CҺồпg Xé Váү Vợ Gιữa Bữa Tιệc Để Lấү Lòпg Bồ NҺí, 30 PҺút Sau Bṓ Vợ – CҺủ TịcҺ Tập Đoàп – Xuất Hιệп Và Cáι Kết
Bữa tiệc tất niên của công ty diễn ra trong đại sảnh khách sạn năm sao, đèn pha lê sáng rực, tiếng nhạc du dương hòa lẫn tiếng cười nói sang trọng. Tôi đứng giữa đám đông, khoác chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, tay cầm ly rượu vang nhưng lòng trống rỗng.
Người đàn ông đứng cách tôi vài mét – chồng tôi, Hoàng – đang cười nói rôm rả bên cạnh một cô gái trẻ. Váy ngắn, môi đỏ, ánh mắt khiêu khích. Cô ta không giấu giếm việc dựa sát vào Hoàng, thỉnh thoảng còn liếc tôi bằng ánh nhìn đầy thách thức.
Tôi biết cô ta là ai. Bồ nhí của chồng tôi. Nhưng tôi không ngờ, anh ta lại dám mang cô ta đến bữa tiệc có mặt đối tác, lãnh đạo và cả những người quen biết gia đình tôi.
Tôi cố giữ bình tĩnh. Đây là tiệc công ty, tôi không thể làm ầm lên.
Cho đến khi MC mời các cặp vợ chồng lên sân khấu chúc mừng năm mới.
Hoàng kéo tay cô ta đi trước, bỏ mặc tôi đứng sững. Cả khán phòng xì xào. Tôi bước theo, tim đập dồn dập.
Trên sân khấu, dưới ánh đèn chói mắt, cô ta cố tình trượt chân, đổ rượu vang đỏ lên váy tôi. Chưa kịp phản ứng, Hoàng quay sang tôi, ánh mắt lạnh tanh.
— Cô lúc nào cũng vụng về như vậy à? Đúng là quê mùa!
Cả hội trường nín lặng.
Chưa dừng lại ở đó, Hoàng bất ngờ nắm lấy tà váy tôi, xé toạc một đường dài, khiến lớp vải rách phơi bày trước hàng trăm ánh mắt.
— Loại đàn bà chỉ biết bám víu này, có mặt ở đây làm gì cho chật chỗ!
Tôi chết lặng. Tai ù đi, chân run đến mức không đứng vững. Tiếng cười khẽ vang lên từ đâu đó. Cô bồ nhí che miệng cười, ánh mắt đắc thắng.
Tôi cúi xuống, ôm lấy phần váy rách, nước mắt nóng hổi trào ra nhưng không rơi. Tôi không khóc. Không phải lúc này.
Tôi bước xuống sân khấu trong im lặng, giữa những ánh nhìn thương hại xen lẫn tò mò. Hoàng không thèm quay đầu lại.
30 phút sau.
Khi bữa tiệc đang tiếp tục, cửa đại sảnh bất ngờ mở ra.
Một người đàn ông trung niên bước vào, vest đen chỉnh tề, dáng đi trầm ổn, phía sau là hai trợ lý. Cả hội trường như chùng xuống.
Chủ tịch Trần Quang Hạo.
Bố tôi.
Ông không hay xuất hiện ở những sự kiện ồn ào. Vậy mà hôm nay, ông có mặt.
Hoàng đang cười nói thì sững lại. Cô bồ nhí tái mặt.
Bố tôi không nhìn ai khác, đi thẳng về phía tôi. Ông cởi áo vest khoác lên vai tôi, che kín vết rách trên váy, giọng trầm nhưng đủ để cả khán phòng nghe rõ:
— Con gái bố, sao lại để người khác sỉ nhục như vậy?
Tôi cúi đầu, không nói.
Bố tôi quay sang Hoàng, ánh mắt lạnh đến mức khiến người đối diện phải rùng mình.
— Cậu vừa làm gì với con gái tôi?
Hoàng lắp bắp:
— Thưa… thưa bác… chỉ là hiểu lầm…
Bố tôi khẽ cười. Nụ cười không có chút nhiệt độ.
— Hiểu lầm à? Vậy thì để tôi giúp cậu hiểu rõ hơn.
Ông quay sang ban tổ chức:
— Xin phép mọi người, tôi mượn sân khấu vài phút.
Không ai dám phản đối.
Bố tôi bước lên, cầm micro, giọng điềm tĩnh:
— Tôi là Trần Quang Hạo. Có lẽ nhiều người ở đây biết tôi với tư cách đối tác chiến lược của công ty này.
Cả hội trường xôn xao.
— Nhưng hôm nay, tôi đến đây với tư cách… một người bố.
Ông chỉ tay về phía Hoàng:
— Người đàn ông này, trong vòng 3 năm qua, dùng tiền công ty để nuôi bồ nhí, biển thủ quỹ tiếp khách, và vừa rồi còn công khai sỉ nhục vợ mình trước đám đông.
Hoàng tái mét, lùi lại một bước.
— Kể từ giờ phút này, tập đoàn tôi chấm dứt toàn bộ hợp tác, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ sai phạm của cậu cho cơ quan chức năng.
Cô bồ nhí hét lên:
— Ông lấy quyền gì mà…
Bố tôi quay sang, ánh mắt sắc lạnh:
— Cô im đi. Tiền cô tiêu, nhà cô ở, xe cô đi… đều từ những khoản không thuộc về cô.
Cô ta ngã khuỵuống.
Hoàng quỳ sụp xuống:
— Bác ơi, cho cháu một cơ hội…
Bố tôi nhìn thẳng:
— Cơ hội tôi đã cho cậu… từ ngày cậu cưới con gái tôi.
Ông quay lại nắm tay tôi:
— Con về nhà. Phần còn lại, bố lo.
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp giới kinh doanh: Hoàng bị đình chỉ chức vụ, điều tra tài chính. Cô bồ nhí lặng lẽ biến mất.
Còn tôi, đứng trước cổng nhà, hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi hiểu: Có những nỗi nhục không cần trả thù bằng nước mắt. Chỉ cần đứng đúng vị trí của mình, công lý sẽ tự đến.





