Truпg Tá Coι TҺườпg Nữ SιпҺ Mớι Vào TҺực Tập, Kết Cục KҺȏпg Aι Ngờ

Truпg Tá Coι TҺườпg Nữ SιпҺ Mớι Vào TҺực Tập, Kết Cục KҺȏпg Aι Ngờ


Ngày cô gái ấy bước chân vào đơn vị, không một ai chú ý.

Cô mặc bộ quân phục thực tập còn mới cứng, vai gầy, dáng người mảnh khảnh, gương mặt non nớt đúng kiểu sinh viên vừa rời giảng đường. Mái tóc cột gọn sau gáy, ánh mắt nghiêm túc nhưng có phần lúng túng khi đứng giữa sân đơn vị rộng lớn.

Trung tá Phạm Quốc Khánh chỉ liếc qua một cái, rồi quay sang nói với cấp dưới, giọng nửa đùa nửa khinh:

— Thực tập à? Lại thêm một “bình hoa” cho đủ đội hình.

Vài tiếng cười rải rác vang lên.

Cô gái đứng thẳng, không phản ứng.
Chỉ khẽ cúi đầu chào theo đúng điều lệnh.

Tên cô là Linh.

Sinh viên năm cuối, được phân về đơn vị thực tập ba tháng theo chương trình phối hợp giữa học viện và quân khu.

Với Trung tá Khánh, chuyện này chẳng có gì đáng bận tâm. Anh đã hơn hai mươi năm trong quân ngũ, từng đi qua đủ loại chiến trường, đủ loại người. Một nữ sinh thực tập thì có thể làm được gì ngoài việc pha trà, đánh máy và… vướng chân?

Ngay buổi sáng đầu tiên, Linh đã bị “xếp chỗ”.

— Em theo mấy anh văn thư, làm quen giấy tờ đi. — Khánh nói, giọng hờ hững. — Những việc khác không phù hợp với nữ.

Linh gật đầu.

— Báo cáo, rõ.

Không cãi. Không thanh minh. Không tỏ ra khó chịu.

Chính thái độ đó khiến Khánh càng chắc chắn rằng mình nhìn người không sai.

Những ngày sau, Linh gần như “vô hình” trong đơn vị.

Cô đến sớm nhất, về muộn nhất. Lau bàn, sắp hồ sơ, ghi chép cẩn thận từng chi tiết. Khi họp, cô ngồi cuối phòng, lặng lẽ ghi chép, không bao giờ chen lời.

Có lần, trong một buổi họp chuyên môn, Linh khẽ giơ tay.

— Báo cáo, em có một ý kiến nhỏ…

Khánh chưa kịp nghe hết câu đã khoát tay:

— Việc này không phải phạm vi của sinh viên thực tập. Em cứ nghe là được rồi.

Không khí trong phòng hơi sượng.

Linh im lặng, hạ tay xuống.
Không ai biết, trong cuốn sổ nhỏ trước mặt cô, sơ đồ vụ việc đang được cô vẽ lại bằng ký hiệu riêng, chính xác đến từng chi tiết.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào tuần thứ tư.

Đơn vị tiếp nhận một vụ việc phức tạp liên quan đến đường dây vận chuyển hàng cấm xuyên địa bàn. Hồ sơ rối rắm, manh mối chồng chéo, nhiều thông tin mâu thuẫn nhau.

Ba ngày liền, tổ chuyên án gần như dậm chân tại chỗ.

Khánh cáu gắt thấy rõ.

— Thông tin ở đâu ra mà loạn thế này? — anh đập tay xuống bàn. — Kiểm tra lại toàn bộ!

Đêm đó, gần mười hai giờ, Khánh quay lại phòng làm việc lấy tài liệu thì thấy đèn vẫn sáng.

Linh đang ngồi đó.

Cô giật mình đứng bật dậy.

— Báo cáo… em xin lỗi vì chưa về. Em đang rà lại hồ sơ.

