“Cả Đời Nuôi Lợn Tích Cóp 20 Tỷ, Đến Khi Lâm Bệnh Tôi Mới Biết Ba Đứa Con Ruột Chờ Ngày Gì – Và Đêm Đó Tôi Đã Đổi Di Chúc”

“Cả Đời Nuôi Lợn Tích Cóp 20 Tỷ, Đến Khi Lâm Bệnh Tôi Mới Biết Ba Đứa Con Ru;ột Chờ Ngày Gì – Và Đêm Đó Tôi Đã Đổi Di Chúc”

Tôi là Bà Lâm. Năm nay bảy mươi ba tuổi. Tóc đã bạc quá nửa đầu, lưng còng hẳn xuống sau hơn bốn mươi năm gắn đời mình với chuồng lợn.

Người làng nhìn tôi chỉ thấy một bà già quê mùa, ăn mặc giản dị, nói năng nhỏ nhẹ. Ít ai biết, cả đời cắm cúi ấy đã giúp tôi tích cóp được đúng hai mươi tỷ đồng. Không phải buôn gian bán lận, không phải trúng mánh, mà là từng đồng lời từ nuôi lợn: những đêm thức trắng vì dịch tả, những lần trắng tay vì giá cám tăng vọt, những mùa lợn chết hàng loạt, tôi phải bán cả nhẫn cưới để gượng dậy làm lại.

Tôi có bốn đứa con.
Ba trai, một gái.

Đứa con gái là con nuôi, tôi đón về từ trại trẻ mồ côi khi nó mới bốn tuổi, gầy gò, mắt lúc nào cũng sợ sệt. Ba đứa con trai là máu mủ ruột rà, tôi sinh ra, bế ẵm, nuôi lớn từng đứa.

Tôi từng nghĩ, dù thế nào đi nữa, về già mình cũng có chỗ dựa. Nhưng hóa ra, đó là suy nghĩ ngây thơ nhất đời tôi.

Ngày bác sĩ kết luận tôi bị suy tim độ hai, dặn phải hạn chế lao động nặng, cả ba đứa con trai đều về quê. Chúng về rất đông đủ, rất kịp thời.

Chúng khóc.

Khóc khéo lắm.

Thằng cả nắm tay tôi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay nhăn nheo của tôi, nói mẹ vất vả cả đời rồi, giờ để con lo.
Thằng hai sụt sùi, bảo chỉ mong mẹ sống lâu thêm với con cháu, tiền bạc không quan trọng.
Thằng út ôm vai tôi, nói gia đình mới là trên hết, của cải chỉ là phù du.

Tôi nghe mà lòng mềm ra, tim nóng lên như có nắng sớm chiếu vào.

Cho đến khi chúng bắt đầu vào vai diễn chính.

Chúng nói tôi già rồi, trí nhớ kém, giấy tờ cần “rõ ràng minh bạch” để sau này không tranh chấp. Chúng đề nghị tôi làm lại di chúc.

Rồi như đã tập dượt sẵn, cả ba đồng thanh chuyển hướng câu chuyện sang đứa con gái nuôi.

“Nó không phải máu mủ.”
“Mẹ thương nó thì cho ít tiền dưỡng già là được.”
“Hai mươi tỷ mà chia cho người ngoài, thiên hạ cười cho.”

Tôi ngồi im. Không nói được lời nào.

Con bé – đứa con gái nuôi – ngồi nép ở góc bàn. Nó cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau, không khóc, không phản ứng, chỉ lặng im như đã quen với việc bị gạt ra ngoài.

Nhìn nó, tim tôi đau như có ai bóp nghẹt.

Hai mươi năm qua, khi dịch bệnh quét sạch cả trại lợn, chính nó là người cùng tôi xách từng xô nước vôi, lau chuồng, đỡ từng con lợn hấp hối. Khi tôi sốt cao vì nhiễm trùng, chính nó thức trắng đêm lau người, đút từng thìa cháo.

Còn ba đứa con trai ruột?
Chúng chỉ xuất hiện khi tôi báo lãi. Hoặc khi nghe tin tôi yếu.

Đỉnh điểm là khi thằng cả đặt tờ giấy trước mặt tôi, đề nghị tôi lập văn bản truất quyền thừa kế của con bé, ngay tại chỗ.

Ba ánh mắt dồn vào tôi. Chúng chờ một cái gật đầu.

Tôi không gật. Tôi cũng không phản đối. Tôi chỉ nói mệt, cần nghỉ.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi mở két sắt. Lấy ra bản di chúc đã viết cách đây ba năm – khi tôi còn tin rằng máu mủ là điều thiêng liêng nhất. Tôi đọc lại từng dòng, từng chữ.

Và lần đầu tiên trong đời, tôi đổi ý.

Sáng hôm sau, tôi gọi luật sư. Tôi yêu cầu lập di chúc mới. Rõ ràng. Không một kẽ hở.

Ba ngày sau, tôi gọi tất cả các con về, nói muốn công bố trước cho yên tâm.

Ba đứa con trai ngồi thẳng lưng, mắt ánh lên vẻ mong chờ. Chúng chắc mẩm mình đã thắng.

Tôi chậm rãi nói:

“Tài sản của mẹ, mẹ để lại phần lớn cho đứa con gái nuôi. Nhà, đất, và quyền điều hành trang trại.”

Căn phòng đóng băng.

Thằng cả đập bàn.
Thằng hai đứng bật dậy.
Thằng út mặt tái mét.

Tôi nhìn từng đứa, giọng bình thản đến lạ:

“Máu mủ không nuôi mẹ lúc mẹ bệnh.
Máu mủ không thức đêm với mẹ khi chuồng lợn bốc mùi chết chóc.
Người ở lại là ai, mẹ nhìn rõ.”

Tôi quay sang con bé, nắm tay nó:

“Mẹ không để lại tài sản cho người tham lam.
Mẹ để lại cho người có tình.”

Ba đứa con trai bỏ về trong giận dữ. Con bé bật khóc. Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, thấy lòng nhẹ đi.

Hóa ra, thứ đáng sợ nhất đời tôi không phải dịch bệnh, không phải thua lỗ.
Mà là lòng tham của chính những đứa con do mình sinh ra.

Và điều an ủi lớn nhất, là đến cuối đời, tôi vẫn chọn đúng người để tin.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!