Bà Lựu – một người đàn bà có tiếng “ăn nói chua như sau” ở xóm – luôn tự hào mình khéo léo giữ nếp nhà. Khi con trai bà – Hưng – đưa vợ từ quê về cưới, bà đã thanh tuyệt ngay từ lần đầu gặp mặt: “Con dâu mà quê mùa, nói tiếng
Bà Lựu – một người đàn bà có tiếng “ăn nói chua như sau” ở xóm – luôn tự hào mình khéo léo giữ nếp nhà.
Khi con trai bà – Hưng – đưa vợ từ quê về cưới, bà đã nếm ngay từ lần đầu gặp mặt:
“Con dâu mà quê mùa, nói tiếng ồn, chắc học hết cấp 2 là cùng. Mặt mũi thì hiền như địa đất, lấy về chỉ tổ làm x;/ấu mặt mẹ chồng.”
Từ ngày về làm dâu, Mai – cô con dâu hiền lành – luôn được ngồi ngồi ăn dưới góc bếp. Bữa cơm nào bà Lựu cũng chỉ đạo rõ ràng:
– “Mẹ ăn trên, chị ngồi dưới. Nhà tôi có trên dưới rỉ rỉ. Quê mà muốn ngồi chung à?”
Cả nhà không ai sơn can de. Hưng thì đi làm xa, một tuần mới về một lần, còn Mai thì luôn yên tĩnh thoải mái, không hé răng.
Thời gian trôi, bà Lựu đột nhiên b;/ệnh. Tai biến tạo nửa bà li;/ệt, là một khoảng trống. Nhưng điều làm bà tức tối hơn cả… là Mai không còn ở nhà nữa.
Cô ấy để viết lại một lá thư rút gọn:
“Con xin phép về quê lo việc gia đình vài hôm, nhờ chị Hai chăm mẹ giúp.”
Mỗi ngày, người chăm sóc bà thay đổi. Khi thì người từ trung tâm y tế đến, khi thì bác sĩ đến tận nhà truyền nước.
Mọi chi phí đều được thanh toán sẵn. Bà giải đáp thắc mắc về con gái lớn của mình:
– “Tiền đâu mà bây giờ gọi bác sĩ tư chăm mẹ?”
Cô con gái chỉ cô một tấm danh sách chữ chữ:
“Nguyễn Thị Mai – Phó Tổng Giám đốc điều hành Tập đoàn y tế quốc tế HTP”
Bà Lựu ch;/mết.
Thì ra, Mai không sầu “quê mùa” như bà nghĩ. Không ngờ cô chính là con gái duy nhất gia đình cháy tiếng.
Ba tháng sau, công việc chăm sóc đột nhiên dừng lại.
Một buổi sáng, có chiếc xe đỗ trước cổng. Một người đàn ông mặc vest đen bước vào, trao đầu trao phong bì:
“Tập đoàn chúng tôi xin chấm dứt hợp đồng điều trị cho bà Lựu. Đây là khoản chi trả cuối cùng, theo chỉ thị của Phó Tổng Giám đốc Nguyễn Thị Mai .”
Ông kính chào rồi rời đi, để lại trên bàn một tấm tôn vinh và phong thư trắng.
Bên trong, chỉ ó một vài dòng chữ gọn gàng:
“Con đã làm tròn đạo nghĩa làm dâu. Từ nay, ân tình giữa chúng ta xem như dứt khoát.”
Đêm đó, bà Lựu trong suốt.
Trong cơn gió lùa qua khe cửa, bà nghệ vang vọng tiếng Mai nói hôm nay:
“Mẹ ăn cơm đi kẻo nhạt.”
Và lần đầu tiên trong đời, người đàn bà ngân lộc bốc lửa nhận ra — có những thứ mất đi rồi, không bao giờ mua lại được, dù có cả thế gian trong tay.





