Gọι Cȏпg Aп Đếп Bắt Vợ Cũ , CҺồпg Và Tιểu Tam CҺết Lặпg KҺι Cȏпg Aп Cúι Đầu TҺưa Vợ Cũ Là Sếp

Gọι Cȏпg Aп Đếп Bắt Vợ Cũ, CҺồпg Và Tιểu Tam CҺết Lặпg KҺι Cȏпg Aп Cúι Đầu TҺưa: “BÁO CÁO SẾP”


Cuộc gọi báo công an được thực hiện trong một tâm thế đầy khoái chí.

Hoàng dựa lưng vào ghế sofa, tay cầm điện thoại, ánh mắt liếc sang người phụ nữ đang đứng giữa phòng khách – vợ cũ của anh – với vẻ khinh miệt không giấu giếm. Bên cạnh anh, Linh, người vợ mới, ngồi khoanh tay, môi cong lên một nụ cười nửa miệng.

“Anh báo công an rồi,” Hoàng nói, giọng cố tình cao lên. “Có người xông vào nhà riêng, gây rối trật tự, đe dọa an toàn gia đình.”

Người phụ nữ đứng đối diện không nói gì. Cô chỉ đứng đó, lưng thẳng, hai tay đặt trước bụng, ánh mắt bình thản đến mức khiến Linh cảm thấy khó chịu.

“Này,” Linh lên tiếng, giọng chua chát. “Cô tưởng đây là nhà cô à? Đã ly hôn rồi thì biết điều một chút.”

Người phụ nữ nhìn Linh, ánh nhìn không giận dữ, không khinh thường, chỉ là một sự trống rỗng rất sâu.

“Tôi đến lấy đồ của con,” cô nói chậm rãi. “Đúng theo thỏa thuận trong bản án.”

Hoàng cười khẩy.
“Cô đừng có mà bày trò luật với tôi. Nhà này là tên tôi. Con cũng đang ở với tôi.”

Cô ngước lên nhìn Hoàng, ánh mắt lần đầu tiên có chút lay động.
“Anh giữ con lại trái phán quyết của tòa. Tôi đã nhịn anh ba tháng rồi.”

“Thì sao?” Hoàng nhún vai. “Cô làm gì được tôi?”

Đó là câu hỏi mà Hoàng tin chắc mình đang nắm phần thắng.

Mười lăm phút sau, chuông cửa vang lên.

Hai cán bộ công an khu vực bước vào, quân phục chỉnh tề. Hoàng đứng dậy ngay, thái độ thay đổi hoàn toàn, mặt mày tỏ ra bức xúc, chỉ tay về phía vợ cũ.

“Các anh xem giúp tôi. Người phụ nữ này tự ý xông vào nhà tôi, lớn tiếng, gây mất trật tự. Tôi yêu cầu xử lý.”

Một cán bộ ghi chép, người còn lại ngẩng lên nhìn người phụ nữ đang đứng lặng lẽ.

Chỉ một giây sau, anh ta đứng thẳng người.

Rồi… cúi đầu.

“Báo cáo… chào sếp.”

Không khí trong căn phòng đông cứng lại.

Hoàng đứng sững.
Linh há hốc miệng.

Người phụ nữ khẽ gật đầu, giọng trầm và ngắn gọn:
“Chào các đồng chí.”

Hoàng lắp bắp:
“Sếp… sếp gì? Các anh nhầm người rồi.”

Cán bộ công an quay sang Hoàng, giọng nghiêm hẳn lại.
“Anh Hoàng, đề nghị anh giữ trật tự. Đây là Đại tá Nguyễn Thùy An – Phó Giám đốc Công an tỉnh.”

Linh buông rơi chiếc túi xách xuống sàn.

Hoàng cảm giác như có ai đó vừa giáng một cú búa thẳng vào đầu.

Người phụ nữ mà anh từng gọi là “đồ đàn bà ăn bám”, “loại không có giá trị”, “một mình nuôi con không nổi” – chính là người mà hai cán bộ công an vừa cúi đầu chào.

Năm năm trước, Hoàng ép An ký đơn ly hôn.

Ngày đó, An đang trong giai đoạn nhạy cảm nhất của sự nghiệp. Một chuyên án lớn, tuyệt đối bảo mật. Cô không thể nói, không thể giải thích, càng không thể chia sẻ áp lực công việc.

Hoàng chỉ thấy một người vợ suốt ngày vắng nhà, lạnh lùng, không còn biết chiều chồng.

Rồi Linh xuất hiện.

Ngọt ngào, mềm mỏng, biết tâng bốc cái tôi đàn ông của Hoàng. Biết nói những câu mà An chưa bao giờ nói.

Hoàng ngoại tình.

Khi An phát hiện, Hoàng không hề xin lỗi. Anh ta ném thẳng đơn ly hôn xuống bàn.

“Cô chọn công việc thì đừng trách tôi chọn hạnh phúc.”

An ký.

Không khóc. Không níu kéo.

Cô chỉ xin quyền nuôi con.

Nhưng Hoàng dùng đủ mối quan hệ, đủ thủ đoạn, ép cô chấp nhận chia thời gian, rồi dần dần chiếm hẳn quyền nuôi dưỡng.

An im lặng.

Không phải vì thua.

Mà vì cô biết: có những trận chiến, phải chờ đúng thời điểm.

Năm năm sau, khi chuyên án kết thúc, An được bổ nhiệm chức vụ mới. Cô vẫn sống giản dị, không khoe khoang, không phô trương.

Cho đến hôm nay.

An quay sang hai cán bộ:
“Việc này tôi sẽ tự giải quyết. Các đồng chí lập biên bản đúng quy trình.”

Rồi cô nhìn thẳng Hoàng.

“Anh là người gọi công an?”

Hoàng nuốt nước bọt.
“An… anh… anh không biết…”

“Anh biết hay không,” cô ngắt lời, “không còn quan trọng.”

Cô rút từ túi xách một tập hồ sơ.

“Đây là bản án có hiệu lực pháp luật. Anh đã vi phạm quyền nuôi con suốt ba tháng. Đây là đơn tôi đã gửi lên tòa từ tuần trước.”

Hoàng run giọng:
“Em… em không cần làm căng như vậy…”

An cười. Nụ cười rất nhẹ, nhưng khiến Linh lạnh sống lưng.

“Ngày xưa anh làm căng trước.”

An cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Linh.

“Cô là người thứ ba, tôi không trách. Nhưng cô không có quyền xúc phạm mẹ của đứa trẻ.”

Linh cúi đầu, không nói nổi một câu.

Hai cán bộ công an hoàn tất biên bản. Một người nói rõ ràng, rành mạch:

“Yêu cầu anh Hoàng giao trả cháu bé theo đúng bản án. Nếu tiếp tục vi phạm, sẽ tiến hành cưỡng chế.”

Hoàng ngồi phịch xuống ghế.

Lúc đó anh mới hiểu:
Cái đau nhất không phải là mất vợ.
Mà là coi thường nhầm người.

An đứng dậy, chỉnh lại áo khoác, giọng dứt khoát.

“Tôi đến đón con.”

Không ai dám cản.

Khi An dắt con rời khỏi căn nhà từng là gia đình mình, Hoàng nhìn theo, mắt đỏ hoe.

Năm năm trước, anh nghĩ mình thắng.

Năm năm sau, anh mới hiểu:
Có những người lùi lại không phải vì yếu,
mà vì họ đang đứng ở một tầng cao hơn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!