Ôпg Lão NgҺèo Bị Từ CҺṓι TҺăm CҺáu Traι Mớι NҺập Ngũ, NҺưпg Một Cuộc Đιệп TҺoạι KҺιếп Ngườι Ngăп Cảп PҺảι Trả Gιá Đắt

Ôпg Lão NgҺèo Bị Từ CҺṓι TҺăm CҺáu Traι Mớι NҺập Ngũ, NҺưпg Một Cuộc Đιệп TҺoạι KҺιếп Ngườι Ngăп Cảп PҺảι Trả Gιá Đắt

Buổi sáng hôm đó, trời xám xịt như có mưa.

Trước cổng doanh trại huấn luyện tân binh số 4, một ông lão gầy gò đứng lặng lẽ từ rất sớm. Ông mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu, quần vải sờn gối, đôi dép nhựa cũ mòn đến mức nhìn rõ vết nứt ở quai. Trên tay ông là một túi vải nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo lính đã giặt phẳng phiu và một túi bánh khô.

Ông tên Nguyễn Văn Lâm, bảy mươi hai tuổi, quê ở một huyện nghèo miền Trung. Ông đi xe khách suốt đêm, xuống bến từ tinh mơ, rồi bắt xe ôm đến đây chỉ để gặp cháu trai duy nhất của mình – Nguyễn Hoàng Minh, tân binh vừa nhập ngũ được hơn hai tuần.

Minh mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Cha mẹ nó mất trong một vụ tai nạn lao động khi nó mới lên sáu. Từ đó, ông Lâm một mình nuôi cháu khôn lớn bằng nghề phụ hồ, nhặt ve chai, ai thuê gì làm nấy. Minh chính là cả cuộc đời ông.

Ngày Minh nhận giấy báo nhập ngũ, ông Lâm không ngủ được cả đêm. Vừa lo, vừa tự hào. Ông gom góp từng đồng lẻ để mua cho cháu đôi giày mới, dù Minh nói trong quân đội đã phát đủ.

— Ông cứ giữ tiền mà thuốc thang — Minh cười — Con đi vài tháng là quen thôi.

Nhưng ông Lâm vẫn đi.

Ông muốn tận mắt nhìn thấy cháu mình một lần, chỉ một lần thôi, để biết nó có ăn uống được không, có bị bắt nạt không, có chịu nổi môi trường khắc nghiệt ấy không.

Ông đứng trước cổng doanh trại, dáng lom khom, tay nắm chặt túi đồ.

Người gác cổng là Thượng sĩ Trọng, khoảng ngoài ba mươi, gương mặt lạnh, ánh mắt đầy vẻ khó chịu.

— Ông tìm ai? — Trọng hỏi, giọng cộc lốc.

— Dạ… tôi là ông của tân binh Nguyễn Hoàng Minh. Tôi muốn vào thăm cháu một lát… — ông Lâm nói nhỏ, lễ phép.

Thượng sĩ Trọng liếc qua người ông từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi dép cũ.

— Không có lịch thăm thân. Không vào được.

— Dạ… tôi biết quy định. Nhưng tôi đi xa quá, chỉ xin nhìn cháu một chút thôi, ở ngoài cổng cũng được… — ông Lâm khẩn khoản.

— Tôi nói không là không. — Trọng gắt — Doanh trại là nơi quân sự, không phải muốn vào là vào.

Ông Lâm cúi đầu.

— Tôi chỉ muốn gửi cho cháu ít đồ… với hỏi thăm sức khỏe…

— Gửi đồ cũng không được. — Trọng khoanh tay — Ông không nghe rõ à?

Một vài người lính khác đứng gần đó liếc nhìn, nhưng không ai dám lên tiếng.

Ông Lâm đứng yên, tay run run. Ông không cãi. Cũng không dám làm lớn chuyện. Cả đời ông quen nhẫn nhịn.

— Hay… chú cho tôi ngồi đợi chút, lỡ cháu ra tập… — ông nói, giọng đã lạc đi.

— Đi chỗ khác. Đừng đứng chắn cổng. — Trọng xua tay.

Ông lão lặng lẽ kéo túi vải, bước ra bãi đất trống bên cạnh cổng. Ông ngồi xuống gốc cây, lưng dựa vào thân cây xù xì, mắt dán về phía bên trong doanh trại.

Thời gian trôi chậm chạp.

Nắng lên dần. Mồ hôi thấm ướt lưng áo ông.

