Nữ Đặc Cȏпg Vιệt Nam Saпg Mỹ Tập Huấп, Bị LíпҺ Mỹ Lăпg Mạ – Cáι Kết KҺιếп Cả Căп Cứ Cȃm Lặпg
Người nữ đặc công Việt Nam bước xuống khỏi chiếc xe quân sự màu rêu trong buổi sáng phủ sương mỏng. Căn cứ huấn luyện nằm giữa một vùng đất khô cằn, gió thổi mang theo mùi kim loại, xăng dầu và bụi nóng. Trước mắt cô là dãy nhà bê tông thấp, hàng rào thép gai chằng chịt, tháp canh dựng đều như những chiếc gai nhọn chĩa lên bầu trời xám nhạt.
Đây là ngày đầu tiên của đợt tập huấn liên hợp quốc tế.
Mười hai quốc gia. Ba mươi sáu quân nhân.
Chỉ có một phụ nữ châu Á.
Và cũng là người nhỏ con nhất đội hình.
Cô chỉnh lại quai mũ, đứng thẳng lưng, ánh mắt không dao động. Bộ quân phục dã chiến đơn giản, không phù hiệu nổi bật, không quân hàm phô trương. Trên danh sách, cô chỉ là một dòng ngắn gọn:
Vietnam – Special Unit.
Không ai biết cô đã trải qua những gì. Và cô cũng không có nhu cầu để ai biết.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, sự khác biệt đã hiện rõ. Không phải từ mệnh lệnh hay quy trình, mà từ ánh nhìn. Những ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết. Dò xét. Hoài nghi. Và cả mỉa mai.
Một lính Mỹ cao lớn huých vai đồng đội, nói đủ to:
— Đặc nhiệm à? Trông giống sinh viên trao đổi hơn.
Tiếng cười bật ra rải rác.
Cô không phản ứng. Không phải vì không nghe thấy, mà vì đã quen. Ở quê nhà, những ngày đầu nhập ngũ, cô từng bị đánh giá còn tệ hơn thế. Người ta nói cô không chịu nổi ba tháng.
Cô ở lại mười một năm.
Buổi huấn luyện đầu tiên là chạy bền mười lăm cây số, mang đầy đủ trang bị. Địa hình dốc, nắng lên nhanh, mồ hôi mặn chát nơi khóe môi.
Cô chạy ở cuối đội hình. Không phải vì yếu, mà vì thói quen. Quan sát nhịp thở, bước chân, sự nôn nóng và tự mãn của từng người.
Khi một quân nhân Canada tụt lại vì chuột rút, cô giảm nhịp, ra hiệu cho huấn luyện viên, rồi tiếp tục. Không lời khoe khoang. Không ai để ý.
Đến cây số thứ mười ba, một lính Mỹ bắt đầu thở gấp. Chính là kẻ đã cười lúc sáng.
— Này, Việt Nam! — hắn gằn giọng khi cô vượt qua — đừng tưởng chạy được là giỏi.
Cô nhìn thẳng phía trước, giọng đều:
— Tôi không chạy để hơn ai. Tôi chạy để về đích.
Hắn chững lại. Không vì câu nói lớn tiếng, mà vì sự bình thản trong giọng cô.
Buổi chiều là huấn luyện cận chiến. Đối kháng trực tiếp, không phân hạng cân.
Khi tên cô được gọi, sân tập vang lên những tiếng xì xào. Đối thủ là một lính Mỹ cao gần mét chín, từng có thành tích võ thuật trong quân đội.
Hắn bước lên sàn, nhìn cô từ đầu đến chân, nhếch môi:
— Tôi sợ làm cô bị thương.
Hắn lao tới ngay khi hiệu lệnh chưa dứt, đòn đánh nặng, không giữ lực.
Cô tránh cú đầu tiên, cú thứ hai quệt trúng vai, đau nhói. Nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Ba mươi giây đầu, cô chỉ né, đỡ, xoay người. Để đối phương tự đốt sức.
Khi nhịp thở hắn bắt đầu rối, cô tiến lên. Một cú khóa cổ tay, xoay hông, quật ngã gọn trong tích tắc. Không đẹp mắt. Không phô diễn. Chỉ đúng kỹ thuật.
Cả sân huấn luyện im phăng phắc.
Hắn nằm trên sàn, mắt mở to, không hiểu mình vừa thua bằng cách nào.
Huấn luyện viên nhìn cô rất lâu. Lần đầu tiên, không phải bằng ánh mắt đánh giá, mà là thận trọng.
Tối đó, trong nhà ăn, cô ngồi một mình. Khay thức ăn nguội dần.
Bàn bên cạnh, mấy lính Mỹ nói chuyện không hạ giọng:
— Ăn may thôi.
— Ở đây là chiến trường thật, không phải võ đài.
— Chiến tranh Việt Nam kết thúc lâu rồi.
Cô đứng dậy, trả khay, không quay đầu lại.
Đêm đó, email triệu tập được gửi đến: bài huấn luyện đặc biệt – tác chiến ban đêm – giải cứu mục tiêu – không hỗ trợ.
Chỉ chọn sáu người.
Tên cô có trong danh sách.
Bài huấn luyện diễn ra trong rừng, không ánh đèn, không bản đồ chi tiết. Chỉ có dao huấn luyện và bộ đàm hạn chế.
Ngay từ đầu, đội hình rối loạn. Hai người tranh quyền chỉ huy. Một người mất phương hướng.
Cô im lặng quan sát, rồi nói ngắn gọn:
— Nếu tin tôi, đi theo hướng này. Nếu không, tôi sẽ đi một mình.
Không ai trả lời, nhưng từng người một lặng lẽ theo sau.
Họ đến mục tiêu sớm hơn mười lăm phút so với dự kiến.
Khi bài huấn luyện kết thúc, huấn luyện viên đứng lặng rất lâu.
Sáng hôm sau, trong buổi tổng kết, một sĩ quan cấp cao bước vào. Ông nhìn thẳng vào cô:
— Cô từng tham gia nhiệm vụ thật chưa?
Cô đáp:
— Tôi từng làm những việc cần làm để đồng đội trở về.
Căn phòng im lặng.
Chiều hôm đó, người lính Mỹ hôm trước tìm cô. Không cười cợt, không mỉa mai:
— Tôi đã sai.
Cô gật đầu:
— Ai cũng có lúc sai. Quan trọng là biết dừng lại.
Ngày bế mạc, khi tên cô được xướng lên nhận đánh giá xuất sắc, không có tiếng vỗ tay ồn ào.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Một sự im lặng mang tên tôn trọng.
Cô rời căn cứ như khi đến: lặng lẽ. Nhưng lần này, không còn ánh nhìn khinh thường nào dõi theo.
Chỉ còn lại một sự thật mà tất cả đều hiểu:
Có những con người không cần nói mình là ai.
Chỉ cần họ đứng đó, cả căn cứ đã đủ im lặng để lắng nghe.





