Nữ Sĩ Quaп Vιệt Nam Bị Đám Dȃп TҺườпg Tấп Cȏпg Ở Ấп Độ Và Màп Trả Đũa KҺιếп Cả KҺu CҺoáпg Váпg

Nữ Sĩ Quaп Vιệt Nam Bị Đám Dȃп TҺườпg Tấп Cȏпg Ở Ấп Độ Và Màп Trả Đũa KҺιếп Cả KҺu CҺoáпg Váпg

Cô đến Ấn Độ vào giữa mùa nóng, khi không khí như đặc quánh lại bởi bụi, mùi gia vị và tiếng còi xe không ngừng nghỉ. Thành phố nơi cô công tác là một đô thị cổ, đông đúc, hỗn loạn nhưng sống động đến nghẹt thở. Đây không phải chuyến du lịch, càng không phải chuyến công tác nhẹ nhàng. Cô được cử sang trong một chương trình hợp tác quốc tế về an ninh – huấn luyện và cố vấn ngắn hạn cho lực lượng địa phương.

Danh tính của cô trên giấy tờ rất đơn giản: một nữ sĩ quan Việt Nam, cấp bậc không cao, nhiệm vụ không phô trương. Nhưng phía sau bộ hồ sơ mỏng ấy là hơn mười năm trong quân ngũ, những lần đi qua ranh giới sống – chết mà không để lại dấu vết trên báo chí.

Ngay từ ngày đầu, cô đã cảm nhận được sự khác biệt. Không phải từ phía chính quyền sở tại, mà từ ánh nhìn của những người dân quanh khu nhà cô thuê. Một phụ nữ châu Á, sống một mình, ngày ngày ra vào với bộ quần áo gọn gàng, tác phong kỷ luật – quá khác biệt so với khu phố đông đúc, nơi phụ nữ hiếm khi đi một mình vào buổi tối.

Những lời xì xào bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là những cái nhìn soi mói. Sau là vài câu nói khó nghe bằng thứ tiếng Anh bập bõm, pha lẫn tiếng bản địa. Cô hiểu đủ để biết mình đang bị đánh giá, nhưng chọn im lặng.

Cô không đến đây để gây chuyện. Và cũng không có thói quen phản ứng trước những lời lăng mạ vô danh.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào một buổi chiều muộn.

Hôm đó, cô kết thúc buổi làm việc sớm hơn thường lệ. Trời sắp tối, khu chợ gần nhà vẫn đông nghịt. Cô quyết định đi bộ về, như mọi ngày. Con đường hẹp, hai bên là những quầy hàng tạm, dây điện chằng chịt trên đầu, mùi dầu mỡ và khói bụi quện vào nhau.

Khi cô rẽ vào con hẻm dẫn về khu trọ, cảm giác bất an ập đến rất nhanh.

Có người bám theo.

Không phải một. Ít nhất ba.

Cô không quay đầu. Nhịp bước vẫn đều, nhưng toàn bộ giác quan đã căng lên. Tiếng dép lê sau lưng mỗi lúc một gần. Một giọng nói cất lên, thô ráp, pha tiếng cười khẩy.

Cô tăng tốc.

Chỉ vài giây sau, một lực mạnh từ phía sau khiến cô loạng choạng. Một cánh tay thô kệch túm lấy vai. Những tiếng nói dồn dập, hỗn loạn, ánh mắt xung quanh lóe lên thứ tò mò lạnh lùng.

Cô hiểu rất rõ: nếu lúc này hoảng loạn, mọi thứ sẽ vượt tầm kiểm soát.

Cô xoay người, gạt mạnh cánh tay kia ra, giọng dứt khoát:
— Tránh ra.

Nhưng đám người không dừng lại. Sự im lặng và bình tĩnh của cô không khiến họ chùn bước, mà ngược lại, như châm thêm lửa cho sự hung hăng vô tổ chức.

Một người tiến lên trước, chặn đường. Người khác buông lời xúc phạm.

