Từ CҺṓι Một Ôпg Lão Gιà Ở Cổпg DoaпҺ Trạι, 15 PҺút Sau Đạι Độι Trưởпg Lập Tức Bị Trιệu Tập Và Cáι Kết

Từ CҺṓι Một Ôпg Lão Gιà Ở Cổпg DoaпҺ Trạι, 15 PҺút Sau Đạι Độι Trưởпg Lập Tức Bị Trιệu Tập Và Cáι Kết

Buổi sáng hôm đó, doanh trại A.23 bắt đầu như mọi ngày.

Trời còn sương mỏng, cổng đơn vị mở hé, lính gác đứng thẳng người, súng đeo vai, mắt nhìn xa xăm về con đường đất đỏ dẫn vào khu doanh trại.

Khoảng hơn bảy giờ, một ông lão xuất hiện.

Ông mặc bộ quần áo nâu đã sờn, dép cao su mòn gót, lưng hơi còng. Trên tay là một chiếc túi vải bạc màu, trông chẳng có gì đặc biệt. Ông bước chậm, nhưng ánh mắt thì tỉnh táo lạ thường.

Lính gác trẻ tên Tuấn cau mày, bước lên một bước:

— Ông tìm ai?

Ông lão dừng lại, giọng khàn nhưng rõ:

— Tôi muốn vào trong gặp chỉ huy đơn vị.

Tuấn bật cười nhạt.

— Doanh trại quân đội không phải chỗ ai muốn vào thì vào. Ông có giấy tờ không?

Ông lão lắc đầu:

— Không mang theo.

— Không giấy, không cho vào. — Tuấn đáp gọn.

Ông lão im lặng vài giây, rồi nói tiếp:

— Phiền cậu báo với đại đội trưởng. Nói là… có người cũ muốn gặp.

Tuấn nhếch mép:

— Người cũ? Ông tưởng mình là ai?

Đúng lúc đó, đại đội trưởng Phong đi ra từ trong doanh trại. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, quân hàm sáng loáng, dáng đi dứt khoát.

— Có chuyện gì? — Phong hỏi.

Tuấn chỉ tay về phía ông lão:

— Báo cáo, ông này đòi vào doanh trại, nói muốn gặp chỉ huy. Không có giấy tờ, không rõ lai lịch.

Phong liếc ông lão từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng chút khó chịu.

— Doanh trại không tiếp dân tùy tiện. Ông về đi.

Ông lão nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh nhìn khiến người ta bất giác khựng lại.

— Cậu là đại đội trưởng?

— Đúng.

— Vậy càng nên gặp tôi.

Phong bật cười, giọng pha chút mỉa mai:

— Ông nghĩ mình là ai mà tôi phải gặp?

Ông lão không giận, chỉ chậm rãi nói:

— Tôi từng đứng ở vị trí của cậu. Chỉ khác là… lâu rồi.

Không khí chùng xuống một nhịp.

Tuấn đứng bên cạnh khẽ lẩm bẩm:
— Già rồi còn nói khoác…

Phong khoát tay:

— Được rồi. Mời ông rời khỏi khu vực quân sự. Đây là mệnh lệnh.

Ông lão nhìn quanh doanh trại một lần nữa. Ánh mắt ông dừng lại ở lá cờ đang bay trên cột cao, rất lâu.

Rồi ông gật đầu.

— Được. Tôi đi.

Ông quay lưng bước đi, chậm rãi, không nói thêm một lời.

Phong không để ý nữa, quay vào trong.

Nhưng chỉ mười lăm phút sau, chuông điện thoại nội bộ vang lên dồn dập trong phòng chỉ huy.

Phong nhấc máy.

Chỉ một câu nói từ đầu dây bên kia khiến mặt anh ta tái mét.

— Đại đội trưởng Phong, lập tức có mặt tại phòng họp trung đoàn. Ngay bây giờ.

— Báo cáo… có chuyện gì ạ?

— Anh tự biết. Và nhớ mặc quân phục chỉnh tề.

Điện thoại cúp.

Không khí trong phòng đột nhiên nặng như đá.

Mười phút sau, Phong bước vào phòng họp.

Trong phòng đã có mặt trung đoàn trưởng, chính ủy, và một người đàn ông lớn tuổi mặc quân phục cũ, quân hàm đã tháo, nhưng dáng ngồi thẳng, ánh mắt sắc bén.

Chính là ông lão ban nãy.

Phong đứng sững.

Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

Trung đoàn trưởng lên tiếng, giọng trầm:

— Đồng chí Phong, báo cáo xem sáng nay đồng chí có tiếp ai đặc biệt ở cổng doanh trại không?

Phong nuốt khan:

— Báo cáo… có một ông lão… nhưng không có giấy tờ nên tôi đã từ chối theo đúng quy định.

Người đàn ông lớn tuổi mỉm cười nhẹ, quay sang nhìn Phong:

— Quy định là đúng. Nhưng cách làm thì chưa chắc.

Cả phòng im lặng.

Chính ủy chậm rãi giới thiệu:

— Đây là Thiếu tướng Trần Quốc Minh, nguyên Tư lệnh Quân khu. Hiện nay là cố vấn cao cấp của Bộ. Sáng nay, đồng chí ấy đến kiểm tra đột xuất công tác kỷ luật và tác phong chỉ huy tại đơn vị ta.

Phong như bị ai đó giáng một cú mạnh vào ngực.

Thiếu tướng Minh nhìn thẳng anh ta:

— Cậu không sai khi làm đúng quy trình. Nhưng cậu sai ở chỗ… cậu nhìn con người bằng quần áo, không bằng thái độ.

— Một người già đứng trước cổng doanh trại, không nóng nảy, không gây rối, nói chuyện mạch lạc, ánh mắt tỉnh táo. Điều tối thiểu một chỉ huy cần làm là lắng nghe, không phải xua đi như đuổi một kẻ ăn xin.

Phong cúi đầu, mồ hôi chảy dọc sống lưng.

— Quân đội mạnh không phải vì cổng cao, tường dày. Mà vì người chỉ huy biết tôn trọng con người, dù người đó là ai.

Thiếu tướng dừng lại một giây, rồi nói tiếp:

— Tôi không đến để xử phạt. Tôi đến để nhắc nhở. Nhưng với tư cách người từng đứng ở vị trí của cậu, tôi nói thật…

Ông nhìn thẳng:

— Nếu hôm nay là thời chiến, một thái độ như vậy có thể khiến cậu mất cả một đơn vị.

Căn phòng im phăng phắc.

Trung đoàn trưởng lên tiếng:

— Đại đội trưởng Phong, yêu cầu đồng chí viết bản kiểm điểm về tác phong chỉ huy. Tạm thời đình chỉ chức vụ một tháng để rèn luyện lại.

— Rõ! — Phong đứng nghiêm, giọng khàn đi.

Khi cuộc họp kết thúc, Thiếu tướng Minh đứng dậy, đi ngang qua Phong, chỉ nói một câu rất khẽ:

— Chức vụ không làm nên con người. Nhưng cách đối xử với người khác sẽ quyết định cậu đi được bao xa.

Buổi chiều hôm đó, tại cổng doanh trại, Tuấn – người lính gác trẻ – đứng thẳng hơn thường ngày.

Anh ta không nói, nhưng trong lòng đã hiểu một điều mà có lẽ phải rất lâu sau mới quên được:

👉 Trong quân đội, kỷ luật là xương sống.
Nhưng nhân cách mới là linh hồn.

Và cái giá cho sự khinh suất đôi khi… đến nhanh hơn người ta tưởng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!