Tưởпg Nữ Cấp Dướι Mớι Vḕ Dễ Bắt Nạt, Truпg Tá KҺȏпg Ngờ Cȏ Là Ngườι Ôпg Ta KҺȏпg Dám Độпg Tớι

Tưởпg Nữ Cấp Dướι Mớι Vḕ Dễ Bắt Nạt, Truпg Tá KҺȏпg Ngờ Cȏ Là Ngườι Ôпg Ta KҺȏпg Dám Độпg Tớι

Ngày đầu tiên cô xuất hiện ở đơn vị, không ai chú ý nhiều.

Một nữ sĩ quan trẻ, dáng người mảnh, nước da sạm nắng, mái tóc buộc gọn, quân phục vừa vặn đến mức không gây ấn tượng. Hồ sơ được chuyển xuống phòng tổ chức với dòng chữ ngắn gọn: “Điều động tăng cường – giữ chức trợ lý tác chiến.”

Trung tá Nguyễn Văn Hùng chỉ liếc qua một giây rồi đẩy hồ sơ sang một bên.

— Lại thêm một “nữ cán bộ phong trào”.

Ông ta đã làm chỉ huy gần hai mươi năm. Trong mắt ông, những người như vậy thường chỉ trụ được vài tháng: hoặc xin chuyển, hoặc im lặng cho qua ngày.

Cô gái đó tên Lê Thu Hà.

Hà chào ông bằng điều lệnh chuẩn mực, ánh mắt thẳng, không cúi đầu, không nịnh nọt.

— Báo cáo thủ trưởng, tôi là Lê Thu Hà, nhận nhiệm vụ theo quyết định điều động.

Hùng gật đầu hờ hững.

— Ừ. Ngồi đi. Ở đây kỷ luật thép. Không phải chỗ để thể hiện.

Hà đáp ngắn gọn:

— Rõ.

Từ giây phút đó, Hùng quyết định “uốn” cô.

Không phải bằng mệnh lệnh lớn, mà bằng những thứ nhỏ nhặt, mài mòn.

Cô bị giao việc khó nhất nhưng không được cung cấp đủ thông tin. Bị gọi lên họp đột xuất lúc nửa đêm rồi hôm sau lại bị phê bình vì “không đảm bảo sức khỏe”. Bị bắt làm báo cáo ba lần chỉ vì… dấu phẩy đặt sai.

Có lần trong cuộc họp, Hùng cố tình nói to trước cả phòng:

— Đồng chí Hà, đây là môi trường quân đội, không phải giảng đường. Nếu không theo nổi thì xin rút, đừng làm vướng tập thể.

Cả phòng im lặng.

Hà đứng dậy, giọng bình tĩnh:

— Báo cáo thủ trưởng, tôi tiếp thu phê bình. Nhưng tôi không xin rút.

Ánh mắt cô không hề né tránh.

Chính ánh mắt đó khiến Hùng khó chịu.

Ông ta ghét nhất là những người không biết sợ.


Ba tháng trôi qua.

Hà không than vãn. Không xin giúp đỡ. Không dựa dẫm. Cô làm việc lặng lẽ, chính xác, gần như hoàn hảo.

Những phương án tác chiến cô đề xuất thường bị gạt đi, nhưng vài tuần sau, chính Hùng lại dùng lại ý tưởng đó — tất nhiên dưới tên người khác.

Hà biết. Cô im lặng.

Không phải vì yếu, mà vì cô hiểu: chưa đến lúc.

Đêm nọ, đơn vị xảy ra sự cố huấn luyện. Một tổ tân binh gặp trục trặc địa hình, mất liên lạc trong mưa lớn.

Cả sở chỉ huy rối loạn.

Hùng đập bàn:

— Ai phụ trách khu vực này?!

Không ai trả lời được.

Hà đứng lên:

— Báo cáo, tôi đã khảo sát địa hình đó hai tuần trước. Có đường vòng an toàn hơn.

Hùng cau mày:

— Giờ mới nói thì được tích sự gì?

— Tôi có bản đồ chi tiết và phương án tiếp cận trong 40 phút. Nếu chậm, thời tiết xấu hơn.

Cả phòng nhìn cô.

Hùng im lặng vài giây, rồi lạnh lùng:

— Nếu thất bại, cô chịu hoàn toàn trách nhiệm.

— Rõ.

Cuộc cứu hộ thành công. Không ai bị thương.

Báo cáo gửi lên trên ghi tên Hùng là người chỉ đạo chính.

