Sàm sỡ cȏ gáι ƌι một mìпҺ gιữa cҺợ , ƌám gιaпg Һồ TÁI MẶT kҺι Ьιết cȏ là NỮ ĐẠI UÝ Lữ ƌoàп Đặc пҺιệm 113 và cáι kết
Buổi trưa ở chợ huyện nắng gắt. Những mái bạt xanh đỏ chắp vá dập dềnh trong hơi nóng, mùi cá tanh trộn lẫn mùi rau dập, mồ hôi người và tiếng rao lanh lảnh. Cô gái mặc áo sơ mi trắng, quần jeans bạc màu bước chậm giữa lối đi hẹp, tay xách túi đồ nhỏ. Trông cô giống hệt bao người đi chợ khác—gầy, gọn, im lặng.
Không ai biết cô vừa kết thúc một nhiệm vụ dài ngày, đang tranh thủ ghé chợ mua ít đồ mang về đơn vị. Cũng không ai biết trong chiếc túi vải kia, ngoài mấy bó rau, là chiếc điện thoại công vụ đã tắt nguồn và một thẻ quân nhân được bọc kỹ.
Ba gã đàn ông đứng ở sạp thịt cuối chợ để ý cô từ lúc nào. Ánh mắt họ không giấu nổi sự trịch thượng. Ở nơi quen thói ồn ào và vô kỷ luật, sự im lặng của cô trở thành cái cớ để thử ranh giới.
Cô dừng lại hỏi giá mớ rau. Một câu hỏi rất bình thường. Nhưng phía sau, tiếng cười khẩy vang lên. Một gã tiến lại gần hơn mức cần thiết, lời nói nửa đùa nửa khiêu khích. Cô lùi nửa bước, giọng bình tĩnh:
— Xin tránh ra.
Giữa chợ, câu nói ấy không lớn, nhưng đủ rõ. Thay vì dừng lại, gã kia còn tỏ ra bạo dạn. Đám đông xung quanh bỗng chùng xuống; vài người bán hàng liếc nhìn rồi quay đi. Không phải vì họ đồng tình, mà vì họ đã quen với việc “đừng dính vào rắc rối”.
Cô gái đặt túi đồ xuống sạp. Rất chậm. Rất gọn.
— Tôi nói lần nữa, tránh ra.
Lần này, giọng cô trầm hơn. Không cao giọng, không run. Thứ khiến người đối diện chùn lại không phải âm lượng, mà là kỷ luật trong từng chữ.
Gã kia khựng lại một nhịp. Rồi hắn cười, cố lấy lại thế chủ động. Nhưng đúng lúc ấy, cô xoay người. Một động tác dứt khoát—chỉ vừa đủ để tạo khoảng cách an toàn, không hề va chạm. Tay cô đưa ra trước, lòng bàn tay mở, giữ khoảng cách đúng chuẩn huấn luyện.
— Dừng.
Không ai trong chợ hiểu vì sao chỉ một từ ấy lại khiến không khí đổi khác. Chỉ có ba gã kia cảm nhận được—một cảm giác rất lạ, như đứng trước hàng rào vô hình.
Cô rút điện thoại. Không bấm gọi ngay. Chỉ nhìn thẳng vào gã cầm đầu:
— Anh có mười giây để rời khỏi đây.
Hắn bật cười, nhưng nụ cười méo mó. Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên ở sạp cá cạnh đó bỗng đứng dậy, giọng khàn:
— Thôi đi mấy chú. Để người ta yên.
Không khí nén chặt. Gã cầm đầu liếc xung quanh, rồi quay lại nhìn cô gái. Cô mở túi, rút ra thẻ, đưa lên ngang tầm mắt—không khoe, không giấu.
NỮ ĐẠI ÚY.
LỮ ĐOÀN ĐẶC NHIỆM 113.
Chỉ vài chữ. Nhưng đủ để ba gã kia tái mặt.
Ở vùng này, ai cũng biết con số ấy có nghĩa gì. Không phải quyền lực để thị uy, mà là kỷ luật không nhân nhượng. Là những người quen đối mặt với nguy hiểm, không cần ồn ào để khẳng định mình.
— Các anh vừa vượt qua ranh giới. — Cô nói. — Giờ là lúc quay lại phía an toàn.
Không ai dám cười nữa. Gã cầm đầu lùi hẳn một bước. Đám đông bắt đầu xôn xao, nhưng không phải ồn ào—là những tiếng thì thầm nặng nề.
— Chúng tôi… hiểu nhầm. — Hắn nói, giọng xuống thấp.
Cô gật đầu, cất thẻ. Không kéo dài. Không lên lớp.
— Hiểu nhầm thì sửa. Đi đi.
Họ rút lui. Không một lời thêm.
Cô nhặt túi đồ, trả tiền cho người bán rau. Bàn tay người bán run nhẹ khi thối tiền, nhưng ánh mắt đầy biết ơn. Cô mỉm cười rất khẽ—một nụ cười đủ để nói rằng chuyện đã xong.
Nhưng cái kết không dừng ở đó.
Mười lăm phút sau, chợ xuất hiện tổ trật tự địa phương. Không ầm ĩ, không bắt bớ. Chỉ là kiểm tra giấy tờ, nhắc nhở, lập biên bản vì gây rối trật tự công cộng. Ba gã đàn ông cúi đầu ký tên, mặt cắt không còn giọt máu.
Người ta bảo nhau: “Có những nơi, sự im lặng còn đáng sợ hơn tiếng quát.”
Buổi chiều, cô gái rời chợ. Bước chân vẫn đều. Điện thoại công vụ bật lên đúng lúc. Cô nghe máy, trả lời ngắn gọn:
— Báo cáo, tình hình ổn. Không có thương tích. Không cần hỗ trợ thêm.
Ở đầu dây bên kia, một giọng trầm đáp lại:
— Tốt. Nhớ nguyên tắc.
— Rõ.
Cô tắt máy. Trên con đường đất dẫn ra khỏi chợ, nắng đã dịu. Cô không ngoái lại. Bởi với cô, bản lĩnh không nằm ở việc ai biết mình là ai, mà ở chỗ khi cần, chỉ cần một lần cho thấy ranh giới—là đủ.