Khoảnh khắc đó, cô không còn là một phụ nữ xa lạ giữa đất khách. Cô là một sĩ quan. Và cô biết mình đang bị đẩy đến giới hạn không thể lùi.

Chỉ trong tích tắc, cô thay đổi tư thế. Không tấn công bừa bãi. Không la hét. Mỗi động tác đều nhanh, gọn, chính xác đến lạnh người. Cô phá vòng vây vừa đủ để thoát thân, không truy đuổi, không trả đũa quá mức.

Cô chạy.

Ánh đèn đường loang loáng phía trước. Tiếng ồn phía sau dần xa. Tim đập mạnh, nhưng đầu óc tỉnh táo đến lạ thường.

Tối đó, cô không ngủ.

Không phải vì sợ, mà vì cơn giận bị kìm nén quá lâu.

Cô hiểu rất rõ: chuyện hôm nay không phải ngẫu nhiên. Và nếu cô im lặng cho qua, nó sẽ lặp lại – với cô, hoặc với một người phụ nữ khác yếu thế hơn.

Sáng hôm sau, cô xuất hiện tại văn phòng làm việc sớm hơn thường lệ. Không kể lể. Không than vãn. Cô trình bày sự việc bằng giọng bình thản, chính xác từng chi tiết: thời gian, địa điểm, số người, phản ứng của đám đông xung quanh.

Người phụ trách phía bạn ban đầu còn tỏ vẻ do dự. “Chỉ là hiểu lầm.” “Có thể họ không biết cô là ai.” “Ở đây mọi thứ phức tạp.”

Cô lắng nghe, rồi nói một câu rất ngắn:
— Nếu hôm qua tôi không đủ khả năng tự bảo vệ, chuyện gì sẽ xảy ra?

Không ai trả lời.

Ba ngày sau, một tổ công tác đặc biệt được lập ra. Không ồn ào, không báo chí. Camera an ninh khu vực được rà soát. Nhân chứng được mời làm việc. Những gương mặt từng cười cợt hôm ấy bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thẩm vấn.

Tin đồn lan rất nhanh trong khu phố. Rằng người phụ nữ châu Á kia không phải người bình thường. Rằng cô có liên hệ với chính quyền. Rằng cảnh sát đã để ý đến khu vực này từ lâu, chỉ chờ một cái cớ.

Buổi chiều ngày thứ tư, cô quay lại con hẻm cũ.

Không mặc quân phục. Không đi cùng ai. Nhưng bầu không khí đã khác. Những ánh mắt né tránh. Những quầy hàng im lặng bất thường. Không ai dám buông một lời thiếu tôn trọng.

Một người đàn ông trung niên bước ra, cúi đầu rất thấp. Không xin xỏ. Chỉ nói một câu ngắn ngủi, giọng run:
— Chúng tôi đã sai.

Cô nhìn ông ta, rất lâu.

— Tôi không cần lời xin lỗi. — cô nói. — Tôi cần các ông hiểu rằng không ai có quyền làm điều đó với người khác.

Vài tuần sau, khu phố ấy có thêm đèn đường mới. Camera an ninh được lắp đặt. Các cuộc tuần tra xuất hiện thường xuyên hơn. Những kẻ từng gây rối không còn lảng vảng như trước.

Cô hoàn thành nhiệm vụ, rời Ấn Độ trong lặng lẽ.

Không bài báo. Không huân chương. Không ai tung hô.

Nhưng ở khu phố nhỏ ấy, có một điều đã thay đổi mãi mãi.

Người ta bắt đầu hiểu rằng: sự im lặng không đồng nghĩa với yếu đuối. Và có những người, chỉ cần họ đứng thẳng lưng, cả khu vực phải học cách chùn bước.

Đó không phải là màn trả đũa ồn ào.

Đó là cái giá phải trả khi coi thường một con người – và xa hơn, là coi thường phẩm giá của người khác.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!