NgҺe Lờι Tιểu Tam Xúι Gιục, CҺồпg ĐáпҺ Vợ Vừa SιпҺ PҺảι NҺập Vιệп – 15 PҺút Sau, Bṓ Vợ Đạι Tá Dẫп Vệ Sĩ Ập Đếп, Bắt Gọп Cả Hắп Lẫп Ả Ta
Căn phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tiếng máy đo nhịp tim đều đều vang lên như từng nhát gõ lạnh lẽo vào lòng người.
Lan nằm đó, người còn yếu sau ca sinh mổ chưa đầy một tuần. Da tái nhợt, môi khô, hai tay vẫn còn vết kim truyền dịch. Đứa bé sơ sinh được đặt trong nôi cạnh giường, ngủ say, không hề biết mẹ mình vừa trải qua chuyện gì.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở.
Tuấn bước vào, khuôn mặt lạnh tanh. Theo sau anh ta là Hương – người phụ nữ mà Lan đã nghi ngờ suốt nhiều tháng nay, nhưng chưa từng có bằng chứng.
Hương nhìn Lan từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh miệt, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa miệng.
— Cô còn nằm đây làm gì nữa? — Hương cất giọng chua chát — Giả vờ đáng thương à?
Lan cố gượng dậy, tim đập mạnh vì căng thẳng.
— Đây là bệnh viện… Anh đưa cô ta đến đây làm gì?
Tuấn không trả lời. Anh ta đứng khoanh tay, ánh mắt né tránh đứa con vừa chào đời.
Hương bước tới gần hơn, giọng nhỏ nhưng sắc như dao:
— Anh còn thương cô ta làm gì? Cô ta sinh xong rồi, xấu xí, yếu đuối, chỉ tổ vướng chân anh thôi.
Lan nhìn sang Tuấn, giọng run rẩy:
— Tuấn… em vừa sinh con cho anh… anh để cô ta nói như vậy sao?
Tuấn im lặng.
Sự im lặng đó còn đau hơn cả lời chửi rủa.
Hương tiếp tục thì thầm, từng câu từng chữ như rót độc:
— Anh nhìn xem, cô ta có gì ngoài cái danh “vợ hợp pháp”? Anh đánh thức cô ta dậy đi, để cô ta biết thân biết phận.
Lan chưa kịp hiểu chuyện gì thì “bốp!”
Một cái tát giáng thẳng vào mặt cô.
Cú đánh không mạnh như đàn ông đánh nhau, nhưng với người vừa sinh mổ, nó đủ khiến Lan choáng váng, ngã nghiêng trên giường bệnh. Vết mổ đau nhói, máu rịn ra thấm băng.
Cô kêu lên một tiếng yếu ớt.
— Tuấn… anh điên rồi sao?!
Tuấn thở hổn hển, như chính anh ta cũng không tin mình vừa làm gì. Nhưng Hương không dừng lại.
— Đánh tiếp đi! — ả kích động — Không đánh, cô ta tưởng anh còn yêu cô ta đấy!
Lan ôm bụng, nước mắt trào ra. Cô không khóc to, chỉ thở dốc, ánh mắt nhìn Tuấn đầy tuyệt vọng.
— Anh đánh em… ngay trước mặt con mình sao?
Câu nói ấy khiến Tuấn khựng lại trong một giây.
Nhưng chỉ một giây.
Hương kéo tay anh ta:
— Anh sợ cái gì? Cô ta yếu thế rồi. Giờ không dằn mặt, sau này cô ta lại bám anh đấy!
Và rồi, trong cơn hỗn loạn, Tuấn xô Lan ngã hẳn xuống giường.
Tiếng chuông báo động y tế vang lên chói tai.
Bác sĩ, y tá lao vào. Lan ngất lịm.
Tuấn và Hương bị đẩy ra ngoài hành lang.
Hương cười nhạt:
— Thấy chưa, có sao đâu. Cùng lắm nằm viện thêm vài ngày.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của Lan – đặt trên bàn đầu giường – sáng lên.
Cuộc gọi đến.
Tên hiển thị: BỐ.
Một y tá nhìn thấy, nhặt máy lên theo thói quen:
— Alo?
Đầu dây bên kia im lặng đúng một giây.
