Người ta nói: “Kim cương chỉ hình thành trong áp lực, cũng như con người chỉ trưởng thành giữa khổ đau.” Có lẽ đúng. Bởi giữa vùng đất khô cằn tận cùng châu Phi, nơi nắng có thể nung chảy cả đá, có một chàng trai Việt trẻ tuổi đã tìm thấy thứ quý giá hơn mọi viên kim cương trên đời – một trái tim biết yêu và được yêu.
Anh tên là Minh, sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Trung, nơi nắng gió và cát bụi phủ trắng những mùa hè. Tuổi thơ anh gắn liền với ánh đèn dầu leo lét, với những đêm mẹ thức muộn đan áo, và những buổi sáng anh đạp xe đến trường trên con đường đất đỏ. Sau bốn năm Đại học Bách Khoa, Minh tốt nghiệp với tấm bằng kỹ sư loại giỏi, nhưng trong túi chỉ có vài trăm nghìn và ước mơ đổi đời. Cơ hội đến khi anh trúng tuyển vào một công ty khai thác kim cương nhân tạo tại châu Phi. Ngày tiễn con ra sân bay, mẹ anh nắm tay run run: “Đi đâu cũng được, miễn sống tử tế, con nhé.”
Mỏ kim cương ấy thuộc về ông Wilson – một thương nhân người Anh – và được quản lý bởi con gái ông, Clara Wilson, người phụ nữ hơn Minh hai mươi tuổi. Clara nổi tiếng lạnh lùng, quyết đoán, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt ấy là một nỗi cô đơn mênh mang của người đã đi qua nửa đời người mà chưa từng được yêu thật lòng. Minh, chàng kỹ sư trẻ đến từ phương Đông, siêng năng, ít nói và có đôi mắt sáng trong, khiến cô chú ý từ ngày đầu tiên. Cô quan tâm đến anh, đôi khi là một cái gật đầu, đôi khi là lời dặn “đừng làm việc quá giờ”. Nhưng Minh luôn giữ khoảng cách, không vì ghét, mà vì tự ti. Anh từng nói với bạn cùng phòng: “Người như cô ấy, mình chỉ nên đứng nhìn từ xa.”





