ĐỠ ĐẺ CHO BỒ NHÍ CỦA CHỒNG, TÔI ĐÃ LÀM MỘT VIỆC KHÔNG THỂ DUNG THỨ…

ĐỠ ĐẺ CHO BỒ NHÍ CỦA CHỒNG, TÔI ĐÃ LÀM MỘT VIỆC KHÔNG THỂ DUNG THỨ…

Ý nghĩ ấy thoáng qua trong đầu tôi như một tia chớp đen tối.

Nếu mình chậm tay một chút…
Nếu mình “sơ suất” một chút…
Mọi đau đớn này… sẽ chấm dứt.

Tôi sợ chính bản thân mình.

Trước mặt tôi không còn là “bồ nhí của chồng”, mà là một sản phụ đang giành giật từng hơi thở với tử thần. Nhưng trong tim tôi, nỗi hận đã ăn sâu, âm ỉ suốt nhiều tháng trời kể từ ngày tôi phát hiện ra sự thật.

Tôi nhớ như in buổi tối hôm ấy.

Chiếc điện thoại của chồng rung lên liên tục. Những dòng tin nhắn không che giấu:
“Em nhớ anh…”
“Con đạp rồi, chắc giống anh lắm…”

Tôi đã không khóc. Không làm ầm ĩ. Tôi chỉ thấy trong lòng mình… trống rỗng.

Và giờ đây, người phụ nữ ấy đang nằm trước mặt tôi, đặt sinh mạng của cô ta và đứa bé vào tay tôi.

“Hạnh ơi… tôi sợ lắm…”
Giọng Linh run rẩy, bàn tay cô ta nắm chặt lấy tay tôi như níu lấy cọng rơm cuối cùng.

Tôi hít một hơi thật sâu.
Bình tĩnh. Mình là hộ sinh.

Tôi ra hiệu cho y tá chuẩn bị dụng cụ, đồng thời nhanh chóng kiểm tra lại tình trạng thai. Dây rốn vẫn quấn cổ. Tim thai yếu dần.

Thời gian không cho phép tôi do dự.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết… nếu tôi không hành động đúng chuyên môn, hậu quả sẽ không thể cứu vãn.

Nhưng rồi… tôi chần chừ.

Chỉ vài giây thôi.
Vài giây ngắn ngủi mà tôi đã từng nghĩ:
“Đây là quả báo.”

Tim thai đập chậm lại.

Mồ hôi tôi túa ra lạnh ngắt. Tay tôi run lên thật sự.

Và rồi, trong đầu tôi vang lên giọng của mẹ tôi ngày xưa:

“Làm nghề y, con cứu được một người là con tích được một đức. Đừng để thù hận che mờ lương tâm.”

Tôi bừng tỉnh.

Tôi hét lên gọi bác sĩ trực, yêu cầu can thiệp khẩn cấp. Tôi làm tất cả những gì mình có thể làm, nhanh đến mức không còn chỗ cho suy nghĩ cá nhân.

Cuối cùng…
Tiếng khóc oe oe vang lên giữa đêm mưa tầm tã.

Đứa bé được cứu sống.

Linh bật khóc nức nở. Cô ta không biết rằng chỉ vài giây trước, sinh mạng của con mình đã đứng sát bờ vực vì chính sự do dự của tôi.

Tôi đứng lặng người.

Ca sinh kết thúc, tôi bước ra ngoài hành lang bệnh viện. Đèn neon trắng lạnh. Mưa vẫn rơi không ngớt. Tôi dựa lưng vào tường, trượt xuống ngồi bệt, nước mắt tuôn ra không kiểm soát.

Tôi đã cứu con của chồng tôi… và người phụ nữ phản bội tôi.

Nhưng tôi cũng vừa nhận ra một sự thật đáng sợ:
👉 Tôi đã từng muốn làm điều ác.

Sáng hôm sau, khi chồng tôi hớt hải chạy tới bệnh viện, ôm lấy Linh và đứa bé, tôi đứng từ xa nhìn họ.

Anh nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh chết lặng.

Có lẽ anh không ngờ người đỡ đẻ cho con mình… lại là vợ.

Tôi không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ tháo chiếc mũ hộ sinh, đặt lên bàn trực.

Hôm đó, tôi nộp đơn xin nghỉ việc.

Vài tuần sau, tôi ký đơn ly hôn. Tôi không giành giật, không níu kéo. Tôi chỉ nói với chồng một câu duy nhất:

“Em đã cứu con anh. Nhưng em không thể tiếp tục cứu một cuộc hôn nhân đã chết.”

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại đêm mưa ấy, tôi vẫn rùng mình.

Không phải vì nỗi đau bị phản bội…
Mà vì tôi đã hiểu rõ một điều:

👉 Làm người, đáng sợ nhất không phải là bị tổn thương, mà là để thù hận biến mình thành kẻ đánh mất lương tâm.

Tôi đã đứng rất gần ranh giới ấy.
Và may mắn… tôi đã dừng lại kịp thời.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!