Đi công tác 1 tuần trở về, con gái 5t ra đón bảo: ‘Mẹ ơi, bố chơi trốn tìm với cô nào ấy, cô ấy trốn trong tủ cả tiếng rồi chưa chịu ra’

Đi công tác 1 tuần trở về, con gái 5t ra đón bảo: ‘Mẹ ơi, bố chơi trốn tìm với cô nào ấy, cô ấy trốn trong tủ cả tiếng rồi chưa chịu ra’

Đi công tác 1 tuần trở về, con gái 5t ra đón bảo: ‘Mẹ ơi, bố chơi trốn tìm với cô nào ấy, cô ấy trốn trong tủ cả tiếng rồi chưa chịu ra’. Quá s::ố::c nhưng chị lại không la::o ngay vào nhà. Chị ôm lấy con rồi 2 mẹ con dắt nhau đi ăn, đi mua sắm… bù đắp lại những ngày phải xa mẹ con bé thiệt thòi không có người chăm sóc. Để rồi tối đó cả chồng chị và ả bồ nhận c/ái k/ết kh//ủng khi//ếp nhất cuộc đời…

Cửa chưa kịp mở hết, bé Bống đã lao ra như một viên đạn nhỏ, sà vào lòng mẹ.

– Mẹ về! Mẹ về rồi! – Con bé reo lên, đôi mắt sáng rực.

Lan buông chiếc vali, ngồi thụp xuống ôm chặt lấy con hít hà. Nhưng nụ cười trên môi chị vụt tắt ngấm khi Bống ghé sát tai mẹ, thì thầm bằng giọng điệu ngây thơ nhưng đầy vẻ bí mật quan trọng:

– Mẹ ơi, mẹ đừng vào phòng ng:ủ nhé. Bố đang chơi trốn tìm đấy. – Trốn tìm ư? – Lan nhíu mày, mỉm cười gượng gạo – Bố lớn rồi mà còn chơi trốn tìm với Bống à? – Không ạ! – Bống lắc đầu quầy quậy – Bố bảo Bống xuống nhà xem hoạt hình. Bố giấu một cô nào ở trong tủ quần áo ấy. Cô ấy thơm lắm, nhưng trốn kỹ quá, cả tiếng rồi chưa chịu ra mẹ ạ. Bống đó:i bụ:ng mà không dám gọi.

Trái ti:m Lan như bị ai đó b:óp ng;hẹt trong lồ:ng ng;ực. Má:;u nó;;ng dồn lên n;;ão khiến tai chị ù đi. “Cô nào?”, “Trong tủ?”, “Cả tiếng đồng hồ?”. Những từ ngữ ấy như những nh:;át d:;ao c:;ứa vào niềm tin mà chị đã vun đắp suốt 7 năm qua. Tuấn – người chồng đạo mạo, thư sinh, người luôn hôn lên trán chị mỗi sáng – đang ở trên kia, trong chính căn phòng ng;ủ của hai vợ chồng, với một người đàn bà khác.Bản năng của một người phụ nữ bị ph;ản b;ội gà:o th:ét, giục chị la;o ngay lên lầu, đ;;ạp tu;:ng cánh cửa tủ và vạch tr:;ần bộ mặt gh;ê tở;m ấy. Chị muốn g:ào th:ét, muốn đ;ập ph:á. Chị đã đặt chân lên bậc tam cấp đầu tiên. Nhưng rồi, tiếng bụng réo “ọt ọt” của Bống vang lên. Lan khựng lại.



Chị nhìn xuống đứa con gái bé bỏng đang ngước mắt nhìn mẹ chờ đợi. Nếu chị lên đó bây giờ, cảnh tượng tr;;ần tr;;ụi, thô bỉ kia sẽ đập vào mắt con bé. Những tiếng ch;;ửi r;;ủa, xô xát sẽ á;m ả;nh Bống cả đời. Chị quyết định..

Lan đứng lặng vài giây, rồi cúi xuống xoa đầu con.

– Bống đói bụng lắm đúng không?

Con bé gật đầu, mắt long lanh.

Lan hít một hơi thật sâu, nén cơn run đang dâng lên trong lồng ngực. Chị cầm lại chiếc vali, nắm tay con:

– Đi, mẹ con mình đi ăn gà rán.

Bống reo lên thích thú.

Hai mẹ con dắt tay nhau ra khỏi nhà. Trên đường đi, Lan vẫn cười nói với con, mua cho Bống một phần gà rán thật to, thêm kem, thêm nước ngọt. Con bé vừa ăn vừa líu lo kể chuyện ở lớp, hoàn toàn không biết rằng thế giới của mẹ nó vừa sụp đổ.

Sau bữa ăn, Lan còn đưa con đi siêu thị.

Chị mua cho Bống một con búp bê mới, vài bộ váy nhỏ xinh. Rồi hai mẹ con ghé qua nhà ngoại.

Mẹ Lan ngạc nhiên:

– Sao con về sớm thế?

Lan chỉ khẽ nói:

– Mẹ trông Bống giúp con một đêm.

Nhìn thấy ánh mắt đỏ hoe của con gái, bà không hỏi thêm gì, chỉ ôm cháu vào lòng.

Lan quay lại xe.

Lần này, chị không còn run nữa.

Về tới nhà, đồng hồ đã gần 9 giờ tối.

