29 Tết vẫn chưa có tiền thưởng, anh trai lại báo bố đang c:ấp c::ứu, tôi đá/nh liề/u hỏi vay anh chủ nhà 35t chưa vợ 10 triệu đồng để cứ::u bố

29 Tết vẫn chưa có tiền thưởng, anh trai lại báo bố đang c:ấp c::ứu, tôi đá/nh liề/u hỏi vay anh chủ nhà 35t chưa vợ 10 triệu đồng để cứ::u bố. Ai ngờ anh cho vay luôn 50 triệu nhưng yêu cầu làm cho anh 1 việc ngay trong đêm. Đường cùng tôi đành đồng ý, không ngờ sau cái đêm l/ê lế/t ấy tôi không thể nào quay về phòng trọ được nữa….

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ căn phòng trọ chật hẹp ở mạn Cầu Giấy khiến lòng Lan rét mướt hơn cả cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Tối 29 Tết, trong khi dòng người hối hả chở quất, chở đào về nhà, Lan vẫn ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại trống rỗng. Công ty xây dựng nơi cô làm kế toán vừa tuyên bố không có thưởng Tết do công trình chưa quyết toán được, công ty cũng đang rất khó khăn mong mọi người thông cảm chia sẻ cùng công ty thời điểm này.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang. Giọng anh trai cô nghẹn ngào từ quê nhà: “Lan ơi, bố chuyển biến nặng rồi, bác sĩ bảo phải nộp ngay 50 triệu để làm ph/ẫu thu/ật gấp, nếu không thì…, anh xoay khắp nơi rồi vẫn thiếu 10 triệu nữa, mẹ đang kh/óc ng/ất ở viện em ạ.”. Tai Lan ù đi. 10 triệu đồng – con số vốn dĩ chẳng quá lớn với một kế toán cứng nghề, nhưng lúc này nó lại là ranh giới giữa sự số/ng và cái ch/ết của bố cô. Trong túi cô hiện tại chỉ còn đúng 200 ngàn đồng.

Cù/ng đư/ờng, Lan đ/ánh li/ều sang gõ cửa ngôi biệt thự của chủ nhà trọ ngay phía mặt đường. Bác chủ đi vắng, người mở cửa cho cô là Hải – con trai bác, một người đàn ông 35t, độc thân, nổi tiếng là một doanh nhân lạnh lùng và kín tiếng. Nghe Lan lắp bắp trình bày việc muốn vay tạm 10 triệu đồng để cứ/u bố, Hải không hề biến sắc. Anh nhìn cô g/ái nh/ỏ b/é đang run rẩy vì lạnh và l/o s/ợ, rồi chậm rãi nói: “Tôi sẽ cho em vay không phải 10 triệu, mà là 50 triệu. Đủ để em lo cho bố.”

Lan mừng rỡ định cảm ơn hứa ra tết đi làm trả cho anh, trong đầu cô bắt đầu nghĩ tới viến cảnh phải cày cuốc làm thêm nhiều chỗ vì công ty hiện tại không có hi vọng gì nữa rồi. Nhưng chưa đầy 2 phút thì Hải tiếp lời, giọng đanh lại: “Nhưng với một điều kiện: Em phải làm cho tôi một việc ngay trong đêm nay. Nếu đồng ý, tiền sẽ nổi trong tài khoản em ngay lập tức. Nếu không, mời em về cho”…

Lan đứng lặng.
Căn phòng khách rộng, ánh đèn vàng hắt xuống nền đá lạnh lẽo khiến cô bỗng thấy mình nhỏ bé đến đáng thương.

“Việc… việc gì ạ?” – Lan hỏi, cổ họng khô khốc.

Hải nhìn cô rất lâu. Ánh mắt ấy không thô bạo, nhưng cũng không hề ấm áp. Là ánh nhìn của một người quen ra điều kiện, không phải xin xỏ.

“Ở lại đây tối nay,” anh nói chậm rãi.
“Chỉ vậy thôi.”

Lan chết lặng.

Cô hiểu ngay ý nghĩa của câu nói ấy. Không cần giải thích, không cần nói thêm một từ nào. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ ra.

“Anh…” – Lan lùi lại một bước – “Em… em không thể…”

Hải không ép. Anh chỉ cúi đầu nhìn điện thoại, ngón tay đặt sẵn trên màn hình.
“Anh cho em năm phút suy nghĩ. Sau năm phút, nếu em bước ra khỏi cửa, coi như chưa có gì xảy ra.”

Lan nhìn ra ngoài trời. Gió vẫn rít, mưa phùn quất vào ô cửa kính. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh bố nằm trên giường bệnh, mặt tái mét, mẹ gào khóc ở hành lang bệnh viện, anh trai cầm điện thoại gọi cho cô trong tuyệt vọng.

50 triệu.
Chỉ một đêm.

Năm phút trôi qua dài như năm năm.

Lan khẽ nhắm mắt.
Rồi gật đầu.


Tiếng “ting” vang lên từ điện thoại của cô chỉ vài giây sau đó.
Tin nhắn ngân hàng hiện rõ: +50.000.000 VNĐ.

Lan run rẩy đến mức không đứng vững. Cô cúi đầu, không dám nhìn Hải.

“Em có thể gọi điện cho gia đình,” anh nói, giọng trầm xuống. “Bảo họ yên tâm.”

Lan bật khóc ngay lúc đó. Cô quay đi, bấm số anh trai, giọng vỡ vụn khi nghe đầu dây bên kia hét lên:
“Có tiền rồi! Bác sĩ đưa bố vào phòng mổ rồi!”

Cô trượt xuống ghế, nước mắt rơi không kiểm soát.

Đêm ấy, Lan không nhớ rõ mình đã trải qua bằng cách nào.
Chỉ biết rằng, khi trời gần sáng, cô ngồi co ro bên mép giường, hai tay ôm chặt lấy mình, cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.

Không đau thể xác.
Nhưng trong lòng cô, có thứ gì đó vừa vỡ ra, không thể lành lại như cũ.


Sáng mùng Một.

Lan lặng lẽ thu dọn balô, bước ra khỏi căn nhà khi Hải vẫn chưa xuống tầng. Cô không để lại lời nhắn. Không dám quay đầu lại.

Nhưng khi cô vừa mở cửa phòng trọ của mình, thì chết lặng.

Ổ khóa… đã bị thay.

Trên cánh cửa dán một tờ giấy nhỏ, nét chữ quen thuộc của Hải:

“Phòng này từ hôm nay không còn cho thuê nữa.
Em cần chỗ ở thì quay lại.”

Lan đứng chết trân trong hành lang lạnh ngắt.
Cô hiểu rồi.

Khoản tiền kia…
Không chỉ mua một đêm.
Mà là kéo cô bước sang một con đường khác, nơi cô không còn đường lui như trước nữa.

Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Hải:

“Anh không đuổi em ra đường.
Nhưng em cũng không thể quay lại cuộc sống cũ được nữa đâu, Lan.”

Lan bật khóc nức nở giữa sáng mùng Một Hà Nội.

Cô đã cứu được bố.
Nhưng đổi lại, cô mất đi nơi duy nhất từng gọi là an toàn.

Và cô chưa hề biết rằng…
👉 Đêm đó chỉ là khởi đầu cho một chuỗi lựa chọn khiến cuộc đời cô rẽ sang hướng không thể quay đầu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!