Khánh cau mày.

— Việc của em xong rồi thì về nghỉ. Ở đây không cần thể hiện.

Linh do dự một giây, rồi nói rất khẽ:

— Báo cáo… có thể em đã tìm ra một điểm bất thường.

Khánh định gạt đi, nhưng ánh mắt nghiêm túc của cô khiến anh dừng lại.

— Nói thử xem.

Linh mở sổ, chỉ vào một chuỗi thời gian.

— Các chuyến hàng đều bị cho là ngẫu nhiên, nhưng nếu đặt lên trục thời gian này… sẽ thấy chúng lặp lại theo chu kỳ cố định. Và người đứng tên phương tiện trung gian luôn trùng vào ba cái tên này.

Khánh nhìn sổ.

Ban đầu chỉ là tò mò.

Ba mươi giây sau, anh ngồi xuống.

Một phút sau, anh im lặng hoàn toàn.

Những gì Linh chỉ ra… là thứ tổ chuyên án bỏ sót suốt nhiều ngày.

— Ai dạy em cách phân tích này? — Khánh hỏi, giọng trầm hẳn xuống.

— Báo cáo, em từng tham gia một đề tài nghiên cứu thực tế… trước khi vào học viện.

Khánh không hỏi thêm.

Đêm đó, lần đầu tiên, Linh được giữ lại họp cùng tổ chuyên án.

Những ngày sau, vai trò của cô thay đổi một cách âm thầm.

Không ai còn gọi cô là “thực tập sinh cho đủ quân số”.

Khi một tình huống bế tắc, có người quay sang hỏi:
— Linh, em xem thử hướng này ổn không?

Khánh quan sát tất cả.

Và lần đầu tiên sau nhiều năm, anh nhận ra mình đã đánh giá sai một con người… chỉ vì vẻ bề ngoài.

Cao trào đến vào ngày phá án.

Khi lực lượng đồng loạt triển khai, kế hoạch bị lộ. Một mũi trinh sát rơi vào thế nguy hiểm, mất liên lạc.

Phòng chỉ huy căng như dây đàn.

Khánh chuẩn bị xin tăng cường lực lượng thì Linh bước lên.

— Báo cáo, cho em xin quyền chỉ dẫn tuyến rút lui.

Khánh nhìn cô, do dự chưa đầy hai giây rồi gật đầu.

— Cho em quyền điều phối.

Linh bước tới bản đồ, giọng dứt khoát, rõ ràng.

Không còn là cô sinh viên rụt rè ngày đầu.

Từng mệnh lệnh ngắn gọn, chính xác.
Từng bước di chuyển được tính toán lạnh lùng.

Mười lăm phút sau, mũi trinh sát an toàn rút ra.

Cả phòng lặng đi.

Vụ án khép lại thành công.

Trong buổi tổng kết, Khánh đứng trước toàn đơn vị, nhìn Linh rất lâu rồi nói:

— Tôi từng nghĩ kinh nghiệm quan trọng hơn tất cả. Hôm nay, tôi học được một bài học khác: đừng bao giờ coi thường người đứng im lặng.

Một tuần sau, Linh kết thúc thực tập.

Trước khi rời đi, cô nộp một phong bì niêm phong lên cấp trên.

Bên trong là quyết định điều động thử nghiệm đặc biệt — được ký từ… trước khi cô bước chân vào đơn vị.

Khánh cầm tờ giấy, tay hơi run.

Anh nhìn Linh.

— Em… rốt cuộc là ai?

Linh chào theo điều lệnh, nở một nụ cười rất nhẹ.

— Báo cáo trung tá, em chỉ là người không thích lên tiếng… cho đến khi cần thiết.

Cô quay lưng rời đi.

Để lại phía sau một người đàn ông đã phải mất hơn hai mươi năm binh nghiệp mới hiểu ra:
Thứ nguy hiểm nhất không phải là người ồn ào — mà là người bị coi thường.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!