Coп Gáι Vừa NҺập Ngũ ƌã Gặp пạп, Nữ Truпg Tướпg Đếп Hιệп Trườпg Và PҺát Hιệп Ьí mật ƌộпg trờι

Coп Gáι Vừa NҺập Ngũ ƌã Gặp пạп, Nữ Truпg Tướпg Đếп Hιệп Trườпg Và PҺát Hιệп Ьí mật ƌộпg trờι

Cuộc họp khẩn cấp đang bước vào phút then chốt thì cánh cửa phòng bật mở.

Một sĩ quan liên lạc bước nhanh vào, quân phục còn vương mùi mưa, gương mặt căng cứng. Anh ta tiến thẳng đến bên nữ Trung tướng đang ngồi ở vị trí chủ tọa, cúi thấp người, ghé sát tai bà thì thầm vài câu ngắn ngủi.

Không ai nghe rõ nội dung.

Chỉ thấy bàn tay bà khựng lại giữa không trung, cây bút rơi xuống mặt bàn gỗ, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.

Ba giây.

Đúng ba giây sau, nữ Trung tướng đứng bật dậy.

— Xin lỗi các đồng chí. Tôi phải rời cuộc họp ngay.

Giọng bà trầm, ngắn, không cho phép phản bác.

Cả phòng họp cấp quốc gia chết lặng. Những con người đang thảo luận về an ninh, quốc phòng, tình huống khẩn cấp cấp chiến lược… đồng loạt nhìn theo bóng lưng người phụ nữ ấy.

Trước khi cánh cửa khép lại, bà nói thêm một câu, rất khẽ nhưng đủ để cả căn phòng nghe thấy:

— Con gái tôi gặp nạn.

Không ai biết rằng, cô gái vừa nhập ngũ chưa đầy mười bốn ngày ấy, lúc này đang nằm bất động trong phòng y tế doanh trại, đầu quấn băng, hơi thở yếu ớt, hồ sơ ghi vỏn vẹn một dòng lạnh lùng:

“Tai nạn huấn luyện – đang theo dõi.”


Cô gái ấy tên là Mai.

Hai mươi hai tuổi.
Tốt nghiệp đại học loại giỏi.
Tình nguyện nhập ngũ.

Không ai trong doanh trại biết mẹ cô là ai.

Và Mai cũng chưa từng nhắc đến.

Cô đến doanh trại với một chiếc balô cũ, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, ánh mắt bình thản, lễ phép, không khoe khoang, không dựa dẫm. Hồ sơ lý lịch sạch sẽ đến mức… nhạt nhòa.

Trong buổi tiếp nhận tân binh, khi sĩ quan huấn luyện hỏi:

— Gia đình có ai làm trong ngành không?

Mai chỉ lắc đầu:

— Báo cáo, không.

Không phải nói dối.
Chỉ là… cô chưa từng xem mẹ mình là một “cái bóng để dựa vào”.

Từ nhỏ, Mai đã quen với việc sống xa mẹ. Người phụ nữ ấy luôn bận. Những cuộc họp kéo dài. Những chuyến công tác không báo trước. Những lần sinh nhật chỉ có một cuộc gọi ngắn ngủi: “Con ngoan, mẹ bận, mẹ xin lỗi.”

Mai lớn lên với bà ngoại. Học cách tự lập rất sớm. Học cách không đòi hỏi. Và học cách yêu mẹ… trong im lặng.

Khi quyết định nhập ngũ, Mai không xin ý kiến. Chỉ gửi một tin nhắn:

— Con muốn thử sức. Con không muốn đứng sau lưng mẹ cả đời.

Phải đến tối hôm đó, người phụ nữ mang quân hàm Trung tướng mới ngồi lặng rất lâu trong phòng làm việc, nhìn dòng tin nhắn ấy, rồi khẽ gật đầu.

— Con bé giống mình ngày xưa.


Những ngày đầu huấn luyện, Mai không nổi bật.

Không yếu, nhưng cũng không được ưu ái.

Cô bị xếp vào tổ tân binh nữ, do đại úy Hùng trực tiếp phụ trách. Một người đàn ông ngoài bốn mươi, dày dạn kinh nghiệm, tính tình cứng nhắc, nổi tiếng là “tay sắt” trong huấn luyện.

Vấn đề nằm ở chỗ:
Hùng không ưa tân binh nữ.

Đặc biệt là những người trông quá “trí thức”.

— Quân đội không phải chỗ để làm màu. — ông ta từng nói thẳng trong buổi sinh hoạt tổ. — Vào đây là để rèn thép, không phải để làm tiểu thư.

Mai không phản ứng.
Cô chỉ cúi đầu, ghi chép, tập luyện gấp đôi người khác.

Nhưng càng im lặng, cô càng trở thành cái gai trong mắt Hùng.

Trong một buổi huấn luyện vượt chướng ngại vật, khi Mai trượt chân ngã, đầu gối trầy xước, máu thấm qua quần, cô xin phép ra ngoài xử lý vết thương.

Hùng nhìn cô, cười nhạt:

— Chút xước xát mà cũng kêu? Về nhà đi cho khỏe.

Mai đứng thẳng, giọng bình tĩnh:

— Báo cáo, tôi vẫn tiếp tục được.

— Tùy. Nhưng đừng làm chậm tiến độ của cả tổ.

Từ hôm đó, áp lực đổ dồn lên Mai.

Bài tập nặng hơn.
Giờ nghỉ ít hơn.
Những câu mỉa mai không giấu giếm.

— Học cao mà yếu vậy à?
— Con gái thì ở nhà cho rồi.

