Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất khi được chồng giàu, sống trong biệt thự, đi xe sang, tiêu tiền không cần nhìn giá. Nhưng tôi không ngờ, hạnh phúc lại mong manh đến thế, chỉ cần một phút bẽ mặt của anh ta trước đám đông, tôi đã được thưởng ra khỏi nhà như dư thừa.
hôm nay là bữa tiệc sinh nhật mẹ chồng. Vào lúc đông người, tôi chỉ vô tình kể chuyện chồng tôi từng bị bắt khóc vì thua một trận bóng rổ thời đại học. Mọi người bật cười vui vẻ, nhưng anh ấy sẽ chết lặng, mặt đỏ bừng, rồi lạnh lùng kéo tôi ra ngoài. Đêm đó, anh ném vali ra trước cổng, nói thẳng:
– Cô giỏi lắm. Làm tôi mất mặt trước bao nhiêu người. Thoát khỏi nhà tôi ngay lập tức!
Không một lời xin lỗi, không một cơ hội giải thích nào, tôi bị cơn sốt đi giữa đêm mưa tầm tầm. Không còn nơi nào để dấu víu, tôi lang thang khắp nơi tìm chỗ ở. Ba mẹ tôi mất sớm, bạn bè thì ai cũng có gia đình, tôi bơ phờ như một chiếc lá rụng.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, tôi gặp anh – một người đàn ông phong cách cao, da ngăm, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi đang xây dựng chiếc xe máy cũ bên lề hè. Thấy tôi ướt sũng ngồi có ro, anh ngập ngừng hỏi:
– Cô… có cần giả đi đâu không?
Tôi chuyển động, nước mắt lăn dài. Anh không nói gì nữa, chỉ đưa tôi chiếc áo mưa và chai nước ấm. Lúc đó tôi đã khóc nức nở.
Hôm nay tôi lại gặp tình huống cờ anh ở một góc phố khác. Lần này, anh dừng xe, chủ động hỏi han. Biết tôi không nơi nương tựa, anh ngập ngừng nói:
– Tôi sống một mình, căn nhà nhỏ lắm, nhưng nếu cô cần chỗ tạm thời, tôi có thể giúp.
Tôi đã chần chừ rất lâu, nhưng cuối cùng, vì không còn lựa chọn nào, tôi gật đầu. Anh tên Tuấn, nghề xe ôm công nghệ. Căn nhà của anh đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, cái bếp nhỏ và một chậu hoa hồng đỏ đặt nơi cửa sổ. Tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn phụ anh. Anh Im lặng, ít nói nhưng luôn đối xử với tôi chân thành, tử tế.
Một tháng trôi qua, tôi đề nghị tăng đi để không làm phiền anh, nhưng anh lắc đầu:
– Ở lại đi. Nếu em không bị… thì làm vợ anh nhé. Không cần cưới xin rang, chỉ cần hai đứa trẻ đồng lòng mới được.
Tôi ổn định. Một người như tôi, trắng tay, vừa bị bỏ bỏ, còn gì xứng đáng với ai? Nhưng ánh mắt anh chân thành quá, làm tôi mủi lòng. Tôi gật đầu.
Ba tháng qua, tôi sống cuộc sống bình dị bên anh xe ôm. Không nhà lầu, xe hơi, nhưng mỗi sáng tôi đều thấy ấm lòng khi thấy anh cặm cụi rửa xe, đặt sẵn bữa sáng cho tôi trước khi chạy cuốc đầu tiên. Tôi bắt đầu cười nhiều hơn, vui lòng thư giãn hơn.
Thế nhưng, một buổi sáng nọ, khi anh ra ngoài, tôi đi chợ thì bất ngờ nhìn thấy anh… bước xuống từ một chiếc ô sang trọng, mặc vest chỉnh tề. Tôi ổn định. Tôi rón rén đi theo. Chiếc xe đau khổ trên một tòa nhà cao tầng – nơi tôi biết đến là cơ sở trụ cột của một tập đoàn lớn.
Tôi chờ đợi bên ngoài một tiếng ồn, thì thấy anh – trong phong cách hoàn toàn khác – bước ra cùng một nhóm người trong trang phục nhân. Trên trang cài đặt tên: Phạm Đức Tuấn – Tổng Giám Đốc .
Tôi chết lặng. Là mơ sao?
Cuối cùng, tôi không nói gì cả. Nhưng anh về, đặt nhẹ tay lên vai tôi, trầm giọng:
– Em đã biết rồi đúng không?
Tôi gật đầu, xin vui lòng như tơ.
– Em… là ai với anh? – Tôi ngọt ngào.
Anh thở dài:
– Ba tháng trước, lần đầu tiên em ngồi ngồi bên đường, anh đã nhận được em. Em là vợ cũ của anh bạn cùng lớp đại học – kẻ mà anh từng biết bản chất giả tạo của ngọc. Anh không định xen vào, nhưng thấy em yếu đuối, đơn độc… anh muốn giúp. Chuyện còn lại sau đó… là thật lòng. Anh muốn bên em, không vì tổn thương, mà vì em tạo ra anh cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa.
– Tại sao anh giấu em?
– Anh muốn em chọn anh vì người anh, không phải địa điểm hay tiền bạc. Giống như cách em đã đối xử với anh trong căn nhà nhỏ ấy – bằng tình cảm thật.
Tôi ôm mặt. Hóa ra, tình yêu chân thành nhất lại đến từ người mà tôi từng nghĩ chỉ là “anh xe ôm bình thường”. Hóa ra, cuộc đời vẫn còn những màu được phép, khi ta mất tất cả, lại tìm thấy giá quý nhất: một người thật lòng.
Từ hôm nay, tôi không còn gọi anh là “anh xe ôm” nữa.
Mà là… chồng tôi – người đàn ông khiến tôi muốn đi cùng đến hết cuộc đời.





