Bị Ép Lү Hȏп, 5 Năm Sau Cuộc Gặp Trȇп Máү Baү KҺιếп CҺồпg Cũ CҺết Lặпg Vì Đứa Bé Y Hệt MìпҺ
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi không khóc.
Không phải vì không đau, mà vì đã cạn nước mắt từ rất lâu rồi.
Hải ngồi đối diện tôi trong phòng công chứng, áo sơ mi phẳng phiu, gương mặt lạnh lẽo như người đang xử lý một hợp đồng làm ăn chứ không phải chấm dứt mười năm hôn nhân. Bên cạnh anh là mẹ anh – bà ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh, như thể chỉ cần tôi chậm tay một giây thôi là bà sẽ đứng dậy thúc giục.
“Con ký nhanh lên,” bà nói, giọng đều đều. “Dây dưa làm gì cho mệt.”
Tôi cầm cây bút, tay run rất nhẹ. Hải nhìn thấy, nhưng anh quay đi, giả vờ xem điện thoại.
Tôi ký.
Nét mực vừa khô, bà đứng dậy ngay, không chào tôi một câu. Hải theo sau, trước khi ra cửa mới quay lại nói một câu rất khẽ:
“Anh xin lỗi. Nhưng… anh không còn cách nào khác.”
Tôi không hỏi “tại sao”.
Vì tôi biết câu trả lời.
Tôi lấy chồng tám năm không có con. Bác sĩ nói tôi khó mang thai. Mẹ chồng tôi coi đó là “tội lớn”. Ba năm đầu còn nhẫn nhịn, năm thứ tư bắt đầu bóng gió, đến năm thứ sáu thì công khai ép Hải ly hôn.
Hải từng nắm tay tôi, nói rằng anh sẽ bảo vệ tôi.
Nhưng khi đứng giữa tôi và mẹ anh, anh đã buông tay rất nhanh.
Ba tháng sau ly hôn, tôi rời Việt Nam.
Không phải vì hết yêu, mà vì nếu ở lại, tôi sợ mình sẽ không sống nổi.
Tôi sang Singapore làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, bắt đầu lại từ con số không. Những ngày đầu, tôi làm việc đến kiệt sức chỉ để không có thời gian nghĩ đến quá khứ. Ban đêm về căn phòng trọ chật hẹp, tôi thường nằm nhìn trần nhà rất lâu, tim trống rỗng.
Một năm sau, tôi phát hiện mình mang thai.
Ngày cầm que thử thai trên tay, tôi ngồi sụp xuống nền nhà vệ sinh, vừa cười vừa khóc như người điên.
Tôi gọi cho Hải.
Cuộc gọi đổ chuông rất lâu mới được nhấc máy.
“Anh đang bận,” anh nói. “Có chuyện gì không?”
Tôi im lặng vài giây rồi nói:
“Em có thai rồi.”
Ở đầu dây bên kia, không có tiếng mừng rỡ. Chỉ có một khoảng lặng rất dài.
Rồi Hải nói:
“Em giữ được không?”
Tôi cười, nhưng nước mắt chảy ướt cả cổ áo.
“Em sẽ giữ. Nhưng không cần anh chịu trách nhiệm.”
Tôi cúp máy trước khi anh kịp nói gì thêm.
Từ ngày đó, tôi không liên lạc với anh nữa.
Năm năm trôi qua rất nhanh.
Con trai tôi tên là Minh, năm nay bốn tuổi rưỡi. Thằng bé có đôi mắt sâu, sống mũi cao, vầng trán rộng – mỗi lần nhìn con, tôi đều có cảm giác như đang nhìn thấy quá khứ bước ra từ gương.
Tôi biết nó giống ai.
Nhưng tôi chưa từng nói với con về bố.
Không phải vì hận, mà vì tôi muốn con lớn lên trong một tuổi thơ không có oán trách.
Chuyến bay hôm đó là chuyến bay tối từ Singapore về Hà Nội. Công ty cho tôi về nước công tác hai tuần. Tôi đưa Minh theo, coi như cho con về thăm quê mẹ lần đầu.
Máy bay đông, khoang phổ thông chật kín người. Tôi xếp hành lý lên khoang trên, dắt Minh ngồi vào ghế cạnh cửa sổ.
Con hào hứng nhìn ra ngoài, hỏi đủ thứ.
“Mẹ ơi, máy bay bay cao vậy có rơi không?”
“Mẹ ơi, về Việt Nam có bà ngoại không?”
Tôi cười, trả lời từng câu.