Những tân binh khác bắt đầu né tránh cô. Không phải vì ghét, mà vì sợ liên lụy.

Chỉ có Mai là vẫn cắn răng chịu đựng.

Cho đến ngày xảy ra tai nạn.


Buổi huấn luyện hôm đó là vượt dây cao.

Một bài tập không mới, nhưng tiềm ẩn rủi ro nếu làm ẩu.

Mai là người cuối cùng trong tổ. Khi đến lượt cô, trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm. Dây trơn. Gió mạnh.

Cô ngước lên nhìn.

— Báo cáo, điều kiện thời tiết không đảm bảo an toàn. Tôi đề nghị tạm hoãn.

Cả bãi tập im lặng.

Hùng bước ra, ánh mắt lạnh lẽo:

— Ai cho phép cô đề nghị?

— Báo cáo, tôi chịu trách nhiệm cho ý kiến của mình.

— Trách nhiệm? — Hùng cười khẩy. — Cô nghĩ cô là ai?

Ông ta ra lệnh:

— Tiếp tục. Không ai được dừng lại.

Mai trèo lên.

Dây trơn. Tay cô run vì lạnh. Nhưng cô vẫn cố.

Cho đến khi… móc khóa an toàn phía trên bị trượt.

Chỉ trong tích tắc.

Mai rơi xuống.

Tiếng va đập khô khốc vang lên giữa mưa.

Mọi thứ tối sầm.


Khi Mai tỉnh lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là mùi thuốc sát trùng.

Ánh đèn trắng chói mắt.

Cổ họng khô rát.

Có tiếng thì thầm bên ngoài:

— Đừng làm to chuyện. Ghi tai nạn huấn luyện là được.
— Con bé đó không có gia thế gì đâu.

Một giọng khác ngập ngừng:

— Nhưng… nếu nó có mệnh hệ gì…

— Tôi chịu trách nhiệm.

Mai nhắm mắt lại.

Một giọt nước mắt tràn ra từ khóe mắt, thấm vào băng gạc.

Không phải vì đau.

Mà vì lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình… đơn độc đến thế.


Cuộc gọi đến phòng họp diễn ra đúng lúc ấy.

Chỉ vỏn vẹn ba câu.

Người sĩ quan trực bên kia đầu dây không biết mình đang gọi cho ai.

Chỉ biết rằng, khi báo xong, bên kia im lặng rất lâu, rồi đáp:

— Tôi đến ngay.

Mười lăm phút sau, một đoàn xe quân sự lao thẳng vào doanh trại.

Không còi hú.

Không phô trương.

Người phụ nữ bước xuống xe, quân phục chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến những người đứng gác… vô thức đứng nghiêm.

Chỉ đến khi bà bước vào phòng y tế, nhìn thấy Mai nằm đó, gương mặt nhợt nhạt, băng quấn quanh đầu, bàn tay gầy guộc đặt hờ trên chăn…

Đôi môi bà mới khẽ run.

— Con…

Bà không gọi lớn.

Chỉ đặt tay lên tay con gái, rất nhẹ, như sợ làm con đau.

Mai mở mắt.

Nhận ra mẹ.

Cô mấp máy môi:

— Con… không sao.

Người phụ nữ ấy quay lưng lại.

Và ngay lúc đó, doanh trại biết rằng… một cơn bão đang đến.


Cuộc điều tra diễn ra trong im lặng.

Không thông báo.

Không họp hành ồn ào.

Nhưng từng người một được triệu tập.

Hồ sơ huấn luyện được rà soát.

Camera được trích xuất.

Lời khai được đối chiếu.

Đến khi đoạn băng ghi lại khoảnh khắc Mai xin hoãn vì thời tiết được phát trong phòng họp nội bộ, cả căn phòng lặng như tờ.

Nữ Trung tướng ngồi đầu bàn.

Giọng bà không cao.

— Ai cho phép bỏ qua quy trình an toàn?

Không ai trả lời.

— Ai ký xác nhận điều kiện huấn luyện?

Hùng đứng dậy. Mồ hôi rịn ra sau gáy.

— Báo cáo… là tôi.

— Anh có biết, nếu con bé chậm cấp cứu mười phút, hậu quả sẽ thế nào không?

— Báo cáo… tôi…

Bà nhìn thẳng vào mắt ông ta.

— Tôi không hỏi tư cách của anh. Tôi hỏi lương tâm.

Câu hỏi đó nặng đến mức… không ai dám thở.


Một tuần sau.

Quyết định kỷ luật được công bố.

Đại úy Hùng bị đình chỉ công tác, chờ truy cứu trách nhiệm hình sự vì vi phạm quy định an toàn huấn luyện gây hậu quả nghiêm trọng.

Những người liên quan bị điều chuyển.

Hồ sơ “tai nạn huấn luyện thông thường” bị hủy bỏ.

Mai được chuyển viện điều trị tốt nhất.

Ngày cô xuất viện, mẹ đứng chờ ngoài cổng.

Không quân hàm.

Không nghi thức.

Chỉ là một người mẹ.

— Con có hối hận không?

Mai lắc đầu.

— Con chỉ tiếc… con đã không nói sớm hơn.

Người phụ nữ ấy mỉm cười, rất buồn.

— Không. Con làm đúng. Quân đội cần người như con.

Mai nhìn mẹ.

Lần đầu tiên, cô hiểu:
Quyền lực không phải để che chở người thân.

Mà để… bảo vệ điều đúng.

Và cái giá phải trả, đôi khi, là sự im lặng của cả một hệ thống từng nghĩ mình bất khả xâm phạm.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!