Tôi cúi xuống, đặt chiếc đồng hồ vào tay bé Minh Anh.

Tôi cúi xuống, đặt chiếc đồng hồ vào tay bé Minh Anh.
Bàn tay con bé lạnh ngắt, run bần bật.

“Đừng khóc, bảo bối.”
Tôi nói rất khẽ, giọng nhẹ như gió nhưng lạnh đến lạ.
“Mẹ dạy con rồi. Gặp rác thì không cần né. Phải tự tay dọn sạch.”

Minh Anh nấc lên một tiếng, nước mắt còn đọng trên mi, nhưng nó ngoan ngoãn nắm chặt chiếc đồng hồ trong tay, như thể đó là thứ duy nhất giúp con đứng vững.

Cả phòng im phăng phắc.

Nguyễn Linh cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Cô ta lùi lại một bước, giọng vẫn hống hách nhưng đã pha chút hoang mang:

“Chị… chị làm cái trò gì vậy? Tôi dạy dỗ cháu mình thì có gì sai?”

Chưa kịp để tôi nói, Nguyễn Quang đã bật dậy, chắn trước mặt em gái, gương mặt đầy lo lắng:

“Em muốn làm gì? Đó là em gái anh!”

Tôi nhìn anh ta. Nhìn rất lâu.
Lâu đến mức anh bắt đầu khó chịu.

Rồi tôi cười.

Không phải kiểu cười tức giận, cũng không phải cười điên loạn.
Đó là nụ cười của một người phụ nữ cuối cùng đã nhìn rõ bộ mặt của cuộc hôn nhân mình đang đứng trong.

“Từ giờ không phải nữa.”

Câu nói rơi xuống, gọn và lạnh.

Bà Thu – mẹ chồng tôi – hốt hoảng đứng dậy:
“Hương! Con nói gì vậy? Trước mặt bao nhiêu họ hàng thế này…”

Tôi quay sang bà, ánh mắt bình thản lạ thường:
“Mẹ yên tâm. Con chưa nói hết đâu.”

Tôi bế Minh Anh lên, đặt con ngồi vào ghế, lau nước mắt cho con thật chậm, thật kỹ.
Mỗi cử chỉ đều khiến cả căn phòng nín thở.

“Con có đau không?” – tôi hỏi.

Minh Anh gật đầu, rồi lại lắc đầu, nước mắt rơi xuống cổ tay tôi.

“Đau…” – con thì thầm – “nhưng con không khóc nữa đâu mẹ.”

Tôi siết nhẹ con vào lòng.
“Giỏi lắm.”

Rồi tôi đứng thẳng lên.

Lúc này, cả phòng đều hiểu:
chuyện này không còn là cái túi, càng không phải là chuyện trẻ con làm rơi miếng cam.

Tôi nhìn thẳng vào Nguyễn Linh.

“Cô vừa đánh con tôi hai cái. Một cái là vô học. Cái thứ hai là vượt ranh giới.”

Nguyễn Linh cười khẩy, cố tỏ ra cứng rắn:
“Thì sao? Tôi là dì nó! Dạy nó một bài học thì có gì ghê gớm?”

“Dì?”
Tôi bật cười nhẹ.
“Cô dùng tiền sinh hoạt của gia đình tôi, sống dựa vào anh trai tôi, rồi tự cho mình cái quyền đánh con tôi?”

Ông Bình – ba chồng tôi – đập tay xuống bàn:
“Con nói năng cho cẩn thận! Linh còn trẻ, nóng tính, nhưng nó là người nhà!”

Tôi quay sang ông:
“Vậy con hỏi ba một câu. Nếu hôm nay người bị tát là cháu nội của ba, ba còn nói được câu đó không?”

Ông ta nghẹn họng.

Bà Thu lúng túng, kéo tay Nguyễn Linh:
“Thôi Linh, xin lỗi chị Hương và cháu đi, chuyện này bỏ qua…”

Nguyễn Linh gạt phắt tay bà ra:
“Tôi không xin lỗi! Nó làm bẩn túi của tôi, tôi đánh nó thì có gì sai?”

Câu nói ấy vừa dứt, tôi thấy rõ —
không một ai trong căn phòng này có ý định bảo vệ con tôi.

Ngoại trừ tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, bấm mở một đoạn ghi âm.

Giọng Nguyễn Linh vang lên, sắc và độc, là lúc nãy cô ta gào vào mặt con tôi:
“Bán mày cũng không đủ đền!”

Cả phòng xôn xao.

Nguyễn Quang biến sắc:
“Em… em ghi âm từ lúc nào?”

“Từ lúc con tôi bước vào phòng.”
Tôi đáp.
“Bởi vì tôi hiểu rất rõ, ở cái nhà này, nếu không có bằng chứng, thì đúng sai chỉ là chuyện ai nói to hơn.”

Tôi nhìn sang Nguyễn Quang, lần đầu tiên trong đời, không còn chút yêu thương hay kỳ vọng nào trong mắt.

“Anh ngồi đó. Nhìn con gái anh bị đánh.
Rồi nói một câu: ‘Trẻ con không hiểu chuyện’.”

Giọng tôi đều đều, nhưng từng chữ như dao cứa:
“Anh không đứng về phía con.
Anh cũng không đứng về phía tôi.
Vậy thì anh đứng ở đâu?”

Nguyễn Quang há miệng, nhưng không nói được gì.

Tôi tiếp tục:

“Năm năm hôn nhân, tôi chưa từng lớn tiếng với gia đình anh.
Tiền nhà, tiền sinh hoạt, tiền cho em gái anh ăn học, tiêu xài — tôi không tiếc.”

“Nhưng hôm nay, anh để con tôi bị đánh. Hai cái tát.”

Tôi đưa tay, chỉ vào mặt Minh Anh:
“Vết này, tôi nhớ cả đời.”

Không khí trong phòng nặng như chì.

Tôi cúi xuống, lấy lại chiếc đồng hồ từ tay con gái, đeo vào cổ tay mình.

“Cái túi của cô bao nhiêu tiền?” – tôi hỏi Nguyễn Linh.

Cô ta ngập ngừng:
“Ba… ba trăm triệu.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tôi mở điện thoại, chuyển khoản ngay trước mặt mọi người.

“Tiền túi tôi trả.
Nhưng cái giá cho hai cái tát đó, không phải tiền.”

Nguyễn Linh tái mặt:
“Chị… chị dọa tôi à?”

“Tôi không dọa.”
Tôi nói chậm rãi.
“Tôi chỉ thông báo.”

Tôi quay sang Nguyễn Quang:
“Tối nay, tôi và con sẽ không về nhà đó nữa.”

Anh hoảng hốt:
“Hương! Em bình tĩnh lại đi! Chuyện gì cũng có thể nói mà!”

Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh như nước đá:

“Anh đã chọn rồi.
Khi anh cúi đầu nhìn điện thoại
thay vì nhìn con gái mình.”

Tôi bế Minh Anh đứng dậy, đi thẳng ra cửa.

Sau lưng, bà Thu gọi với theo:
“Hương! Con đừng làm lớn chuyện!”

Tôi không quay đầu.

Bởi có những chuyện,
không phải làm lớn,
mà là không thể làm nhỏ được nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!