NGÀY G/IỖ CHỒNG, NỮ CHỦ TỊCH CH/ẾT L/ẶNG KHI THẤY ANH XE ÔM GIAO ĐỒ CÚNG GIỐNG Y HỆT NGƯỜI ĐÃ KHU/ẤT
Trời mưa lất phất từ sáng sớm.
Nghĩa trang thành phố chìm trong một màu xám nhạt, mùi nhang khói quyện với mùi đất ẩm khiến người ta có cảm giác thời gian đang chảy ngược.
Nguyễn Thu Hà đứng trước bia mộ chồng, tay cầm bó hoa cúc trắng. Bà mặc áo đen giản dị, không trang sức, không phù hiệu chức vụ. Trong khoảnh khắc này, bà không phải là chủ tịch tập đoàn Thu Hà Group, mà chỉ là một người vợ đến giỗ chồng.
— Anh à… đã mười năm rồi.
Giọng bà khẽ đến mức gần như tan vào gió.
Mười năm trước, chồng bà — Trần Minh Quân — mất trong một tai nạn giao thông được kết luận là “đáng tiếc nhưng không bất thường”. Khi ấy, bà mới ba mươi lăm tuổi, vừa lên vị trí tổng giám đốc, vừa mất người đàn ông duy nhất từng đứng sau che chắn cho mình.
Từ đó, bà không tái hôn.
Không phải vì không có người theo đuổi, mà vì có một khoảng trống không ai chạm tới được.
Hà đặt hoa xuống, thắp nhang, rồi đứng lặng.
Đúng lúc đó, từ phía cổng nghĩa trang, một người đàn ông dắt xe bước vào.
Anh ta mặc áo mưa bạc màu, đội mũ bảo hiểm cũ, tay xách một giỏ đồ cúng được buộc rất gọn: gà luộc, xôi, rượu, trái cây. Mọi thứ đều chỉn chu đến lạ.
Hà định quay đi thì bỗng khựng lại.
Bước chân.
Cái cách người đàn ông đó bước — hơi nghiêng vai trái, chân phải nhấc cao hơn một chút.
Tim bà đập mạnh.
Khi anh ta tiến gần, Hà nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Không phải “giống”.
Mà là giống đến mức khiến máu trong người bà như đông cứng lại.
Gương mặt đó. Ánh mắt đó. Vết sẹo nhỏ nơi chân mày trái — thứ mà bà từng đưa tay chạm vào mỗi tối.
Trần Minh Quân.
Không thể nào.
Tay Hà run lên, bó hoa rơi xuống đất.
— Cô… cô đặt đồ cúng cho ai ạ? — bà hỏi, giọng khàn đi.
Người đàn ông dừng lại, ngước lên nhìn bà.
Ánh mắt anh ta có chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng cúi xuống lễ phép.
— Dạ, có người đặt giao đồ cúng giỗ cho ông Trần Minh Quân. Mộ số 27, khu C.
Không gian như sụp xuống.
Hà cảm thấy tai mình ù đi.
— Ai đặt? — bà hỏi, gần như thì thầm.
— Dạ… người đặt không ghi tên. Chỉ dặn đúng giờ này phải giao, không được trễ.
Hà nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
— Anh… anh tên gì?
— Dạ, tôi tên Quang.
Quang.
Không phải Quân.
Nhưng giọng nói… vẫn là giọng đó. Trầm, chậm, và có chút khàn rất quen.
— Anh bao nhiêu tuổi? — Hà hỏi tiếp, dù biết mình đang điên.
— Ba mươi hai ạ.
Hà lảo đảo.
Nếu Quân còn sống… năm nay anh ấy bốn mươi ba.
— Anh… sinh năm nào?
— Dạ, 1994.
Hà nhắm mắt lại.
Một ký ức bị bà chôn sâu mười mấy năm trước bất ngờ trồi lên, đau đến nghẹt thở.
Mười hai năm trước, khi Hà và Quân mới cưới, có một cô gái trẻ tìm đến công ty.
Cô ta nói mình từng yêu Quân, và đã có thai.
Hà khi đó đang mang thai ba tháng.
Quân quỳ xuống xin lỗi, nói đó là chuyện trước hôn nhân, nói đứa bé không chắc là của mình, nói sẽ lo tiền để “giải quyết êm đẹp”.
Hà chọn im lặng.
Cô gái kia biến mất sau một lần gặp luật sư của tập đoàn.
Và không bao giờ xuất hiện lại.
— Anh Quang. — Hà mở mắt, giọng bà bỗng bình tĩnh lạ thường. — Tôi là vợ của người nằm ở đây.
Quang sững người.
— Dạ…?
— Tôi muốn mời anh uống cà phê. — bà nói. — Ngay bây giờ.
Quang lúng túng.
— Dạ… nếu cô không phiền, tôi còn ca chạy…
— Tôi sẽ trả gấp ba.
Quang im lặng vài giây, rồi gật đầu.
Trong quán cà phê nhỏ gần nghĩa trang, Hà ngồi đối diện Quang.
Ánh sáng chiếu nghiêng khiến gương mặt anh càng giống người chồng đã khuất đến đau lòng.
— Mẹ anh tên gì? — Hà hỏi thẳng.
Quang nắm chặt tay.
— Dạ… mẹ tôi mất rồi.
— Trước khi mất, bà có từng nói gì về cha anh không?
Quang im lặng rất lâu.
— Mẹ tôi chỉ nói… cha tôi là người đã không chọn chúng tôi.
Câu nói đó như nhát dao chậm rãi rạch vào tim Hà.
— Mẹ anh mất khi nào?
— Ba năm trước. Trước lúc mất, bà đưa tôi một phong bì… dặn chỉ khi nào tôi đủ lớn mới được mở.
Quang lấy từ túi áo ra một chiếc phong bì cũ.
Bên trong là một bức ảnh.
Quân. Rõ ràng là Quân. Trẻ hơn, đứng trước một tòa nhà quen thuộc — trụ sở cũ của tập đoàn.
Hà bật khóc.
Không nấc. Không thành tiếng.
Chỉ là nước mắt trào ra không kiểm soát.
— Tôi… — Quang lắp bắp — tôi chưa bao giờ dám tìm ông ấy. Mẹ tôi nói… nếu ông ấy hạnh phúc, thì đừng làm phiền.
Hà đưa tay che miệng.
Hóa ra, trong mười năm bà khóc thương một người đàn ông đã mất, máu mủ của anh vẫn sống, ngay trước mắt bà.
Ba tháng sau.
Hà làm xét nghiệm ADN.
Kết quả không có gì phải nghi ngờ.
Quang là con ruột của Trần Minh Quân.
Hà đứng rất lâu trong phòng làm việc, nhìn thành phố qua ô cửa kính.
Quyền lực. Tiền bạc. Danh tiếng.
Tất cả đều không che được sự thật: bà đã sống mười năm trong một bi kịch không trọn vẹn.
Ngày giỗ năm sau.
Bên mộ Quân, có ba người.
Hà. Quang. Và một bó hoa trắng lớn hơn mọi năm.
— Anh à… — Hà nói khẽ — em không giữ được lời hứa năm xưa. Nhưng em sẽ không sai thêm lần nữa.
Quang đứng bên cạnh, cúi đầu thật thấp.
Lần đầu tiên trong đời, anh có một nơi để gọi là… nguồn cội.
Và Hà hiểu ra một điều:
Có những sự thật bị chôn vùi không phải vì cái chết,
mà vì con người đã chọn quay lưng.
Nhưng đến lúc nó trồi lên —
không ai có thể giả vờ như chưa từng tồn tại.





