nhịn mệt để trang điểm nhẹ, hy vọng chồng vui.
Nhưng khi đến nhà hàng, Minh đứng chết lặng.
Bên cạnh Hoàng là Lan – cô nhân viên mới mà Minh từng nghe phong thanh “quan hệ thân thiết”.
Lan mặc váy đỏ, khoác tay Hoàng như thể chủ nhân bữa tiệc. Khi thấy Minh, ả cười nửa miệng:
– Chị tới rồi à? Trông… cũng được đó.
Câu nói tưởng xã giao mà như dao cắm vào lòng.
Hoàng không hề đính chính, còn kéo ghế cho Lan ngồi. Minh nhìn mà tim thắt lại.
2. Cái tát nhục nhã giữa đám đông
Giữa lúc mọi người đang nâng ly, Lan bỗng cố tình đánh rơi ly rượu vào người Hoàng, rồi quay sang Minh, giọng sắc lẹm:
– Con vợ anh vụng về dữ ta! Quần áo anh dơ hết rồi!
Hoàng nhìn Minh, cau mày:
– Em làm cái gì vậy? Xin lỗi Lan đi!
Minh sững sờ:
– Em đâu có…
Lan đứng bật dậy, gằn từng chữ:
– Mày không xin lỗi thì bước khỏi đây!
Minh vẫn còn bàng hoàng thì Hoàng nắm tay cô, kéo mạnh ra phía trước mặt Lan.
– Xin lỗi đi! Lan nói gì em làm theo.
Minh bật khóc:
– Anh… anh đang làm gì vậy?
Lan cười khẩy, rồi bất ngờ vung tay tát thẳng vào mặt Minh, đến mức chiếc bông tai của cô rơi xuống đất.
– Cho tỉnh! Thứ đàn bà vô dụng!
Khách trong tiệc ồ lên. Có người quay video. Có người che miệng. Nhưng Hoàng đứng nhìn… không hề can thiệp.
Minh choáng váng, nước mắt trào ra. Nỗi đau ở má không bằng nỗi đau trong tim.
– Hoàng… Anh để người ta tát vợ anh?
Hoàng lạnh như thép:
– Đó là lỗi của em. Đừng làm tôi mất mặt.
Minh gần như khuỵu xuống.
3. 15 phút sau – Bầu trời đổi màu
Minh bỏ chạy khỏi tiệc, mặt vẫn còn in dấu tay. Cô run rẩy gọi cho cha – Đại tá Từ, người mà nhà chồng luôn e ngại.
– Ba… con… con bị làm nhục…
Chỉ nghe tiếng thở gấp ở đầu dây:
– Con ở đâu?
– Nhà hàng Ánh Dương…
– Đợi ba. Mười lăm phút.
Từ đó, Minh không còn bình tĩnh được nữa. Cô ôm mặt ngồi trước sảnh nhà hàng, khóc không thành tiếng.
Đúng 15 phút, một chiếc xe bán quân sự màu đen thắng gấp trước cửa nhà hàng. Cửa xe bật mở, Đại tá Từ bước xuống với ánh mắt lạnh như băng.
Đằng sau ông là hai sĩ quan quân đội và một đại đội cảnh vệ thường trực.
Nhà hàng náo loạn.
Đại tá Từ đi thẳng vào phòng tiệc.
– Hoàng! Ra đây!
Hoàng – đang cụng ly vui vẻ cùng Lan – tái mét khi thấy cha vợ đứng trước cửa.
Lan đang định khoác tay anh thì Đại tá Từ quát lớn:
– Cô đứng im!
Tiếng quát khiến cả phòng tiệc im phăng phắc.
4. Sự thật bị phơi bày – Kẻ phản bội lộ mặt
Đại tá Từ gằn giọng:
– Vợ con đang ngồi ngoài cửa khóc đến ngất. Cậu làm cái gì trong đây?
Hoàng ấp úng:
– Ba… con… chỉ hiểu lầm thôi…
– Hiểu lầm? Cậu giữ tay con gái tôi cho người đàn bà khác tát?
– Ba… con…
– CẬU IM!
Cả phòng không dám thở.
Đại tá Từ quay sang Lan:
– Cô là gì của Hoàng?
Lan hất mặt:
– Tôi là người anh ấy yêu. Chúng tôi chuẩn bị ra mắt gia đình…
– Gia đình nào? – Giọng Đại tá Từ trầm xuống – Vậy cô biết anh ta đã có vợ?
Lan cười nhạt:
– Biết thì sao? Ả ta vô dụng, không xứng.
Nói chưa dứt câu…
BỐP!
Đại tá Từ đập mạnh bàn:
– Một kẻ thứ ba mà dám nhục mạ quân nhân gia đình tôi trước mặt tôi?
Cả Lan lẫn Hoàng đều run rẩy.
5. Cái kết – Cả nhà chồng quỳ xuống
Đại tá Từ ra lệnh:
– Gọi cha mẹ Hoàng đến đây. Tôi giải quyết một lần.
Mười phút sau, bố mẹ Hoàng lật đật chạy vào. Thấy Đại tá Từ đang đứng uy nghi giữa phòng tiệc, họ run như sắp ngất.
– Anh chị dạy con kiểu gì để nó dám nhục mạ con gái tôi đến mức này?
Mẹ Hoàng khóc lóc:
– Dạ… dạ tụi tui xin lỗi đại tá… Lỗi thằng nhỏ… dạ…
– Quỳ xuống.
Cả phòng chết lặng.
Bố mẹ Hoàng lập tức quỳ. Hoàng cũng run rẩy quỳ theo. Lan mặt cắt không còn giọt máu.
Đại tá Từ nói từng câu rõ ràng:
– Từ giờ phút này, Minh và cháu ngoại tôi cắt đứt hoàn toàn với gia đình anh.
– Hoàng bị đề nghị đình chỉ công tác để chờ điều tra vi phạm đạo đức quân nhân.
– Lan, cô thì chuẩn bị tinh thần đối mặt với vu cáo và hành vi xâm hại danh dự người khác. Pháp luật tự xử. Tôi không cần động tay.
Lan òa khóc, quỳ xuống ôm chân Hoàng:
– Anh cứu em với! Anh nói gì đi!
Hoàng hổ thẹn tới mức không dám mở miệng.
6. Minh rời đi – Người đau nhất không phải kẻ bị tát
Khi Đại tá Từ dìu Minh về xe, cô nhìn lại căn phòng ồn ào, nơi hôn nhân của cô vừa tan vỡ.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, Minh thấy lòng nhẹ bẫng.
Cô nói khẽ:
– Ba… con không cần anh ấy nữa.
Đại tá Từ siết tay con gái:
– Con không mất gì cả… Chính nó mới là đứa mất hết.
Phía sau lưng họ, Hoàng gục xuống sàn, khóc nghẹn như một kẻ vừa tỉnh khỏi cơn mê muội.
Lan bị công an mời làm việc ngay trong đêm.
Còn gia đình Hoàng?
Cả nhà phải đối mặt với sự nhục nhã mà chính họ gây ra.