Cho đến khi có người dừng lại ngay bên cạnh chúng tôi.
“Tôi xin lỗi… đây có phải là ghế 23B không?”
Giọng nói đó.
Tôi cứng người.
Tôi ngẩng lên.
Hải đứng đó.
Vẫn là gương mặt ấy, nhưng đã gầy hơn, khóe mắt có thêm vài nếp nhăn. Anh mặc áo khoác xám, tay kéo vali, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại, sững sờ.
Không ai nói gì trong vài giây.
Tiếp viên hàng không nhắc anh nhanh ngồi vào chỗ.
Hải lúng túng ngồi xuống ghế bên cạnh tôi.
Không khí giữa chúng tôi đặc quánh.
Minh quay sang nhìn anh, chăm chú rất lâu, rồi đột nhiên hỏi:
“Chú ơi, sao chú giống con vậy?”
Câu hỏi hồn nhiên ấy rơi xuống như một tiếng sét.
Tôi cảm thấy bàn tay Hải siết chặt lấy tay vịn ghế.
Anh quay sang nhìn con trai tôi, nhìn rất kỹ. Từ đôi mắt, sống mũi, đến cái lúm đồng tiền nhỏ hiện lên khi thằng bé cười.
Mặt anh tái đi.
“Con… con bao nhiêu tuổi rồi?” anh hỏi, giọng khàn đặc.
“Bốn tuổi rưỡi ạ!” Minh trả lời rõ ràng.
Hải quay sang tôi, môi mấp máy:
“Là… là con anh?”
Tôi không trả lời ngay.
Máy bay bắt đầu lăn bánh. Tiếng động cơ gầm lên, che đi nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực tôi.
Tôi nói rất khẽ:
“Không phải lúc này.”
Suốt chuyến bay, Hải gần như không rời mắt khỏi Minh.
Anh hỏi con đủ thứ: thích ăn gì, học mẫu giáo chưa, có thích máy bay không. Minh trả lời rất tự nhiên, không hề biết người đàn ông bên cạnh chính là bố ruột mình.
Có lúc Minh ngủ gật, đầu nghiêng sang phía Hải. Theo phản xạ, anh đưa tay đỡ lấy đầu thằng bé.
Tôi thấy tay anh run.
Máy bay hạ cánh, hành khách lục tục đứng dậy.
Hải kéo vali giúp tôi, đi theo hai mẹ con ra khỏi khoang. Đến khu vực chờ hành lý, anh dừng lại, gọi tôi.
“Anh xin em… cho anh nói chuyện.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Năm năm trước, tôi từng cầu xin anh một câu giống vậy.
Cuối cùng tôi gật đầu.
Chúng tôi ngồi ở một quán cà phê trong sân bay. Minh ngồi bên cạnh, chăm chú uống sữa.
Hải kể rằng sau khi ly hôn tôi, anh tái hôn theo ý mẹ. Người vợ mới sinh được một bé gái, nhưng cuộc hôn nhân đó không hạnh phúc. Anh sống như cái bóng trong chính ngôi nhà của mình.
“Anh luôn nghĩ… là do số phận,” anh nói. “Anh không ngờ…”
Anh nhìn Minh, mắt đỏ hoe.
“Anh có quyền biết,” tôi nói. “Nhưng anh không có quyền lấy lại.”
Hải gục đầu xuống, hai tay ôm mặt.
“Tại sao em không nói với anh sớm hơn?”
Tôi cười rất buồn.
“Vì ngày đó, anh đã chọn bỏ đi.”
Minh ngước lên nhìn chúng tôi, hỏi:
“Mẹ ơi, chú này sao lại khóc?”
Tôi xoa đầu con:
“Chú mệt thôi con.”
Trước khi chia tay, Hải quỳ xuống trước mặt tôi ngay trong sân bay.
“Anh không xin quay lại,” anh nói. “Anh chỉ xin… được làm bố.”
Tôi đỡ anh đứng dậy.
“Để con quyết định,” tôi nói. “Khi nó đủ lớn.”
Hải gật đầu, nước mắt rơi không kiểm soát.
Năm năm sau cuộc ly hôn, cuộc gặp trên máy bay đã khiến anh hiểu ra một điều: có những mất mát, khi nhận ra thì đã quá muộn để sửa chữa.
Còn tôi, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cảm thấy lòng mình nhẹ hơn.
Không phải vì đã thắng ai.
Mà vì cuối cùng, tôi đã không còn trốn chạy quá khứ nữa.





