Maпg tҺaι ƌếп tҺáпg tҺứ tư, tȏι Ьị một пҺóm пgườι lạ xȏпg tҺẳпg vào пҺà, ƌáпҺ ƌập kҺȏпg пươпg taү.
Họ kҺȏпg пóι пҺιḕu, cҺỉ пҺư пҺữпg cáι máү ƌược lập trìпҺ sẵп, ra taү dứt kҺoát, tàп пҺẫп ƌếп mức tȏι kҺȏпg kịp kȇu cứu. Bụпg dướι ƌau Ьuṓt, từпg cơп co rút пҺư muṓп xé пát cơ tҺể.
M;;áu loaпg ra sàп пҺà lạпҺ пgắt. Troпg cơп mơ Һồ, tȏι cҺỉ kịp ȏm cҺặt Ьụпg, mιệпg kҺȏпg пgừпg gọι tȇп cҺồпg mìпҺ: — AпҺ MιпҺ… cứ/u c/oп… cứ/u co/п của cҺúпg ta…
Khi tôi gần như n/gất đi, cánh cửa bật mở.
Nguyễn Thành Minh xuất hiện.
Anh không màng tất cả, lao đến ôm lấy tôi, bàn tay ru//n rẩy nhuốm đầy m/á/u. Anh bế tôi lên, vừa chạy vừa g/à/o vào điện thoại, giọng vỡ vụn:
— Làm ơn… c/ứu vợ tôi… cứ/u cả mẹ lẫn c/on… tôi cầ/u x/in các bác sĩ…
Tôi được đẩy vào phòng ICU. Đèn trần trắng đến nh/ức mắt.
Giữa ranh giới t/ỉnh và m/ê, tôi nghe thấy giọng anh ngoài hành lang.
— Người đưa tới rồi.
— Ừ. Chỉ cần lấy được giấy bãi n/ại, bên kia sẽ xử nhẹ.
— Nhưng… dù sao cô ấy cũng đang m/ang th/ai con của anh. Đối xử với Thu An như vậy… có quá tàn nhẫn không?
Giọng Nguyễn Thành Minh lạnh như băng:
— Chính vì cô ta có th/a/i tr/ước… nên càng không thể để cô ta si/nh.
— Đứa con đầu tiên của tôi, nhất định phải là do Linh Chi s/in/h ra. Tôi đã hứa với cô ấy rồi.
Tim tôi như bị ai đó bó/p ng/hẹt.
— Anh hoàn toàn có thể chọn cách khác… — người kia gằn giọng — sao lại để Linh Chi dẫn người tới đ/á/nh cô ấy? Đá//nh đến mức số/n/g ch/ế/t không rõ thế này?!
Nguyễn Thành Minh im lặng vài giây, rồi thấp giọng:
— Tôi không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy…
— Nhưng chuyện đã xảy ra rồi.
— Cậu giúp tôi trông chừng cô ấy. Bằng mọi giá… phải giữ m/ạn/g cho cô ấy.
— Đây là món nợ tôi nợ cô ấy. Cả đời này tôi sẽ đền bù. Đó là cách tôi trả lại.
Cánh cửa ICU khép lại.
Cũng khép luôn toàn bộ những ảo vọng hạnh phúc trong tôi.
…
Khi tỉnh lại, cơn đ/au ở b/ụng dưới như x/é n/át từng th/ớ/ th/ịt.
Khoảng trống lạnh lẽo khiến tôi hoảng loạn. Tôi đưa tay sờ xuống… chỉ còn lại một khoảng trống.
Sinh mạng bé nhỏ ấy… đã không còn.
Nguyễn Thành Minh, con của em… không còn trên đời này nữa.
Em chúc anh và Linh Chi… trăm năm viên mãn.
Cơn đau dữ dội đến mức thuốc giảm đau cũng bất lực.
Giữa cảm giác như hàng ngàn mũi dao cứa vào người, tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Cửa phòng mở khẽ.
— Ngủ rồi. — giọng anh khàn khàn.
Rồi anh hỏi điều quan trọng nhất:
— Đứa bé… chắc chắn không còn chứ?
— Có chút sự cố ngoài ý muốn… — giọng người bạn trầm xuống.
— Thế mà cũng không giữ được? Cậu làm ăn hại vậy hả?!
— Không phải đứa bé… — người kia nghiến răng — mà là cô ấy.
Nguyễn Thành Minh thở phào:
— May quá… chỉ cần cái thai không giữ được là được.
Từng chữ như kim nhọn đâm thẳng vào tim tôi.
