CҺȇ Vợ NҺà Quȇ, Đạι Úү Bỏ Hȏп NҺȃп TҺeo Tιểu Tam – 15 PҺút Sau Cáι Kết KҺȏпg Ngờ
Người ta hay nói, khi một người đàn ông vừa chạm tay vào danh vọng, thứ đầu tiên anh ta đánh mất thường không phải tiền bạc, mà là ký ức về những ngày khốn khó đã từng đi qua.
Đại úy Nguyễn Văn Hải không nghĩ mình là người như thế. Ít nhất, anh từng tin mình vẫn còn tử tế.
Ngày còn là một chàng lính trẻ mới ra trường, Hải không có gì ngoài bộ quân phục bạc màu, chiếc ba lô sờn quai và mức lương vừa đủ sống. Khi ấy, Hạnh – vợ anh bây giờ – vẫn chỉ là một cô gái quê học hết cấp ba, quanh năm làm ruộng, phụ mẹ bán rau ngoài chợ.
Họ đến với nhau không phải vì lãng mạn.
Chỉ đơn giản là đúng lúc, đúng người.
Hải cần một mái nhà để yên tâm công tác.
Hạnh cần một người đàn ông để dựa vào giữa đời nghèo khó.
Ngày cưới, không có váy trắng. Không có nhẫn kim cương. Chỉ có mâm cỗ quê, vài bộ bàn ghế mượn hàng xóm và tiếng chúc phúc chân thành của bà con lối xóm.
Hạnh nhớ rất rõ hôm đó, Hải nắm tay cô, giọng khàn khàn:
– Anh không hứa giàu, nhưng hứa sống đàng hoàng.
Cô tin. Tin tuyệt đối.
Những năm đầu hôn nhân là chuỗi ngày dài thiếu thốn. Hải đóng quân xa nhà, mỗi tháng về được một lần, có khi vài tháng mới ghé qua chớp nhoáng. Hạnh ở quê, vừa làm ruộng, vừa buôn bán lặt vặt, vừa nuôi con nhỏ.
Có những đêm con sốt cao, Hạnh bế con chạy hơn năm cây số ra trạm xá, mồ hôi hòa nước mắt. Cô không dám gọi cho chồng, sợ anh lo giữa giờ trực.
Có những tháng Hải gửi tiền về trễ, Hạnh âm thầm vay nóng ngoài chợ, rồi lại cặm cụi trả dần.
Cô chưa từng than vãn.
Cô nghĩ, đàn ông đi làm việc lớn, mình chịu thiệt một chút cũng không sao.
Mọi thứ chỉ thực sự đổi khác từ ngày Hải được phong hàm đại úy.
Buổi lễ thăng quân hàm diễn ra trong hội trường lớn. Hạnh được phép lên dự. Cô mặc chiếc áo sơ mi màu be, cái quần đen đã ủi phẳng phiu từ tối hôm trước. Đôi dép thấp cho đỡ đau chân.
Trong hội trường, vợ của các sĩ quan khác ăn mặc sang trọng, tóc tai chỉn chu, son phấn vừa đủ. Hạnh ngồi giữa họ, lặng lẽ như một cái bóng.
Khi một người vợ quay sang hỏi:
– Chị làm ở cơ quan nào?
Hạnh lúng túng:
– Dạ… em ở nhà làm ruộng thôi ạ.
Câu nói vừa dứt, không khí bỗng chùng xuống. Người ta cười xã giao, rồi quay đi nói chuyện khác.
Hải ngồi đó, nghe rõ từng chữ. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Không phải vì vợ bị coi thường, mà vì anh thấy mình bị kéo thấp xuống theo cô.
Tối hôm đó, trên đường về, Hải buột miệng:
– Lần sau em ăn mặc gọn gàng chút được không?
– Ở đơn vị, người ta nhìn vào, lại nghĩ anh không biết chọn vợ.
Hạnh sững lại.
Cô quay sang nhìn chồng, rất lâu.
– Em… làm anh mất mặt à?
Hải không trả lời. Im lặng của anh, với Hạnh, còn nặng hơn một câu nói thẳng.
Từ hôm ấy, những lời trách móc nhỏ nhặt xuất hiện nhiều hơn.
– Em nói năng quê quá.
– Em đừng hỏi mấy chuyện tiền bạc lặt vặt.
– Em không hiểu môi trường của anh đâu.
Hạnh không cãi. Chỉ lặng lẽ thu mình lại.
Cũng từ đó, Ngọc xuất hiện.
