Vợ tôi lương 50 triệu/tháng nhưng không chịu bỏ ra 20 triệu đóng viện phí cho bố chồng, tôi nói thì cô ấy bảo “thóc đâu mà nuôi gà rừng, bố anh anh tự lo đi”

Vợ tôi lương 50 triệu/tháng nhưng không chịu bỏ ra 20 triệu đóng viện phí cho bố chồng, tôi nói thì cô ấy bảo “thóc đâu mà nuôi gà rừng, bố anh anh tự lo đi”👇

Cả nhà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày rơi vào cảnh này. Bố tôi đ//ộ//t q/u//ỵ, nằm viện c/ấ//p c//ứ/u. Chi phí điều trị mỗi ngày tốn kém, chỉ riêng viện phí đã lên đến vài chục triệu. Tôi và mẹ chạy vạy khắp nơi, gom góp từng đồng, nhưng vẫn thiếu.

Tôi quay sang vợ, trong lòng tin chắc cô ấy sẽ không ngần ngại giúp đỡ. Vợ tôi làm quản lý cấp cao, lương tháng 50 triệu, so với nhiều người, cô ấy thuộc dạng khá giả. Tôi nghĩ đơn giản, cô ấy là con dâu, bố tôi cũng là bố cô ấy, bỏ ra 20 triệu viện phí chắc không khó.

Nhưng khi tôi vừa mở lời, cô ấy nhếch môi, đáp gọn lỏn:
— “Thóc đâu mà nuôi gà rừng?”

Câu nói ấy như nh/á/t d/a/o c/ắt phăng chút niềm tin cuối cùng trong tôi. Mẹ tôi ch/ế/t l//ặ/ng, hai tay run run cầm tập hóa đơn viện phí. Bà chưa từng nghĩ đến cảnh mình phải nghe con dâu thốt ra câu phũ phàng với chồng, với bố chồng như thế.
Tôi gằn giọng hỏi lại:

— “Em nói vậy là có ý gì? Bố anh nằm viện, em cũng không muốn góp một đồng à?”

Vợ tôi điềm nhiên, vẫn giọng s/ắ/c l/ạ/nh:

— “Anh thử nghĩ xem, tôi lấy tiền mồ hôi công sức mình đi làm, cớ gì phải đổ vào người khác? Tôi còn phải để dành cho con tôi, cho tương lai của chính tôi. Anh muốn lo cho bố thì tự xoay sở, đừng nhìn sang tôi.”

Tôi ngh/ẹ/n họng, vừa tức vừa đ/au. Người đàn bà tôi cưới về, hóa ra chỉ coi bố mẹ tôi như “người ngoài”.
Đúng lúc đó, từ phòng b/ệ/nh, bác sĩ bước ra thông báo: “Nếu không đóng ngay 20 triệu thì chúng tôi không thể tiếp tục truyền thu/ố/c đ/ặc tr/ị cho bệnh nhân.”

Mẹ tôi òa khóc, ngồi sụp xuống ghế. Tôi run rẩy lấy điện thoại gọi bạn bè v/a/y tạm, mà tay không ngừng run. Còn vợ tôi, vẫn đứng khoanh tay nhìn, như thể mọi chuyện chẳng liên quan.

May mắn thay, sau khi tôi chạy vạy khắp nơi, cuối cùng cũng gom đủ số tiền để đóng viện phí cho bố. Bố tôi qua cơn ng/u/y k/ị/ch, nhưng vẫn còn nằm bất động, cần điều trị lâu dài.
Nhìn bố thở hổn hển sau ống thở oxy, tim tôi thắt lại. Nhưng nỗi đau chưa kịp nguôi thì trong lòng lại trào dâng nỗi u/ấ/t h/ậ/n — người đáng lẽ phải cùng tôi gánh vác, lại đứng ngoài như khán giả.
Mấy hôm sau, khi tôi từ bệnh viện về nhà, mệt mỏi rã rời, vợ tôi vẫn ngồi trước bàn trang điểm, tay lướt điện thoại, miệng cười nhạt:



— “Thấy chưa, không có tôi thì anh vẫn xoay được mà. Vậy thì đừng trách tôi vô tâm.”…

Tôi nhìn người đàn bà đang thản nhiên tô son trước gương, soi bóng một gương mặt xinh đẹp nhưng tâm hồn thì băng giá. Cơn giận không còn bùng phát như lửa, mà kết lại thành một khối chì nặng nề trong lồng ngực.

