Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ cùng âm thanh l::ạ…. bên trong của chồng và cô hàng xóm tr::ẻ… Người vợ không la::o vào mà lặng lẽ trở ra nhưng hà:nh độ::ng sau đó của chị mới khiến người ta phải khi::ếp s::ợ…
Chủ nhật. Trời nắng chang chang như đ/ổ lử/a. Tôi xách giỏ đi chợ, định bụng mua ít cua đồng về nấu bát canh giải nhiệt cho Kiên – chồng tôi. Dạo này Kiên hay than m/ệt, công việc áp lực, về nhà là nằm dài ra ghế. Thương chồng, tôi chẳng nề hà việc gì, từ kiếm tiền đến nội trợ đều chu toàn. Đi được nửa đường, đến hàng rau quen, tôi mới tá hỏa nhận ra mình để quên ví tiền trên nóc tủ giày. Chắc lúc nãy mải nghe điện thoại công việc nên đãng trí. Tôi tặc lưỡi, quay xe phóng vội về nhà.
33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, cô g:ái ch:án đ:ời thuê anh đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt cho qua 4 ngày Tết. Ai ng:ờ đê:m mùng 2 anh lôi ra 1 thứ khiến tôi.. nằ/m v/ật ra giư/ờng, tr/ời ơi… quá khungkhiep…
33 tuổi. Cầm trên tay tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế, hiện đang là trưởng bộ phận chiến lược của một công ty có tiếng, tôi có tất cả những gì một người phụ nữ hiện đại mơ ước: tiền tài, địa vị, nhan sắc. Nhưng trong mắt bố mẹ tôi ở quê, tôi chỉ là một “qu/ả b/om n/ổ ch/ậm”, một món hà/ng t/ồn kh/o mất giá thảm hại cần phải thanh lý gấp. Tết năm nay, mẹ tôi ra tối hậu thư: “M/ày không dẫn th/ằng nào về thì đừng có v/ác m/ặt về cái nhà này nữa. Tao nh//ục với làng xóm lắm rồi!”.
Chiều 29 Tết, tôi lang thang ở góc phố cổ Hà Nội, lòng rối như tơ vò. Tôi ch/án đ/ời đến mức muốn thuê đại một ai đó cho xong chuyện. Bỗng nhiên, mắt tôi va phải một người đàn ông đang cặm cụi đánh giày bên vỉa hè. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi hơi sờn, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng góc cạnh và rất nam tính.
Một ý nghĩ đi//ên rồ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm hỏi: – “Này anh, đánh một đôi bao nhiêu”? Anh ta ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi một lúc rồi đáp: – “Tùy tâm cô thôi”. – “Được. Tôi có một “kèo” này thơm hơn đánh giày cả năm. 4 triệu cho 4 ngày Tết. Về quê đóng giả người yêu tôi. Bao ăn ở, xe cộ tôi lo. Anh làm không”?
Tôi chờ đợi một sự mặc cả, hoặc vẻ khúm núm. Nhưng không, anh ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy thú vị: – “4 triệu? Được, tôi nhận. Nhưng tôi có điều kiện: Cô không được phép ch/ê b//ai xuất thân của tôi trước mặt bố mẹ cô”. Tôi gật đầu cái rụp. Thợ đánh giày thì đã sao, miễn là có “cái x//ác” đàn ông đem về là được.Chuyến xe về quê diễn ra suôn sẻ lạ lùng. Người đàn ông tên Hùng này ít nói nhưng rất lịch thiệp. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Dù tôi giới thiệu anh chỉ là nhân viên quèn, bố tôi vẫn lôi anh vào mâm rư//ợu tiếp đãi nồng hậu. Điều khiến tôi ki/nh ng//ạc là Hùng… diễn quá sâu. Anh ta không hề tỏ ra khúm núm hay tự ti của một người lao động chân tay thấp kém. Anh ngồi đàm đạo với bố tôi về thời sự, về kinh tế vĩ mô, thậm chí còn sành sỏi bình luận về chai rư//ợu va/ng Ch//ile mà tôi biếu bố. Cách anh cầ/m l/y rư/ợu, cách anh gắp thức ăn cho mẹ tôi, tất cả đều toát lên một khí chất đĩnh đạc, sang trọng đến khó hiểu.