Hà không được nhắc tới.

Tối đó, cô ngồi một mình trong phòng, mở ngăn tủ nhỏ, lấy ra một bức ảnh cũ: một người phụ nữ mặc quân phục cấp tướng, gương mặt nghiêm nghị.

Hà nhìn rất lâu.

— Mẹ, con vẫn ổn. Con chịu được.


Sóng gió bắt đầu từ một buổi kiểm tra nội bộ.

Đoàn thanh tra cấp trên về đơn vị, bất ngờ, không báo trước.

Hùng căng thẳng thấy rõ.

Ông ta gọi Hà vào phòng riêng.

— Đồng chí Hà, báo cáo gần đây do cô phụ trách. Tôi cần chỉnh sửa vài chỗ. Cô ký lại.

Hà lật hồ sơ. Những số liệu bị sửa khác hoàn toàn bản gốc.

— Báo cáo thủ trưởng, nội dung này không đúng thực tế.

Hùng đập bàn:

— Tôi bảo cô ký thì ký! Ở đây ai là chỉ huy?

Hà đứng thẳng:

— Tôi không ký vào báo cáo sai.

Không khí đông cứng.

— Cô đang chống lệnh?

— Tôi đang bảo vệ sự thật.

Hùng cười nhạt:

— Cô nghĩ mình là ai?

Hà nhìn thẳng vào ông ta, rất bình tĩnh:

— Tôi là sĩ quan chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Lần đầu tiên, Hùng thấy bất an.


Sáng hôm sau, đoàn thanh tra đến.

Hùng trình bày trôi chảy, nhưng khi bị hỏi sâu vào chi tiết chuyên môn, ông ta bắt đầu lúng túng.

Một vị trong đoàn quay sang Hà:

— Đồng chí là người trực tiếp phụ trách mảng này?

— Báo cáo, đúng.

— Mời đồng chí trình bày lại.

Hà trình bày rành mạch, logic, không dư thừa một câu.

Căn phòng im lặng.

Vị trưởng đoàn gật đầu:

— Báo cáo này… khác bản chúng tôi nhận được.

Hùng tái mặt.

— Có lẽ… do sơ suất đánh máy.

Hà chậm rãi nói:

— Báo cáo thủ trưởng, tôi đã từ chối ký vào bản sửa đổi đó.

Không khí nặng như chì.

Vị trưởng đoàn khép hồ sơ:

— Trung tá Hùng, chúng tôi cần ông giải trình riêng.

Hùng đứng không vững.


Chiều hôm đó, một chiếc xe biển xanh dừng trước cổng đơn vị.

Một nữ sĩ quan cấp tướng bước xuống. Dáng người nhỏ nhưng khí chất khiến tất cả đứng nghiêm theo bản năng.

— Tôi đến gặp đồng chí Lê Thu Hà.

Cả đơn vị chấn động.

Hùng mặt trắng bệch.

Hà bước ra, chào điều lệnh.

— Báo cáo… mẹ.

Nữ trung tướng nhìn con gái, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa đau xót.

— Con làm tốt rồi.

Hùng như bị rút cạn máu.

Ông ta hiểu ra trong khoảnh khắc đó: mình đã chạm vào người không nên chạm.

Nhưng đã quá muộn.


Cuộc làm việc kéo dài suốt đêm.

Không la mắng. Không đe dọa.

Chỉ là hồ sơ, chứng cứ, đối chiếu.

Hùng bị đình chỉ công tác.

Trước khi rời đơn vị, ông ta nhìn thấy Hà đứng ở hành lang.

— Cô… từ đầu đã biết mọi thứ sẽ thế này?

Hà lắc đầu:

— Không. Tôi chỉ biết nếu tôi cúi đầu, sẽ còn người khác bị chèn ép giống tôi.

Hùng cúi mặt.

— Tôi xin lỗi.

Hà gật đầu, không oán hận.

— Xin lỗi không xóa được hậu quả. Nhưng có thể ngăn nó lặp lại.


Vài tháng sau, Hà được điều động sang đơn vị khác.

Trước ngày đi, cô đứng nhìn doanh trại cũ, nơi cô đã học được một điều quan trọng:

Sức mạnh thật sự không nằm ở thân phận, mà ở việc dám đứng thẳng khi bị ép cúi đầu.

Cô không cần khoe mình là ai.

Chỉ cần không phản bội lương tâm.

Và đó là điều khiến những kẻ từng coi thường cô… không bao giờ dám động tới lần nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!