VÌ TÀI SẢN, TỶ PHÚ BỊ CON GÁI H/ÃM H/ẠI CH/ÔN Ở NGH/ĨA Đ/ỊA – ANH XE ÔM VÔ TÌNH C/ẠY QUAN TÀI C/ỨU, VẠCH TRẦN TỘ/I Á/C T/ÀY TRỜI
Đêm đó mưa như trút.
Nghĩa địa cuối xã chìm trong màn nước xám xịt, gió quất từng cơn lạnh buốt, thổi mùi đất ẩm và nhang tàn lan khắp không gian. Không ai lui tới nơi này vào ban đêm, trừ những kẻ không còn lựa chọn.
Tâm – một anh xe ôm ngoài bốn mươi, áo mưa rách vai, chiếc xe cà tàng chết máy giữa con đường đất dẫn qua nghĩa địa. Điện thoại hết pin. Trời mưa, không một bóng người.
Anh chửi thầm một tiếng, dắt xe tìm chỗ trú mưa.
Ánh chớp lóe lên, soi rõ một ngôi mộ mới đắp, đất còn tơi, vòng hoa còn chưa héo. Quan tài chưa kịp chôn sâu, chỉ lấp đất sơ sài.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Tâm — trộm đồ tùy táng.
Không phải vì tham, mà vì đói. Vợ bệnh, con nghỉ học. Ba ngày nay anh chưa kiếm nổi một cuốc xe.
Tâm nhìn quanh. Mưa che hết mọi âm thanh.
Anh cầm xẻng dựng sẵn cạnh mộ — chắc đội mai táng để quên — run tay đào.
Chỉ vài nhát, mặt quan tài lộ ra.
Tâm cúi xuống, cạy nắp.
Và rồi…
Anh chết lặng.
Bên trong không phải xác chết.
Một người đàn ông lớn tuổi, mặt tái nhợt, môi tím ngắt, nhưng ngực vẫn phập phồng rất nhẹ.
— Trời ơi… còn sống!
Tâm hoảng loạn, vội gỡ lớp vải liệm, áp tai nghe tim. Nhịp tim yếu nhưng vẫn còn.
Không kịp nghĩ nhiều, anh kéo người đó ra, cõng lên lưng, mặc cho mưa xối xả, chạy thục mạng ra đường lớn.
Người đàn ông ấy tên Trần Văn Khải.
Một cái tên mà Tâm không hề biết, nhưng cả thành phố này thì biết quá rõ.
Tỷ phú Khải Trần – ông trùm bất động sản, người từng xuất hiện trên truyền hình, báo chí, là hình mẫu “doanh nhân thành đạt, gia đình hạnh phúc”.
Ba ngày trước, báo đưa tin:
“Tỷ phú Trần Văn Khải qua đời do đột quỵ, hưởng thọ 68 tuổi.”
Tang lễ long trọng. Con gái duy nhất của ông — Trần Ngọc Hân — khóc ngất trước ống kính, được ca ngợi là người con hiếu thảo.
Nhưng người đang nằm thoi thóp trên giường cấp cứu kia… chính là ông.
Ba giờ sáng.
Bệnh viện huyện náo loạn.
Khi bác sĩ nhận ra danh tính bệnh nhân, cả ê-kíp chết lặng.
— Ông ấy… đáng lẽ đã được chôn rồi.
Công an được gọi tới ngay trong đêm.
Tâm run rẩy kể lại mọi chuyện, từ lúc xe hỏng đến khi mở quan tài.
Trong phòng hồi sức, ông Khải tỉnh lại.
Giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má hóp lại.
Ông nắm chặt tay điều tra viên, giọng khàn đặc:
— Là con gái tôi… chính nó.
Căn phòng im phăng phắc.
Sự thật dần hé lộ, từng mảnh ghép ghê rợn hơn cả tưởng tượng.
Ông Khải tuổi cao, bắt đầu muốn sửa di chúc. Toàn bộ tài sản khổng lồ — hàng nghìn tỷ — ông dự định chuyển phần lớn sang quỹ từ thiện và chia một phần cho nhân viên lâu năm.
Ngọc Hân biết được.
Cô ta không phản đối công khai. Trái lại, còn tỏ ra hiếu thuận hơn bao giờ hết. Đích thân chăm sóc cha, đưa thuốc, nấu ăn.
Nhưng trong thuốc… có thứ không phải thuốc.
Một loại chất gây hôn mê sâu, liều lượng vừa đủ để tim đập chậm, khó phát hiện.
Đêm đó, Ngọc Hân giả vờ phát hiện cha “đột quỵ”, gọi bác sĩ riêng — người đã được mua chuộc.
Giấy chứng tử được ký chóng vánh.
Quan tài đóng vội.
Chôn nhanh trong đêm, với lý do “theo di nguyện cha”.
Nếu không có cơn mưa.
Nếu xe Tâm không hỏng.
Nếu anh không vì đói mà cạy quan tài.
Thì một con người đã bị chôn sống.
Ba ngày sau, họp báo nổ ra như bom.
Ngọc Hân bị bắt ngay tại biệt thự riêng.
Khi còng số 8 khóa lại, cô ta gào lên:
— Ông ta là cha tôi! Các người không có bằng chứng!
Nhưng bằng chứng thì quá nhiều.
Camera. Thuốc. Lời khai bác sĩ. Và… chính người cha đang ngồi xe lăn phía sau.
Ông Khải nhìn con gái, ánh mắt không còn giận dữ, chỉ còn trống rỗng.
— Tiền quan trọng hơn mạng cha con sao?
Ngọc Hân sụp xuống.
Anh xe ôm Tâm được mời lên thành phố.
Trước mặt anh là ông Khải — giờ đây gầy gò, nhưng ánh mắt tỉnh táo.
Ông nắm tay Tâm, cúi đầu thật sâu.
— Cậu đã cho tôi sống lại một lần nữa.
Một tháng sau, Tâm nhận được một căn nhà nhỏ, tiền chữa bệnh cho vợ, học phí trọn đời cho con.
Nhưng điều khiến anh nghẹn ngào nhất không phải tiền.
Mà là câu nói cuối cùng của ông Khải:
— Trong đời này, người cứu tôi không phải bác sĩ, không phải công nghệ.
— Mà là lương tâm của một người nghèo.
Phiên tòa kết thúc.
Ngọc Hân lãnh án chung thân.
Báo chí gọi đó là “vụ án chấn động”.
Nhưng với ông Khải, đó là cái giá của một đời mải mê kiếm tiền, để rồi quên mất cách dạy con làm người.
Còn với Tâm — anh vẫn chạy xe ôm.
Chỉ khác một điều.
Mỗi khi đi ngang nghĩa địa đêm mưa, anh lại nhớ:
có những ngôi mộ chôn xác người, nhưng cũng có những ngôi mộ chôn luôn cả lương tri.





