…Tôi đành quyết định im lặng.
Không phải vì tôi không còn đau.
Mà vì tôi hiểu, có những thứ càng nói ra càng làm mình thấp đi.
Tôi không cãi. Không truy hỏi. Không kể lể công lao mình đã chăm sóc con riêng của cô ấy thế nào. Tôi cũng không hỏi vì sao cô ấy lại phản bội. Bởi mọi lý do lúc này đều trở nên thừa thãi.
Khi một người phụ nữ nói thẳng rằng cô ấy ngủ với chồng cũ vì “hợp chuyện ấy hơn”, thì rõ ràng, tôi chưa từng là người đàn ông trong tim cô ấy. Tôi chỉ là một lựa chọn an toàn. Một chỗ dựa đúng lúc. Một bến đỗ tạm thời khi cô ấy cần người gánh vác.
Tối hôm đó, tôi ngủ ở phòng khách. Không chạm vào cô ấy. Không nhìn vào mắt cô ấy. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi duy nhất:
Suốt thời gian qua, mình đang làm chồng… hay chỉ là người thay thế?
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, đưa thằng bé đi học như mọi ngày. Nó vẫn vô tư khoác balo, líu lo kể chuyện trường lớp, không hề biết rằng gia đình mà nó đang sống sắp tan vỡ.
Trước khi xuống xe, nó quay sang ôm cổ tôi, nói một câu khiến tim tôi thắt lại:
“Ba ơi, chiều ba nhớ đón con nha. Con thích nhất là ba đón.”
Tôi gật đầu.
Nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Chiều hôm đó, tôi vẫn đến trường đón con. Lần cuối cùng. Tôi đưa thằng bé đi ăn, mua cho nó đôi giày đá bóng mà nó thích từ lâu. Trên đường về, nó hỏi tôi:
“Ba ơi, sau này con lớn, ba vẫn dạy con đá bóng chứ?”
Tôi quay mặt đi, hít sâu một hơi rồi nói chậm rãi:
“Con trai, dù sau này ba có ở đâu, ba vẫn mong con trở thành người đàn ông tử tế.”
Nó không hiểu hết. Nhưng nó gật đầu rất mạnh.
Tối hôm đó, tôi nói chuyện với vợ.
Tôi không nói về chuyện phản bội. Không nhắc đến chồng cũ của cô ấy. Tôi chỉ nói một điều duy nhất:
“Anh rời đi.”
Cô ấy sững người. Lần đầu tiên, tôi thấy sự hoảng loạn trong mắt cô ấy.
“Anh… anh định bỏ mẹ con em thật sao?” – cô ấy hỏi.
Tôi cười. Một nụ cười nhạt đến chính tôi cũng không nhận ra mình đang cười.
“Anh không bỏ thằng bé. Anh chỉ không thể tiếp tục ở trong một cuộc hôn nhân mà mình bị xem là phương án dự phòng.”
Cô ấy im lặng. Không níu kéo. Không xin lỗi. Có lẽ trong lòng cô ấy, tôi chưa từng là người để phải giữ lại bằng mọi giá.
Ngày tôi dọn đồ rời đi, thằng bé ôm chặt chân tôi, khóc nức nở.
“Ba đừng đi…”
Tôi quỳ xuống, ôm nó thật lâu.
Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc trước mặt một đứa trẻ không phải con ruột mình.
“Ba không đi đâu cả. Ba chỉ đổi chỗ ở thôi. Con vẫn là con của ba.”
Nhưng tôi biết, có những khoảng cách một khi đã tạo ra… thì không bao giờ lấp đầy được nữa.
Sau ly hôn, nhiều người khuyên tôi nên kể hết mọi chuyện để “đỡ nhục”. Nhưng tôi không làm vậy. Không phải vì tôi bao dung, mà vì tôi không muốn tự kéo mình xuống cùng những điều không xứng đáng.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi mới hiểu:
👉 Không phải ai đến bên mình cũng vì yêu.
👉 Có người đến chỉ vì họ đang cần một bờ vai.
👉 Và khi họ không cần nữa, mình trở thành người thừa.
Tôi đã từng chăm con riêng của vợ như con ruột. Tôi không hối hận. Vì ít nhất, trong câu chuyện này, tôi không sống sai.
Nếu phải chọn lại, tôi vẫn sẽ sống tử tế.
Chỉ là lần sau, tôi sẽ không đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân mà ở đó, tôi chưa từng là lựa chọn duy nhất.
Làm chồng không đáng sợ.
Đáng sợ là làm chồng… mà không được xem là đàn ông.