Rồi một giọng đàn ông trầm, dứt khoát vang lên:
— Tôi là bố của Lan. Con bé xảy ra chuyện gì?
Y tá nuốt nước bọt, nhìn qua lớp kính phòng cấp cứu, nơi Lan đang được bác sĩ xử lý vết mổ chảy máu.
— Dạ… bệnh nhân bị hành hung sau sinh, đang cấp cứu lại…
Đầu dây bên kia cúp máy.
Không một lời.
15 phút sau.
Cả hành lang bệnh viện bỗng náo loạn.
Hai chiếc xe đen biển xanh dừng gấp trước cổng. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc quân phục đại tá, tóc hoa râm, ánh mắt sắc lạnh bước xuống.
Theo sau là bốn người đàn ông mặc vest đen, dáng đứng thẳng, ánh mắt cảnh giác — vệ sĩ.
Không cần hỏi han, không cần chỉ dẫn.
Họ đi thẳng vào khoa sản.
Không khí như đông cứng.
Tuấn vừa thấy người đàn ông đó, chân đã mềm ra.
— B… bố?
Đại tá Trần Minh, bố của Lan, nhìn thẳng vào mặt con rể. Ánh mắt ông không có giận dữ, chỉ có sự khinh miệt lạnh lẽo.
— Con gái tôi đâu?
Bác sĩ vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu, mồ hôi lấm tấm:
— Bệnh nhân đang tạm ổn, nhưng cần theo dõi sát. Vết mổ bị ảnh hưởng do chấn thương…
Chưa nói hết câu, đại tá đã quay sang Tuấn.
— Ai làm?
Tuấn lắp bắp:
— Con… con chỉ… cãi nhau…
Hương chen vào, giọng chói tai:
— Bác ơi, đây là chuyện gia đình, bác đừng làm lớn chuyện…
Một vệ sĩ bước lên một bước, ánh mắt lạnh băng:
— Im miệng.
Hương sững người.
Đại tá Trần Minh rút điện thoại, bấm nhanh một số.
— Tôi là Trần Minh. Hiện tại, con gái tôi bị hành hung tại bệnh viện X. Người gây ra là chồng hợp pháp và người thứ ba. Tôi yêu cầu xử lý theo đúng pháp luật. Ngay bây giờ.
Ông cúp máy.
Chưa đầy 5 phút, công an xuất hiện.
Còng số 8 lách cách.
Tuấn hoảng loạn:
— Bố… bố ơi, con sai rồi! Con chỉ nhất thời nóng giận!
Đại tá nhìn anh ta, giọng đều đều:
— Khi con gái tôi đau đớn trên bàn mổ, anh ở đâu?
— Khi anh ra tay với vợ vừa sinh con cho anh, anh có nghĩ đến “gia đình” không?
Ông quay sang Hương.
— Còn cô. Xúi giục người khác đánh phụ nữ sau sinh. Cô nghĩ mình đứng ngoài pháp luật à?
Hương tái mét, miệng run run:
— Cháu… cháu chỉ nói đùa…
— Đùa? — đại tá cười nhạt — Con gái tôi suýt mất mạng vì “trò đùa” của cô.
Cả hai bị áp giải đi ngay tại chỗ.
Hành lang bệnh viện im phăng phắc.
Tối hôm đó, Lan tỉnh lại.
Người đầu tiên cô nhìn thấy là bố.
Ông ngồi cạnh giường, bàn tay chai sạn nắm lấy tay con gái, giọng trầm xuống hẳn:
— Bố đến muộn rồi.
Lan bật khóc. Lần đầu tiên kể từ khi sinh con, cô khóc thành tiếng.
— Bố ơi… con mệt quá…
Đại tá khẽ vuốt tóc con:
— Không sao. Từ giờ, bố ở đây.
Ông nhìn sang đứa cháu ngoại đang ngủ yên, ánh mắt dịu lại.
— Có những kẻ tưởng rằng phụ nữ yếu đuối sau sinh là dễ bắt nạt.
— Nhưng chúng quên mất một điều: đằng sau họ còn có gia đình, có pháp luật, và có những người không bao giờ cho phép cái ác tồn tại.
Ngoài kia, trời bắt đầu sáng.
Và với Lan, đó là bình minh của một cuộc đời mới, không còn bóng dáng người chồng tàn nhẫn và kẻ thứ ba độc ác.