Đến gần trưa, ông Lâm bắt đầu ho khan. Ngực tức, hơi thở nặng nề. Nhưng ông vẫn cố ngồi, không dám rời đi. Ông sợ chỉ cần mình đứng dậy một chút, Minh lại vừa hay đi ngang mà không gặp được.

Khoảng hơn mười một giờ, Thượng sĩ Trọng đi ra, thấy ông lão vẫn còn đó thì nhíu mày.

— Sao ông còn ngồi đây?

— Dạ… tôi chờ… — ông Lâm nói yếu ớt.

— Tôi đã bảo không được thăm! Ông cố tình gây rối à?

— Không… tôi không gây rối… tôi chỉ…

Chưa nói hết câu, ông Lâm bỗng ôm ngực, mặt tái mét. Túi vải rơi xuống đất.

— Ông làm cái trò gì đấy? — Trọng cau có — Đừng có giả vờ!

Ông Lâm không trả lời được nữa. Hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh túa ra.

Một chiến sĩ trẻ chạy lại:

— Anh Trọng, hình như ông ấy không ổn thật…

— Gọi quân y. — Trọng nói qua loa, giọng khó chịu — Đúng là phiền phức.

Trong lúc chờ, một người lính khác nhặt chiếc điện thoại cũ từ túi áo ông Lâm rơi ra. Màn hình nứt, nhưng vẫn còn pin.

— Trong máy có cuộc gọi gần nhất… tên “Anh Sâm”.

Người lính do dự rồi bấm gọi.

Chỉ sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.

— Tôi nghe.

Giọng người đàn ông trầm, dứt khoát.

— Dạ… cháu xin lỗi… đây là điện thoại của ông Nguyễn Văn Lâm… ông ấy đang ở cổng doanh trại… ông bị đau ngực, có vẻ rất nặng…

Đầu dây bên kia im lặng đúng một giây.

— Cổng doanh trại nào?

— Dạ… doanh trại huấn luyện số 4, khu vực…

— Ai là người trực cổng?

Người lính nhìn sang Thượng sĩ Trọng, rồi đáp:

— Dạ… Thượng sĩ Trọng ạ…

Cuộc gọi kết thúc.

Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hai mươi phút sau.

Một chiếc xe biển xanh dừng trước cổng doanh trại. Không còi hú. Không phô trương. Nhưng khi người bước xuống xe, toàn bộ sĩ quan trực ban đứng nghiêm.

Người đàn ông khoảng ngoài năm mươi, quân hàm Đại tá, gương mặt nghiêm nghị.

— Ông Lâm đâu? — ông hỏi.

Quân y vừa dìu ông Lâm lên cáng.

— Tôi là người nhà ông ấy. — Đại tá nói — Và tôi cũng là người bảo trợ pháp lý cho cháu Nguyễn Hoàng Minh.

Không khí như đông cứng.

Chưa dừng lại ở đó.

Một cuộc điện thoại khác được thực hiện ngay tại chỗ. Chỉ vài câu ngắn gọn.

Ba mươi phút sau, chỉ huy cấp cao của đơn vị xuất hiện.

Cuộc kiểm tra đột xuất bắt đầu ngay trong chiều hôm đó.

Camera cổng được trích xuất.

Lời khai được ghi lại.

Những câu nói: “Đi chỗ khác”, “Không được thăm”, “Đừng giả vờ” được phát lại rõ ràng, không thiếu một chữ.

Thượng sĩ Trọng tái mặt.

Đến tối, quyết định được công bố:

  • Thượng sĩ Trọng bị đình chỉ công tác, xem xét kỷ luật nghiêm khắc vì vi phạm quy tắc ứng xử với thân nhân quân nhân

  • Đơn vị phải tổ chức rà soát lại toàn bộ quy trình tiếp nhận thân nhân

Ba ngày sau, ông Lâm tỉnh lại trong bệnh viện quân y.

Minh đứng bên giường, nắm tay ông, mắt đỏ hoe.

— Con xin lỗi… vì để ông phải đi xa như vậy…

Ông Lâm cười yếu ớt.

— Không sao… ông chỉ cần biết… con ổn… là được…

Người đàn ông mang quân hàm Đại tá đứng phía sau, khẽ nói:

— Có những người, tưởng mình nắm quyền trong tay, nhưng lại quên mất rằng quân đội tồn tại để bảo vệ nhân dân – không phải để khinh thường họ.

Ngoài cửa sổ, nắng chiều chiếu xuống sân doanh trại.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Chỉ có một điều đã khác:
Không ai còn dám coi thường một ông lão nghèo đứng trước cổng doanh trại nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!