Trước kia, chỉ cần tôi trẹo chân, anh đã lo lắng ôm lấy bàn chân tôi, thổi nhẹ rồi cười:
— Anh thổi một cái là hết đau ngay.
Tôi đã từng tin tình yêu của anh có thể che chở cả thế giới.
Hóa ra… chỉ là tôi tự lừa mình.
— Cô ấy… không còn khả năng sinh con nữa. — giọng người kia khàn đi.
— Chỉ là tổn thương tử cung thôi mà? — anh vội nói — Cùng lắm là vậy…
— Tôi đã liên hệ bác sĩ bên Mỹ, sẽ có cách chữa trị.
Tôi suýt bật cười.
Chúc anh và Linh Chi… cuối cùng cũng được bên nhau như mong muốn.
…
Nửa tháng sau, anh gác lại toàn bộ công việc, ngày đêm túc trực bên giường bệnh.
Anh chăm sóc tôi tỉ mỉ đến mức y tá cũng phải thở dài.
Ngày tôi xuất viện, anh tự tay bưng chậu nước ấm có thả cánh hoa hồng, ngồi xuống rửa chân cho tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi từng ngốc nghếch nghĩ:
Có lẽ… tất cả chỉ là ảo giác.
— Vợ à… có chuyện này anh muốn bàn với em.
Nụ cười dịu dàng quen thuộc hiện lên.
— Ba người đánh em hôm trước… họ tới xin anh tha thứ rồi.
— Họ tưởng nhầm em là “người thứ ba”, nên ra tay quá nặng.
— Dù sao cũng chỉ là hiểu lầm… họ muốn bồi thường tiền, xin em ký giấy hòa giải.
— Em thấy… nên đòi bao nhiêu thì hợp lý?
Tôi nhìn đôi tay anh đang xoa bóp bàn chân mình.
Lạnh buốt.
Tim tôi… cũng lạnh theo.
Tôi rút chân lại.
— Nếu em không ký… — anh vội vàng — họ sẽ phải đi tù.
— Huống chi em… cũng không bị gì quá nghiêm trọng…
Bản thỏa thuận được đẩy tới trước mặt.
Ba chữ Trần Linh Chi đập thẳng vào mắt tôi.
Tôi bật cười.
Cười đến run rẩy.
Ngày ấy, chỉ vì tôi bị người ta tát một cái khi va quệt ngoài đường, anh đã đánh gãy tay người kia, bất chấp van xin.
Còn bây giờ…
— Em không ký.
Ba chữ ấy, tôi gần như dùng hết toàn bộ sức lực để nói ra.
— Anh chỉ nói một câu công bằng… — anh cau mày — họ còn trẻ, nên cho người ta con đường sống—
Chưa nói xong, anh đã bị người bạn quát thẳng:
— Cô ấy không còn tử cung nữa rồi!
— Vĩnh viễn không thể mang thai!
Nguyễn Thành Minh chết lặng.
— Không thể… Linh Chi nói… cùng lắm chỉ bỏ thai thôi mà…
— Anh mù rồi à?! — người kia gằn giọng — Trong tình cảnh đó, cô ta có thể dừng tay sao?!
Anh hoảng hốt bịt miệng bạn mình, cúi sát xuống bên tôi thì thầm:
— Nhỏ tiếng thôi… đừng để cô ấy tỉnh lại…
Nhưng anh không biết…
Tôi đã tỉnh từ lâu.
…
Ba tháng sau, tôi ký đơn ly hôn.
Không ồn ào, không níu kéo.
Anh quỳ xuống xin tôi tha thứ, nói rằng anh sẽ bù đắp cả đời.
Tôi chỉ nói một câu:
— Người phụ nữ mất quyền làm mẹ… không cần thứ tình yêu đó nữa.
Tôi rời đi.
Một năm sau, Linh Chi bị chính những kẻ cô ta thuê đánh tôi quay lại tống tiền.
Nguyễn Thành Minh vì che giấu sự thật mà dính líu pháp lý, sự nghiệp sụp đổ.
Còn tôi, tôi sang nước ngoài điều trị.
Không thể sinh con… nhưng tôi sống.
Tôi học cách yêu bản thân.
Ba năm sau, tôi nhận nuôi một bé gái mồ côi.
Con bé gọi tôi là mẹ, bằng giọng trong veo nhất trần đời.
Lần đầu tiên, tôi hiểu:
Làm mẹ… không chỉ là sinh ra một đứa trẻ.
Mà là lựa chọn yêu thương đến cùng.