Căn nhà tối om, cửa phòng ngủ vẫn đóng kín. Lan bước lên cầu thang, mỗi bước chân đều bình tĩnh đến lạnh lùng.

Chị mở cửa phòng.

Không gian im ắng.

Chiếc tủ quần áo khẽ rung lên.

Lan bật đèn.

Tuấn đang ngồi trên giường, mặt tái mét. Còn cánh cửa tủ mở hé, bên trong lộ ra mái tóc của một người phụ nữ đang co rúm lại.

Lan nhìn họ vài giây.

Rồi chị đặt chiếc vali xuống, lấy trong túi ra một tập giấy.

– Hai người ra đi.

Cô gái trong tủ run rẩy bước ra, quần áo xộc xệch.

Tuấn lắp bắp:

– Lan… em nghe anh giải thích…

Lan cười nhạt.

– Không cần.

Chị đặt tập giấy xuống bàn.

– Tôi đã nghi ngờ từ lâu. Trước khi đi công tác, tôi đã nhờ luật sư chuẩn bị sẵn rồi.

Tuấn mở ra xem.

Đó là đơn ly hôn.

Nhưng chưa hết.

Lan còn đặt thêm một tờ giấy khác.

– Căn nhà này đứng tên tôi. Công ty anh đang nợ ngân hàng, tôi cũng biết rồi.

Tuấn sững người.

Lan nhìn thẳng vào mắt anh:

– Mai tôi sẽ nộp đơn. Anh có hai lựa chọn: ký ngay bây giờ… hoặc ngày mai ra tòa, để mọi người biết vì sao chúng ta ly hôn.

Cô bồ đứng bên cạnh run lẩy bẩy.

Tuấn nhìn quanh căn phòng – nơi anh từng nghĩ là lãnh địa của mình.

Nhưng lúc này anh mới nhận ra…

Tất cả đã không còn thuộc về anh nữa.

Lan mở cửa phòng, giọng bình thản:

– Hai người có 10 phút để rời khỏi nhà tôi.

Đêm đó, Tuấn và ả nhân tình phải lặng lẽ kéo vali rời khỏi căn nhà trong ánh mắt tò mò của hàng xóm.

Còn Lan, chị lái xe sang nhà mẹ.

Bống đang ngủ ngon, ôm chặt con búp bê mới.

Lan ngồi bên giường con rất lâu.

Rồi chị khẽ thì thầm:

“May mà hôm nay mẹ không lao vào nhà ngay…”

Bởi nếu làm thế, con gái chị sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng bẩn thỉu kia.

Còn bây giờ…

Điều duy nhất Bống nhớ về ngày hôm nay chỉ là:

một buổi tối được mẹ dẫn đi ăn gà rán và mua búp bê.

Giọng mẹ lạc đi khi đọc những dòng chữ viết vội trên mảnh giấy: “Số gạo này là phần cuối cùng bác để dành được. Còn chiếc hộp gỗ này… bác trả lại cho chú ấy. Đã đến lúc gia đình mình phải biết sự thật.”

Mẹ run rẩy mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một tấm Huân chương kháng chiến đã xỉn màu và một cuốn nhật ký cũ nát của cha tôi. Tôi đứng chôn chân tại chỗ khi thấy mẹ bỗng ôm mặt khóc nức nở, những tiếng khóc xé lòng mà suốt bao năm góa bụa tôi chưa từng thấy ở bà.

Hóa ra, cha tôi không phải mất vì bệnh tật như mẹ vẫn thường kể. Sự thật kinh hoàng là năm xưa, trong một trận càn, cha và bác cả đã cùng nhau đi tiếp tế. Để bảo vệ bác cả – người con trai duy nhất còn lại của dòng họ lúc bấy giờ – và bảo vệ số lương thực tiếp tế cho đơn vị, cha đã quyết định một mình đánh lạc hướng địch. Trước khi chạy đi, cha đã gửi lại chiếc hộp này cho bác cả, dặn rằng: “Nếu em không về, hãy đợi đến khi nhà mình thật sự khốn cùng nhất mới đưa nó cho vợ em.”

Bác cả đã sống trong dằn vặt suốt hàng chục năm qua. Bác cố tình sống khắc khổ, tỏ ra xa cách với mẹ con tôi cũng chỉ vì không dám đối diện với ánh mắt của mẹ – người phụ nữ đã mất chồng vì sự sống của bác. Túi vải buộc chặt đi kèm chính là số tiền trợ cấp của cha mà bác âm thầm nhận thay rồi tích cóp bấy lâu nay, cộng với số vàng cưới của bác gái mà bác đã bán đi để dồn vào cho chúng tôi.

Mẹ khóc vì thương cha, nhưng cũng khóc vì nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu lầm sự lạnh lùng của bác cả. 10kg gạo ấy không chỉ là lương thực, mà là mạng sống và danh dự của cha tôi, là cả một đời hy sinh thầm lặng của bác để giữ trọn lời hứa với người em đã khuất.

Đêm đó, nhà tôi có cơm trắng, nhưng không ai nuốt nổi. Mẹ dắt tay tôi sang nhà bác cả. Trong bóng tối của đêm đông năm 1986, hai người già ôm nhau khóc dưới bàn thờ tổ tiên. Tôi đứng ngoài sân, nhìn lên bầu trời đầy sao, lần đầu tiên cảm nhận được cái đói không đáng sợ bằng sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!