Ngọc làm ở một công ty đối tác thường xuyên làm việc với đơn vị của Hải. Cô trẻ, năng động, nói chuyện duyên dáng. Khi nói chuyện với Hải, Ngọc luôn biết cách lắng nghe, gật đầu đúng lúc, khen anh rất “bản lĩnh”, “có tương lai”.
Những điều mà Hạnh chưa bao giờ nói.
Không phải vì Hạnh không trân trọng chồng, mà vì cô nghĩ yêu thương là lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ, không phải lời hoa mỹ.
Hải bắt đầu so sánh.
So sánh cách Hạnh bước đi lụi cụi ngoài bếp với dáng vẻ tự tin của Ngọc.
So sánh giọng nói quê mùa của vợ với cách Ngọc cười khẽ, đủ nghe.
So sánh căn nhà quê ẩm thấp với quán cà phê sang trọng nơi Ngọc thường hẹn anh.
Sự chán chường trong hôn nhân đến rất chậm, nhưng khi đã đến thì gần như không thể cứu vãn.
Một buổi tối, sau khi con ngủ, Hải nói thẳng:
– Anh thấy chúng ta không còn hợp nữa.
Hạnh đang gấp quần áo, tay khựng lại.
– Anh có người khác rồi phải không?
Hải không phủ nhận. Anh chỉ nói:
– Em không còn phù hợp với cuộc sống của anh bây giờ.
Câu nói ấy như một nhát dao cắm thẳng vào lòng Hạnh.
Cô không khóc. Không van xin. Chỉ ngồi lặng rất lâu rồi hỏi:
– Anh chắc chứ?
Hải gật đầu.
Anh không biết rằng, chính cái gật đầu ấy đã chấm dứt mọi thứ.
Hạnh đồng ý ly hôn. Không tranh cãi. Không làm ầm ĩ. Cô chỉ xin nuôi con.
– Tiền bạc em không cần nhiều. Chỉ cần con.
Hải thấy nhẹ nhõm. Anh nghĩ mình đã giải quyết xong một gánh nặng.
Họ ký vào bản thỏa thuận ly hôn sơ bộ. Sáng hôm sau sẽ nộp đơn ra tòa.
Hải rời khỏi nhà trong tâm thế của một người đàn ông sắp bắt đầu lại cuộc đời. Ngọc nhắn tin: “Em đang đợi anh.”
Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại Hải rung lên.
Là chỉ huy đơn vị.
Giọng nói trầm, nghiêm:
– Đồng chí Hải, quay lại đơn vị ngay. Có việc khẩn.
Chỉ 15 phút sau khi rời khỏi nhà, Hải đứng trước cửa phòng chỉ huy, tim đập dồn dập.
Trên bàn là một tập hồ sơ dày.
– Đồng chí có biết vì sao hôm nay tôi gọi anh lên không?
Hải lắc đầu.
– Ba tháng trước, vợ anh đã gửi đơn kiến nghị.
– Không tố cáo cá nhân, không bôi nhọ.
– Chỉ là đề nghị xem xét lại một số vấn đề liên quan đến tài chính và kỷ luật.
Hải choáng váng.
Anh chưa từng nghĩ Hạnh sẽ làm điều đó.
Hồ sơ được mở ra. Từng trang, từng trang một.
– Sử dụng xe công ngoài giờ.
– Chuyển khoản sai mục đích.
– Ký xác nhận thay cấp dưới.
Tất cả đều có chứng cứ. Có chữ ký. Có thời gian rõ ràng.
– Chúng tôi chưa kết luận gì – chỉ huy nói chậm rãi – nhưng trước mắt, anh tạm đình chỉ công tác để phục vụ điều tra.
Hải ngồi sụp xuống ghế.
Mọi thứ sụp đổ trong tích tắc.
Anh gọi cho Ngọc. Không ai bắt máy.
Nhắn tin. Không trả lời.
Ngọc đã rút lui rất gọn gàng. Như cách cô bước vào đời anh.
Hải quay về nhà. Căn nhà trống trơn. Hạnh đã dọn đi. Trên bàn chỉ còn một mảnh giấy nhỏ.
“Em không hận.
Em chỉ không muốn tiếp tục che chắn cho những điều sai.
Phần đời còn lại, anh tự chịu trách nhiệm.”
Lúc đó, Hải mới hiểu.
Người phụ nữ “nhà quê” mà anh coi thường…
chính là người đã giữ cho anh đứng vững suốt bao năm.
Nhưng khi anh quay lưng, cô cũng quay đi – không ồn ào, không níu kéo, chỉ để lại sự thật trần trụi.
15 phút.
Chỉ 15 phút sau khi anh bỏ vợ, cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác.
Và không có con đường nào để quay lại.