Tôi chậm rãi lấy từ trong túi xách ra một xấp hóa đơn tiền viện phí, đặt nhẹ lên bàn trang điểm của cô ấy.

— “Ừ, em nói đúng. Không có em, anh vẫn xoay sở được. Anh đã vay nóng, đã bán đi chiếc xe máy duy nhất để đi làm, mẹ anh thậm chí định bán cả đôi bông tai cưới của bà. Chúng ta đã vượt qua, nhưng không phải ‘chúng ta’ có em trong đó.”

Vợ tôi quay lại, nhướng mày: — “Vậy thì tốt. Sau này việc ai nấy làm, tiền ai nấy giữ cho đỡ phiền phức.”

Tôi mỉm cười, một nụ cười cay đắng: — “Em gọi bố anh là ‘gà rừng’, gọi đồng tiền của em là ‘thóc’. Vậy thì trong ngôi nhà này, anh và bố mẹ anh chắc cũng chỉ là những kẻ ăn nhờ ở đậu trong mắt một ‘quản lý cấp cao’ như em nhỉ? Anh hiểu rồi. Một người coi tiền bạc lớn hơn mạng sống của người thân, thì sau này khi anh ốm đau, hay con chúng ta cần sự hy sinh, em cũng sẽ tính toán chi li như thế thôi.”

Tôi rút trong ngăn kéo ra một tờ giấy đã ký sẵn, vốn dĩ tôi đã chuẩn bị từ đêm bố nguy kịch nhất nhưng vẫn cố cho cô ấy một cơ hội cuối cùng.

— “Đây là đơn ly hôn. Căn nhà này là của bố mẹ anh để lại cho chúng ta ở, nên phiền em thu dọn đồ đạc và mang theo số ‘thóc’ quý giá của em đi ngay trong đêm nay. Bố anh cần không gian yên tĩnh để tịnh dưỡng, và quan trọng nhất, ông không cần phải nhìn thấy người con dâu coi ông là người dưng.”

Vợ tôi sững sờ, chiếc bút kẻ mắt trên tay rơi xuống sàn: — “Anh điên rồi sao? Chỉ vì 20 triệu mà anh bỏ vợ? Anh có biết tôi kiếm được bao nhiêu tiền mỗi tháng không? Bỏ tôi rồi anh lấy gì mà nuôi bố?”

— “Lương anh 15 triệu, anh có thể ăn rau muống, đi xe bus, nhưng anh có tư cách đạo đức để ngẩng cao đầu làm người. Còn em, lương 50 triệu nhưng tâm hồn em nghèo nàn đến mức không mua nổi một chút tình nghĩa. Đi đi, trước khi anh đánh mất sự tử tế cuối cùng dành cho người từng là vợ mình.”

Cô ấy sập cửa bỏ đi trong sự ngỡ ngàng, có lẽ vẫn tin rằng tôi sẽ phải hối hận. Nhưng khi nhìn căn nhà trở nên trống trải, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Tôi quay lại bệnh viện, nắm lấy bàn tay gầy gò của bố. Tiền có thể kiếm lại, nhưng lòng người một khi đã nguội lạnh thì không gì sưởi ấm được.

Bố tôi khẽ mở mắt, nhìn thấy tôi, ông thều thào: “Vợ con đâu?”. Tôi mỉm cười, siết chặt tay ông: “Cô ấy bận đi tìm một kho thóc mới rồi bố ạ. Từ giờ, chỉ còn mẹ con mình chăm bố thôi.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!