Sỉ nhục mẹ đơn thân đưa con đi phỏng vấn, không ngờ cậu bé 8 tuổi… cứu cả tập đoàn
Buổi sáng hôm đó, tôi nắm tay con trai đứng trước tòa nhà kính cao chót vót của Tập đoàn Minh Khải. Trời vừa mưa xong, gió thổi lạnh, đôi giày cũ của tôi đã thấm nước từ lúc nào không hay.
Con trai tôi – Nam – mới 8 tuổi, balo nhỏ đeo sau lưng, tay còn lại nắm chặt tay tôi, ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng.
— Mẹ ơi, mình vào đây thật hả mẹ?
— Ừ, con ngồi ngoan ở sảnh, đợi mẹ phỏng vấn xong nhé.
Tôi nói vậy, nhưng trong lòng không yên. Tôi là mẹ đơn thân, nghỉ việc gần một năm để chăm con sau tai nạn. Hôm nay là buổi phỏng vấn đầu tiên sau chuỗi ngày thất nghiệp.
Bước vào sảnh, tôi đã cảm nhận rõ sự khác biệt.
Những ứng viên khác ăn mặc chỉnh tề, váy vest sang trọng, giày cao gót bóng loáng. Còn tôi, bộ sơ mi cũ đã sờn cổ, quần tây đơn giản, mái tóc buộc gọn vội vàng.
Và… tôi còn dắt theo một đứa trẻ.
Ngay lập tức, ánh mắt dò xét, xì xào bắt đầu nổi lên.
— Dẫn con theo phỏng vấn à?
— Công ty lớn thế này mà cũng có người thiếu chuyên nghiệp vậy sao?
Tôi cúi đầu, kéo Nam ngồi xuống ghế gần cửa kính.
Chưa kịp trấn tĩnh, một người phụ nữ bước tới. Bà ta mặc vest đen, đeo bảng tên Trưởng phòng Nhân sự – Lê Thu Hà.
Ánh mắt bà ta lướt từ đầu tôi xuống chân, rồi dừng lại ở Nam.
— Cô là ứng viên?
— Vâng… tôi là Nguyễn Thảo.
Bà ta nhíu mày:
— Cô không biết quy định công ty không được dẫn người ngoài vào khu phỏng vấn à?
Tôi vội giải thích:
— Dạ, con tôi nghỉ học hôm nay, tôi không nhờ được ai trông. Cháu ngồi chờ ở sảnh thôi, không làm phiền ai đâu ạ…
Bà ta cười nhạt:
— Cô nghĩ đây là chợ à? Hay là lớp mẫu giáo?
Một vài người xung quanh bật cười khẽ.
Mặt tôi nóng bừng, tay siết chặt quai túi.
— Xin lỗi chị… tôi rất cần công việc này…
Bà ta khoát tay:
— Thôi khỏi phỏng vấn. Một người mẹ đơn thân còn không sắp xếp nổi cuộc sống cá nhân thì làm được việc gì cho tập đoàn?
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Nam ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đen lay láy:
— Mẹ ơi, mẹ sao vậy?
Tôi cúi xuống, cố nuốt nước mắt:
— Không sao đâu con…
Nhưng đúng lúc đó, một sự cố bất ngờ xảy ra.
Màn hình LED khổng lồ giữa sảnh – nơi đang hiển thị báo cáo cổ đông – bỗng chớp tắt liên tục, rồi tối đen.
Cả sảnh xôn xao.
— Sao thế?
— Hệ thống lại lỗi à?
Nhân viên kỹ thuật chạy tán loạn. Trưởng phòng Nhân sự cau có:
— Chuyện gì vậy? Hôm nay có cuộc họp quan trọng với đối tác nước ngoài, các anh làm ăn kiểu gì thế?!
Nam lúc này đang ngồi cạnh tôi, bỗng đứng bật dậy, chạy tới gần màn hình.
— Con đừng chạy lung tung! — tôi hoảng hốt kéo con lại.
Nhưng Nam chỉ vào màn hình, nói nhỏ:
— Mẹ ơi… cái này giống hệt cái hôm trước con sửa cho lớp con.
Tôi sững người:
— Con nói gì?
Nam quay sang một nhân viên IT đang loay hoay:
— Chú ơi, máy bị treo do xung đột phần mềm cũ với bản cập nhật mới. Phải ngắt kết nối máy chủ phụ trước.
Cả sảnh im lặng.
Người kỹ thuật quay lại nhìn Nam, ngỡ ngàng:
— Cháu… cháu nói sao?
Nam bình tĩnh:
— Cháu hay học lập trình Scratch với Python cơ bản. Cái này giống lỗi con gặp hôm trước.
Trưởng phòng Nhân sự bật cười:
— Trẻ con thì biết gì mà nói!
Nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi từ thang máy bước ra. Ông mặc vest xám, dáng điềm đạm, ánh mắt sắc sảo.
— Ai nói trẻ con thì không biết gì?
Cả sảnh lập tức cúi đầu:
— Chủ tịch!
Ông là ông Minh Khải, người sáng lập tập đoàn.
Ông tiến lại gần Nam, cúi xuống:
— Cháu nói thử xem, máy đang bị gì?
Nam lặp lại y hệt những gì vừa nói, còn lấy tay vẽ sơ đồ luồng dữ liệu trên tờ giấy nháp.
Chủ tịch Minh Khải im lặng nghe, rồi quay sang nhân viên IT:
— Làm theo lời thằng bé đi.
Mười phút sau, màn hình sáng trở lại. Hệ thống chạy mượt mà.
Cả sảnh vỡ òa.
Đối tác nước ngoài vừa bước vào đúng lúc báo cáo hiện lên hoàn chỉnh.
Chủ tịch quay sang nhìn tôi:
— Cô là mẹ của thằng bé?
Tôi run run:
— Dạ… vâng ạ.
Ông gật đầu, rồi nhìn thẳng Trưởng phòng Nhân sự:
— Cô vừa nói gì với mẹ con họ?
Bà ta tái mặt, lắp bắp:
— Dạ… tôi chỉ nhắc nhở về quy định…
Chủ tịch nói chậm rãi:
— Một tập đoàn lớn không thể tồn tại nếu coi thường con người, nhất là những người đang cố gắng đứng dậy vì con cái.
Ông quay sang tôi:
— Cô có thể bắt đầu làm việc từ ngày mai. Còn thằng bé…
Ông cúi xuống xoa đầu Nam:
— Cháu có muốn tham gia câu lạc bộ công nghệ nhí của tập đoàn không?
Nam tròn mắt:
— Dạ… có ạ!
Một tuần sau, tôi chính thức trở thành nhân viên chính thức. Trưởng phòng Nhân sự bị điều chuyển. Còn Nam, mỗi cuối tuần đều được đến phòng lab, nơi những kỹ sư giỏi nhất chỉ dẫn cho con.
Tối hôm đó, tôi ôm con vào lòng, nước mắt rơi không kiểm soát.
— Mẹ ơi, con làm tốt không?
— Tốt lắm… con đã cứu mẹ rồi.
Nam lắc đầu:
— Không đâu mẹ. Mẹ mới là người không bỏ con, nên con mới muốn cố gắng.
Giữa thành phố rộng lớn này, có những người từng coi thường chúng tôi.
Nhưng cũng chính nơi đó, một cậu bé 8 tuổi đã chứng minh rằng:
giá trị của con người không nằm ở hoàn cảnh, mà ở trái tim và trí tuệ.





