Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì…

Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì…

Tôi và vợ cũ chia tay đã 2 năm, không phải vì hết yêu, mà vì áp lực từ mẹ tôi quá khắt khe, suốt ngày bắt bẻ chuyện “không đẻ được”.
Cô ấy đi trong im lặng. Tôi cũng không níu kéo vì… lúc ấy nghĩ: “Chắc duyên hết rồi.”

Ai ngờ một hôm, bạn học cũ nhắn cho tôi:

– “Hình như vợ cũ ông đang nằm viện sả-n, một mình.”

Tôi choá/ng vá/ng.
“Sản?” – Nghĩa là sinh con?

Tôi bỏ tất cả chạy vào bệnh viện.

Tới nơi, tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, tim đập thình thịch.
Cô ấy nằm đó, gầy rộc, mắt nhắm nghiền.
Bên cạnh không có ai ngoài một tờ giấy dán trên đầu giường.

Tôi chưa kịp đọc kỹ thì vợ mới tôi — không hiểu bằng cách nào — cũng lao vào.
Mặt đỏ gay, giọng the thé:

– “Anh giỏi đấy! Ra vẻ đi công tác, hóa ra đi thăm con đàn bà cũ? Tính quay lại hả?”

Y tá vội can thiệp, bệnh nhân bên cạnh cũng ngó đầu sang.



Tôi xấ-u h-ổ, lùi bước, định kéo cô ấy ra ngoài thì ánh mắt tôi vô tình chạm vào dòng chữ trên tờ giấy dán đầu giường:

Tôi chế-t lặng quay sang nhìn vợ cũ, bây giờ đã mở mắt, ánh mắt bình thản tuyên bố
Lúc này, vợ mới tôi lắp bắp làm loạn lên.
Trời ơi, hoá ra tôi đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì…

…Ánh mắt tôi chạm vào tờ giấy dán đầu giường.

Trên đó ghi rõ:
“Sản phụ: Nguyễn Thị Hạnh – thai 36 tuần – nhóm máu O – cha đứa bé: Trần Quốc Bảo (đã mất).”

Tôi chết lặng.

Tôi tên Bảo.

Nhưng người đàn ông được ghi trên tờ giấy kia… đã mất.

Tôi quay phắt sang nhìn vợ cũ. Cô mở mắt, giọng bình thản, không trách móc:

–Anh đến rồi à.
Không phải con anh đâu. Anh yên tâm.

Vợ mới tôi đứng khựng lại.
Cái vẻ hằn học trên mặt cô ta chợt cứng đờ.

Tôi lắp bắp:

– Vậy… sao người ta nhắn tôi cô đang ở viện sản?
Sao lại ghi tên tôi…?

Vợ cũ khẽ nhắm mắt lại, mệt mỏi:

– Người nhắn anh… là mẹ anh.
Bà nói nếu anh không đến, bà sẽ không cho con tôi được mang họ Trần Quốc Bảo – người yêu cũ của tôi, đã mất vì tai nạn năm ngoái.
Bà bảo… làm vậy để “giữ danh dự cho nhà anh”, để người ngoài tưởng là cháu nội bà.

Tôi bủn rủn tay chân.

Hóa ra, suốt hai năm qua, tôi không chỉ bỏ rơi một người phụ nữ mình từng yêu…
Mà còn để mẹ mình thao túng cả danh dự của cô ấy, cả danh phận của một đứa trẻ chưa kịp chào đời.

Vợ mới tôi cười khẩy, nhưng giọng run:

– Vậy là… tôi bị lôi vào trò lừa của mẹ anh à?

Tôi không biết trả lời sao.

Tờ giấy trên đầu giường không chỉ ghi tên người cha của đứa bé.
Nó còn ghi dòng nhỏ bên dưới:
“Người thân liên hệ khi cần: Không có.”

Bốn chữ ấy đâm thẳng vào ngực tôi.

Một người phụ nữ sắp sinh…
Không có người thân.

Tôi bước đến, khẽ nói với vợ cũ:

– Anh xin lỗi.
Ngày xưa, anh đã không bảo vệ em.
Hôm nay… anh cũng không có quyền làm gì hơn.
Nhưng nếu em cần một người gọi bác sĩ, ký giấy, hay đơn giản là đứng ngoài cửa phòng chờ… anh ở đây.

Cô nhìn tôi rất lâu, rồi quay mặt đi:

– Muộn rồi.
Nhưng… cảm ơn anh đã đến.

Vợ mới tôi đứng sững một lúc, rồi lẳng lặng quay ra ngoài.
Không ầm ĩ nữa.
Có lẽ cô ta cũng nhận ra: trong căn phòng này, không ai thắng cả.

Hôm đó, tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện đến khuya.
Không được nắm tay ai.
Không được gọi ai là của mình.
Chỉ ngồi đó, trả giá cho một đời… yếu đuối và để người khác quyết định thay số phận của mình.

 Có những cú lừa không đến từ người lạ.
Mà đến từ chính những người mình tưởng là “vì tốt cho mình”.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!