Ngày em trai tôi ra tò, trời mưa lâm thâm.
Không phải cơn mưa nặng hạt, chỉ đủ ướt vai áo, nhưng đủ làm lòng người lạnh đi. Tôi đứng trước cổng trại giam, tay nắm chặt chiếc ô cũ, nhìn cánh cổng sắt từ từ mở ra.
Thằng Hưng bước ra. Gầy hơn trước rất nhiều. Da sạm. Ánh mắt không còn ngông nghênh như ngày xưa, mà trũng sâu, dè dặt.
Ba năm.
Ba năm vì một lần bốc đồng, dính vào đ//ánh nha//u rồi bị quy t/ội c/ố ý g//ây thươ//ng tí/ch. Nó trả giá. Đủ rồi.
Tôi là chị gái duy nhất của nó. Bố mất sớm, mẹ yếu. Ngày nó vào tù, tôi đã hứa với lòng mình:
Chỉ cần nó ra t;;;ù, sống đàng hoàng, tôi sẽ che chở nó đến cùng.
Nhưng tôi không ngờ… bi kịch lại bắt đầu ngay khi nó bước chân vào nhà chồng tôi.
Tôi đưa em trai về nhà chồng, vì nhà tôi đang sửa, còn mẹ tôi thì đi chăm bà ngoại ở xa. Chồng tôi biết chuyện, miễn cưỡng gật đầu.
— “Cho nó ở tạm vài hôm.”
Chỉ “vài hôm”.
Tôi hiểu ánh mắt đó. Ánh mắt của người không bao giờ tin một kẻ từng đi t;;ù.
Mẹ chồng tôi thì khác.
Bà không thèm che giấu.
Ngay từ bữa cơm đầu tiên, bà nhìn thẳng vào Hưng, giọng lạn;h tan;h:
— “Ra t;;;ù rồi thì lo mà sống cho tử tế. Đừng để bản tính cũ lại trỗi dậy.”
Hưng cúi đầu:
— “Dạ.”
Tôi thấy tay nó run khi cầm bát.
Tôi định nói gì đó, nhưng chồng tôi đặt tay lên bàn, khẽ lắc đầu. Ý anh rất rõ: đừng làm to chuyện.

…Tôi nuốt lời vào trong.
Những ngày sau đó, Hưng sống lặng lẽ đến mức gần như tàng hình. Sáng dậy sớm quét sân, chiều phụ tôi nấu cơm, tối lặng lẽ ngồi một góc sửa đồ điện lặt vặt để kiếm chút tiền. Nó không bước lên tầng trên, không đụng vào bất cứ thứ gì thuộc về nhà chồng tôi.
Nhưng mẹ chồng tôi thì chưa từng buông tha.
– “Tiền trong nhà nhớ coi chừng đấy.”
– “Có người lạ trong nhà là phải để ý.”
– “Con cái mà hư từ gốc thì sửa sao nổi.”
Mỗi câu nói như một nhát dao, cắm thẳng vào lưng thằng bé vừa bước ra khỏi bóng tối tù tội.
Tôi thấy Hưng đêm nào cũng thức rất khuya. Không phải vì nó lén lút gì, mà vì nó không dám ngủ. Nó sợ… bị vu oan.
Và rồi chuyện xảy ra vào đúng ngày thứ mười.
Buổi chiều hôm đó, Hưng xin phép tôi ra ngoài mua ít đồ ăn. Trước khi đi, nó còn quay lại nói với mẹ chồng tôi một câu rất lễ phép:
— “Con đi có chút rồi về liền ạ.”
Bà không đáp.
Chỉ khoảng bốn mươi phút sau, khi Hưng vừa bước chân vào nhà, chưa kịp thay dép, mẹ chồng tôi từ phòng trong lao ra, giọng the thé:
— “Mất rồi! Hai cây vàng của tao mất rồi!!!”
Căn nhà đông cứng.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện thì bà chỉ thẳng vào mặt Hưng:
— “Mày! Không phải mày thì còn ai vào đây nữa?”
— “Bản tính khó thay đổi! Ra tù là ra tù thôi!”
Hưng tái mặt.
— “Con… con không lấy. Con thề…”
Chưa kịp nói hết câu, chồng tôi lao tới, nắm cổ áo Hưng kéo xềnh xệch:
— “Mày còn chối à?!”
Bốp!
Một cú đấm thẳng vào mặt.
Tôi hét lên.
— “Anh làm gì vậy?!”
Nhưng anh ta không dừng lại.
— “Loại người như nó không đánh thì không chịu khai!”
Hưng ngã dúi dụi xuống sàn. Máu mũi chảy ra. Nó không chống trả. Chỉ co người lại, hai tay ôm đầu.
— “Em không lấy… em xin chị… tin em…”
Tôi run lên vì giận và vì đau.
Tôi nhìn sang mẹ chồng.
Bà khoanh tay, ánh mắt lạnh đến vô cảm.
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ bật lên một ý nghĩ duy nhất:
Nếu hôm nay tôi không làm rõ… thằng em tôi sẽ bị hủy hoại lần nữa.
Tôi không nói thêm lời nào.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, đi thẳng vào phòng khách, mở điện thoại, kết nối với camera an ninh mà chính tôi lắp cách đây hai tháng – thứ mà không ai trong nhà để ý tới.
— “Anh.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
— “Xem cái này đi.”
Màn hình hiện lên.
Thời gian tua chậm.
14:12 – Mẹ chồng tôi vào phòng, mở ngăn tủ.
14:14 – Bà lấy ra một túi vải nhỏ.
14:15 – Bà nhìn quanh, rồi… nhét túi vàng vào túi xách của chính mình.
14:18 – Bà bước ra ngoài, gọi điện thoại.
14:20 – Bà rời nhà.
Căn phòng chết lặng.
Chồng tôi buông tay Hưng ra, mặt cắt không còn giọt máu.
— “Mẹ…?” – anh lắp bắp.
Mẹ chồng tôi đứng sững. Môi bà run lên.
— “Tao… tao chỉ muốn thử xem nó có trộm không…”
Tôi bật cười.
Cười đến chua chát.
— “Thử bằng cách vu cho nó ăn trộm vàng?”
— “Hay là thử xem… nó có đáng bị đánh thêm một lần nữa cho giống cái mác ‘thằng tù’ mà mẹ gán cho nó?”
Hưng ngồi bệt dưới sàn, ngẩng lên nhìn màn hình.
Đôi mắt nó đỏ hoe, nhưng không phải vì đau…
Mà vì tủi.
Rồi tôi quay sang chồng, giọng bình thản đến lạnh người:
— “Anh đánh em tôi một cú.”
— “Anh nghi ngờ nó vì quá khứ.”
— “Nhưng anh tin mẹ anh… dù bằng chứng là mẹ anh đã nói dối.”
Tôi tắt camera.
— “Từ hôm nay, em trai tôi không ở lại đây thêm một phút nào nữa.”
Tôi dắt Hưng ra cửa.
Sau lưng, mẹ chồng tôi run run gọi:
— “Con… con dâu…”
Tôi không quay lại.
Chỉ nói một câu, đủ để cả căn nhà im bặt:
— “Có những bản tính không phải của người từng đi tù.”
— “Mà là của người… quen vu oan người khác.”
Cánh cửa đóng lại.
Hưng bật khóc như một đứa trẻ.
Còn tôi thì hiểu ra một điều rất rõ:
Có những cái “án” nặng hơn cả nhà tù.
Và đôi khi, người tuyên án… lại chính là những kẻ đứng trong gia đình.





