Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…
Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.
Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.
Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.
“Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.
Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng….

Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh chết lặng.
Trên chiếc giường đơn kê sát tường, Tùng nằm đó. Người gầy rộc, hốc hác đến mức không còn nhận ra thằng con trai cao lớn ngày nào. Hai má hóp lại, môi tái nhợt, hơi thở nặng nhọc và đứt quãng. Cánh tay cắm kim truyền, chai dịch treo lủng lẳng, bên cạnh là một túi thuốc lớn nhỏ lẫn lộn.
Bà Hạnh khuỵu xuống, chân không còn đứng vững.
– “Trời ơi… con ơi…”
Tùng nghe tiếng, khẽ mở mắt. Khi nhìn thấy mẹ, đôi mắt vốn mệt mỏi bỗng đỏ hoe. Anh quay mặt đi rất nhanh, như sợ mẹ nhìn rõ mình.
– “Sao… sao mẹ lại lên đây?” – giọng anh khàn đặc.
Bà Hạnh lao tới, nắm lấy tay con. Bàn tay ấy lạnh và nhẹ bẫng, không còn cái ấm quen thuộc của đứa con trai từng gánh vác cả gia đình.
– “Con bị làm sao thế này hả Tùng? Sao con không nói với mẹ?” – bà nghẹn ngào.
Tùng im lặng rất lâu.
Cô gái đứng ngoài cửa khẽ lên tiếng, giọng run run:
– “Anh Tùng… bị suy thận giai đoạn cuối, bác ạ.”
Tai bà Hạnh ù đi, cả căn phòng như chao đảo.
– “Ba… ba năm nay rồi.” – cô gái nói tiếp – “Anh ấy phát hiện bệnh từ lúc mới đi làm được hơn nửa năm.”
Bà Hạnh quay sang nhìn con, môi run rẩy:
– “Thế… tiền… tiền con gửi về cho mẹ…”
Tùng nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt anh.
– “Con không dám nói… Mỗi tháng chạy thận, thuốc men, tiền phòng… tốn kém lắm. Nhưng con biết mẹ ở quê không có gì ngoài mấy sào ruộng. Con sợ mẹ lo… sợ mẹ bán nhà…”
Bà Hạnh bật khóc thành tiếng.
Cô gái cúi đầu:
– “Anh ấy nhận làm thêm đủ thứ việc online, nhận dự án đêm hôm. Có tháng anh kiệt sức phải nhập viện, nhưng vẫn nhờ cháu chuyển tiền đúng ngày cho bác… đủ 12 triệu. Anh bảo: ‘Mẹ tao quen nhận số tiền đó rồi, thiếu một tháng mẹ sẽ nghi’.”
Bà Hạnh ôm chặt lấy con, khóc nấc:
– “Mẹ ngu quá… mẹ tưởng con giỏi giang, mẹ còn khoe khắp làng… Mẹ có cần tiền đâu con ơi…”
Tùng bật khóc như một đứa trẻ:
– “Con chỉ muốn mẹ sống đỡ khổ… con chỉ muốn mẹ yên tâm là con ổn…”
Ngoài trời, mưa phùn rơi lặng lẽ.
Ba năm.
Ba năm Tùng sống chung với bệnh tật, với kim tiêm, với những đêm đau đến không ngủ được… chỉ để giữ cho mẹ một cuộc sống yên ổn nơi quê nhà.
Bà Hạnh lau nước mắt, nắm tay con thật chặt:
– “Từ giờ… mẹ ở đây. Không đi đâu nữa. Mẹ còn con thì còn tất cả.”
Tùng khóc, nhưng lần này là khóc vì nhẹ nhõm.