– “Thằng Hùng được đấy con ạ. Ngh/èo tiền nhưng không ngh/èo chí.” – Bố tôi gật gù khen ngợi sau bữa cơm tất niên. Tôi thở phào, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi sợ mình đang lừa dối bố mẹ quá trớn, và sợ cả ánh mắt sâu thẳm của Hùng mỗi khi nhìn tôi.
Đêm mùng 2 Tết. Sau khi ti/ếp khá/ch k/hứa họ hàng mệt nhoài, tôi về phòng. Cửa phòng hé mở, Hùng bước vào. Theo thỏa thuận, chúng tôi ngủ chung phòng để bố mẹ không nghi ngờ, nhưng tôi ng/ủ giư/ờng, anh ng/ủ dưới đất. Anh bất ng:ờ lôi ra 1 thứ khiến tôi.. nằ/m v/ật ra giư/ờng, tr/ời ơi… quá khungkhiep…

Hùng khép cửa lại rất nhẹ. Anh không tiến lại gần tôi ngay, mà đứng dựa vào tường, rút từ trong chiếc ba lô sờn cũ ra một xấp giấy dày, được buộc cẩn thận bằng dây da.
– “Cô xem cái này đi. Trước khi tôi ở lại nhà cô thêm ngày nào nữa.”
Tôi cau mày khó chịu:
– “Anh làm gì mà nghiêm trọng thế?”
Hùng không trả lời. Anh bước tới, đặt xấp giấy lên bàn, rồi… đổ ào xuống giường tôi.
Những tờ giấy bung ra.
Tôi vừa nhìn thấy dòng chữ đầu tiên thì toàn thân lạnh toát.
BẰNG TIẾN SĨ – UNIVERSITY OF CHICAGO
Chuyên ngành: Kinh tế phát triển
Tên: Trần Quốc Hùng
Tôi bật dậy, tim đập loạn xạ.
Chưa kịp hiểu chuyện, ánh mắt tôi tiếp tục dán vào:
-
Hộ chiếu Mỹ
-
Hợp đồng góp vốn một quỹ đầu tư
-
Giấy xác nhận cổ phần
-
Một tấm ảnh… Hùng đứng giữa hội trường, phía sau là logo một ngân hàng quốc tế lớn, bên cạnh là những gương mặt tôi chỉ từng thấy trên báo kinh tế
Tôi ngã phịch xuống giường, đầu óc quay cuồng.
– “Anh… anh là cái gì vậy?” – giọng tôi khàn đi.
Hùng ngồi xuống ghế, giọng trầm và bình thản đến đáng sợ:
– “Tôi từng là giảng viên kinh tế. Từng có công ty riêng. Từng giàu. Rất giàu.”
Tôi nuốt khan:
– “Vậy tại sao anh lại… đánh giày?”
Anh cười nhạt:
– “Vì tôi ngu.”
Chỉ hai chữ ấy, nhưng nặng đến nghẹt thở.
Hùng kể.
Ba năm trước, anh bị người thân nhất phản bội, mất sạch tiền, công ty phá sản, danh tiếng tan nát. Một cú trượt dài khiến anh tự cắt đứt tất cả, không muốn quay lại giới cũ. Đánh giày chỉ là cách anh sống sót, và cũng là cách anh trốn tránh chính mình.
– “Tôi nhận kèo của cô vì thấy cô… giống tôi.”
– “Bằng cấp cao, đứng trên đỉnh, nhưng ánh mắt thì trống rỗng.”
Tôi chết lặng.
Cả đời tôi tự hào vì mình hơn người.
Còn người đàn ông tôi thuê với giá 4 triệu… lại từng đứng ở nơi tôi mơ cũng chưa chạm tới.
Hùng đứng dậy:
– “Ngày mai, mùng 3 Tết, tôi sẽ nói thật với bố mẹ cô. Nếu cô muốn hủy kèo, tôi đi ngay.”
Tôi nhìn theo lưng anh, cổ họng nghẹn cứng.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác bị lột trần sự kiêu hãnh.
Bằng cấp của tôi… bỗng trở nên nhẹ tênh.
Còn người đàn ông ngủ dưới sàn kia… nặng đến mức khiến tôi không dám coi thường thêm một giây nào nữa.





